Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Trọng Sinh Chi Đô [...] – Chương 54

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

“Đinh linh linh……”

Đây là tiết học thứ hai, chuông vào lớp bắt đầu vang lên.

Chu lão sư đã đi về phía phòng học lớp 3, Trần Siêu cùng Tôn Kiến Quốc đứng ở hành lang.

“Hừ, chờ xem, lập tức sẽ có chuyện xảy ra, chờ lát nữa học sinh lớp 3 đồng loạt làm loạn, ta xem hắn Lạc Trần giải quyết thế nào?”

“Thật coi mình là nhân vật gì, cũng không biết tiểu tử này dùng quan hệ gì, cư nhiên chạy tới nơi này làm giáo viên thể dục, còn mẹ nó làm chủ nhiệm lớp?” Trần Siêu mắng, hắn quá khinh thường Lạc Trần.

Trong mắt hắn, Lạc Trần chẳng qua chỉ là một tên nhà quê, đồ quê mùa, mình tùy tiện giở chút thủ đoạn là có thể khiến đối phương không xuống đài được.

“Trần lão sư, bất kể hắn có quan hệ gì, ta đều dám cam đoan hắn hôm nay không trụ lại nơi này nổi một ngày, chúng ta cứ chờ xem kịch vui đi.” Tôn Kiến Quốc đứng cùng Trần Siêu, mang lại cảm giác cấu kết với nhau làm việc xấu.

Hai người dường như không có việc gì làm, cứ đứng ở một góc hành lang.

Sau đó Chu lão sư đi vào lớp, phía dưới đám học sinh lớp 3 vẫn làm việc của mình, không ai thèm để ý đến Chu lão sư.

Chu lão sư ngượng ngùng hô một tiếng vào lớp, nhưng không ai đáp lại, kẻ xem tiểu thuyết, đứa chơi game, người ngủ, kẻ nói chuyện phiếm, ai làm việc nấy.

Thế nhưng Chu lão sư lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm, bởi vì đây mới là bình thường, chỉ cần học sinh lớp 3 không gây ra chuyện gì, thì toàn bộ lớp 3 vẫn là bình thường, đây là sinh hoạt thường nhật của lớp 3.

Vào lớp được một phút.

Trần Siêu cùng Tôn Kiến Quốc đứng ở cuối hành lang, nheo mắt chờ đợi.

Hai phút trôi qua.

Dường như chẳng có chuyện gì xảy ra cả!

“Chờ một chút, nói không chừng lão Chu đang cố gắng trấn an, nhưng vô dụng thôi.”

Năm phút trôi qua, vẫn không có chút phản ứng nào.

Không nên mà!

“Hai người các ngươi đứng đây làm gì?” Phía sau truyền đến giọng nói của Lạc Trần.

Trong tay Lạc Trần ôm một quả bóng rổ, dường như vừa mới lấy ở văn phòng, hiện tại đang chuẩn bị xuống lầu.

“Họ Lạc, lát nữa ngươi sẽ biết, đừng đắc ý!” Tôn Kiến Quốc hừ lạnh nói.

“Tôn lão sư, ta cần phải nhắc nhở ngươi một chút, tóc ngươi lại rụng rồi.” Lạc Trần lên tiếng nói.

“Ngươi?” Tôn Kiến Quốc giận không thể át, hắn hiện tại hói đầu rất nghiêm trọng, ghét nhất người khác lấy tóc mình ra làm đề tài.

“Hừ, Lạc Trần, đừng tưởng rằng ngươi có thể tới Tulip là có thể đứng vững chân, ta nói làm ngươi hôm nay cút, ngươi liền nhất định phải cút!” Trần Siêu khinh thường nhìn Lạc Trần.

“Ta rửa mắt mong chờ.” Lạc Trần hiện tại chưa tính toán động đến Trần Siêu, bằng không cho dù nơi này là trường học, cho dù làm trò trước mặt bao nhiêu người ở đại sảnh, thì Trần Siêu hiện tại cũng đã sớm là một cái xác lạnh băng.

Kiếp trước, Trần Siêu cùng một người khác đánh gãy tay mình, đập nát đầu gối mình, thậm chí Lạc Trần nghi ngờ, cái chết của phụ thân mình kiếp trước cũng có liên quan đến người kia.

Cho nên Lạc Trần vẫn luôn không vội vã báo thù, mà là đang đợi người kia trở về, bằng không Trần Siêu sớm đã chết tám trăm lần rồi.

“Hừ, đắc ý cái gì, lập tức sẽ cho ngươi biết tay.” Lạc Trần đi rồi, Tôn Kiến Quốc hừ lạnh một tiếng, sau đó tiếp tục nhìn chằm chằm lớp 3.

Hai mươi phút trôi qua, lớp 3 vẫn không hề có động tĩnh.

Đứng lâu như vậy, Trần Siêu cùng Tôn Kiến Quốc chỉ cảm thấy chân mình hơi mỏi.

Hai người tiếp tục chờ cho đến khi đinh linh linh!

Tan học, Chu lão sư đi ra, học sinh lớp 3 cũng đi ra.

Trần Siêu cùng Tôn Kiến Quốc đợi cả tiết học, một chút chuyện cũng không có.

“Này, Chu lão sư, ngươi từ từ, lớp 3 hôm nay không có vấn đề gì chứ?” Tôn Kiến Quốc tiến lên ngăn cản Chu lão sư.

“Chẳng lẽ ngươi còn mong chờ lớp 3 xảy ra chuyện? Ngươi chính là làm thầy kiểu đó sao?” Chu lão sư ném lại những lời này rồi bỏ đi, dường như cảm thấy xấu hổ khi phải nói chuyện với hai người này.

Lời này khiến Tôn Kiến Quốc nghẹn họng.

“Hừ, chờ xử lý xong tên họ Lạc này, ta làm cho ngươi cũng không trụ nổi ở Tulip!” Tôn Kiến Quốc hung tợn nhìn bóng lưng Chu lão sư.

Tiết thứ hai sóng yên biển lặng, không có chuyện gì xảy ra, Trần Siêu cùng Tôn Kiến Quốc lại đợi đến tiết thứ ba, cho đến khi tiết thứ ba tan học, ăn cơm trưa, dường như toàn bộ lớp 3 đều không có bất kỳ động tĩnh nào.

Trong văn phòng.

“Này, lớp 3 kia dường như hôm nay rất bình thường nha, ta vừa mới đi ngang qua dường như không có một chút động tĩnh nào cả.”

“Đúng là có điểm kỳ quái, sao không làm loạn lên nhỉ?”

“Từ từ đi, nói không chừng đang nén chiêu lớn, ngươi thật sự cho rằng tên họ Lạc kia có thể thu phục được lớp 3 sao?”

“Ta dạy học vài chục năm, cũng chưa thu phục nổi đám người lớp 3 kia, hắn là một thằng nhóc lăng đầu thanh không kinh nghiệm mà đòi thu phục?”

“Ha ha ha, cũng đúng, chúng ta cứ chờ xem náo nhiệt đi.” Mấy vị giáo viên trong văn phòng chờ xem trò cười, mấy vị này đều là những người sáng sớm đã đánh cược với Lạc Trần.

Tiết thứ nhất buổi chiều, rồi tiết thứ hai, cho đến khi chương trình học buổi chiều kết thúc, tất cả học sinh đã xong việc học, vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.

Tiết cuối tan học, Trần Siêu đi tới cửa lớp 3, bởi vì nếu bây giờ lớp 3 còn không làm loạn, thì lát nữa bọn họ sẽ bị người ta chê cười.

“Lưu Tử Văn, các ngươi chuyện thế nào? Không phải nói tốt là bãi khóa làm loạn sao?” Trần Siêu thật sự có chút không nhịn được, ngăn cản Lưu Tử Văn.

“Hừ, ngươi mẹ nó đang nói chuyện với ai đấy? Ta Lưu Tử Văn làm việc gì cần ngươi lo? Ngươi tính là cái thứ gì?” Lưu Tử Văn trực tiếp mắng.

Không cần nghi ngờ, Lưu Tử Văn không vui, dù hiệu trưởng có đứng ở đây hắn cũng dám mắng như vậy, bởi vì Lưu Tử Văn dù sao cũng có một người cha là nhân vật số một ở Thông Châu.

Lúc này trực tiếp khiến Trần Siêu mất hết mặt mũi, dù sao hắn cũng là con trai của cựu phó lãnh đạo, còn có danh hiệu chủ nhiệm giáo dục, bị học sinh mắng ngay trước mặt như vậy, hắn biết để mặt mũi vào đâu?

Tôn Kiến Quốc đang muốn ra hòa giải, bỗng nhiên một giọng nói cắt ngang hắn.

“Người lớp 3, cho ta ra sân thể dục tập hợp, ai thích xem náo nhiệt thì tới.” Đây là giọng của Lạc Trần.

Nhưng sắc mặt Trần Siêu lập tức thay đổi, Lạc Trần có chủ ý gì chẳng lẽ hắn không rõ, sáng nay bọn họ đã đánh cược với Lạc Trần, nếu hôm nay Lạc Trần và lớp 3 không xảy ra chuyện gì, thì bọn họ phải đi chạy 50 vòng trên sân thể dục.

Nghiêm túc mà nói, hiện tại đã đến giờ, bọn họ đã thua.

Nhưng phải biết một vòng là 400 mét, 50 vòng là hai vạn mét, đó là hai mươi cây số, chạy thế này phải đến tận nửa đêm.

Hơn nữa Lạc Trần cư nhiên lại gọi đám học sinh này đi xem bọn họ làm trò cười!

“Họ Lạc, ngươi?”

“Đã đánh cược thì phải chịu thua!” Lạc Trần chắp tay sau lưng bỏ đi, không cho Trần Siêu một chút cơ hội nào.

“Nga? Các ngươi cư nhiên đánh cược? Sớm nói chứ, Trần đại thiếu muốn sớm nói, ta làm sao có thể không giúp ngươi được?” Lưu Tử Văn thông minh như vậy, lập tức đoán được một nửa.

Nhưng Lưu Tử Văn tuy nói như vậy, lại quay đầu quát lớn với đám học sinh lớp 3.

“Đi sân thể dục, xem náo nhiệt!” Nói rồi Lưu Tử Văn làm một động tác khiêu khích hip-hop về phía Trần Siêu.

“Lưu Tử Văn, ngươi?” Trần Siêu vẻ mặt phẫn nộ. “Ngươi cho ta là đồ ngốc à? Ngươi tốt bụng cung cấp tư liệu cho lớp 3 chúng ta như vậy, chẳng phải là muốn chúng ta xử hắn sao, mượn đao giết người? Lão tử Lưu Tử Văn, cái cây đao này cũng là thứ mà Trần đại thiếu ngươi có thể mượn sao?” Lưu Tử Văn dẫn theo một đám người chạy về phía sân thể dục.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...