Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Tiệm net Thiên Vực, cách trường trung học Tulip thật sự không tính là xa, ở khu khai phá Thông Châu cũng không thể coi là tiệm net gì tốt.
Nhưng hôm nay, một chiếc Rolls-Royce Phantom lại đỗ ngay trước cửa tiệm net nhỏ này.
Điều này làm cho rất nhiều người cảm thấy kỳ lạ, bởi vì chẳng lẽ lại có người lái Phantom đến để lên mạng sao?
Trên lầu hai của tiệm net, nơi này khá rộng rãi, nhưng lại không hề yên tĩnh.
“Đệt, mẹ kiếp ngươi là học sinh tiểu học à? Có biết chơi không đấy?”
“Ái chà, đệt, đúng là lũ đồng đội ngu như heo.”
Những tiếng chửi thề hùng hùng hổ hổ trộn lẫn với mùi thuốc lá nồng nặc chính là bầu không khí trên lầu hai của tiệm net này.
Ở cuối dãy máy tính, có một thiếu niên đang ngồi, mái tóc dài rối bù vào nhau, trông có vẻ như đã hơn nửa năm chưa gội, quần áo trên người cũng bẩn thỉu đến mức khó tin, đôi mắt thâm quầng cùng khuôn mặt trắng bệch, nhìn chẳng khác nào một con đại cương thi.
Nhưng thanh niên này lại có điểm đặc biệt, giữa mày lộ ra một tia sắc bén, lúc này đang ngậm điếu thuốc, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình.
Lạc Trần nhíu mũi, sau đó vỗ vỗ vai thanh niên kia. Thanh niên quay đầu lại, liếc nhìn Lạc Trần một cái rồi lại quay đầu nhìn chằm chằm vào màn hình.
Nơi này là địa bàn của hắn, ở đây chưa từng có ai dám động vào hắn, dù sao thì đám người lên mạng ở đây mỗi ngày đều do hắn trả tiền net.
Cho nên Diệp Thánh Đào cũng chẳng hề để tâm.
Lạc Trần cầm lấy bao thuốc lá trên bàn của Diệp Thánh Đào, rút một điếu châm lửa, rồi tiếp tục vỗ vỗ Diệp Thánh Đào.
Lần này Diệp Thánh Đào có chút không vui, cười lạnh một tiếng, lại liếc nhìn Lạc Trần một lần nữa, trong ánh mắt lộ ra vẻ uy hiếp nồng đậm, hung hăng trừng Lạc Trần một cái rồi lại quay đầu nhìn chằm chằm vào màn hình.
Lạc Trần cũng không tức giận, mà vươn tay nắm lấy dây nguồn, hung hăng giật mạnh một cái, máy tính lập tức tắt ngóm.
Diệp Thánh Đào chậm rãi quay đầu, vậy mà còn cười với Lạc Trần.
“Trước khi hỏi ngươi là ai, ta phải nói cho ngươi biết một điều, bất kể ngươi là ai, hôm nay ngươi cũng phải nằm mà ra khỏi đây!”
Đang chơi game mà bị người ta cắt nguồn điện, đây là đại thù!
Diệp Thánh Đào nói xong câu đó thì tự mình châm một điếu thuốc, phun ra một ngụm khói rồi mới nhìn Lạc Trần.
“Nói đi, ngươi là ai?”
“Chủ nhiệm lớp của ngươi.”
“Được, rất tốt, đã lâu rồi không gặp kẻ không sợ chết như vậy. Hôm nay nếu ngươi không nằm mà ra khỏi đây, ta không mang họ Diệp!”
“Anh em!” Diệp Thánh Đào gầm lên một tiếng, tức thì hơn 50 người trên lầu hai tiệm net đều đứng dậy.
Diệp Thánh Đào tiện tay vứt tàn thuốc xuống, cười lạnh nhìn Lạc Trần.
Mà Lạc Trần làm lơ tất cả những điều đó, ngược lại cười cười rồi lên tiếng hỏi.
“Ngươi làm vậy không sợ cha ngươi đến đánh ngươi sao?”
“A, từ nhỏ đến lớn lão tử chưa từng bị ai đánh, đừng nói là đánh, cha ta nhìn ta ngã còn thấy đau lòng.” Đây là lời thật, cũng không phải khoác lác.
“Lần này ngươi có thể hỏi lại cha ngươi thử xem.” Nói xong, Lạc Trần đứng sang một bên, lộ ra một nụ cười thâm sâu.
Mà phía sau Lạc Trần chính là Diệp Như Hổ.
“Cha, sao cha lại tới đây?” Diệp Thánh Đào tuy bất ngờ nhưng dường như nhìn thấy cha mình thì chẳng hề sợ hãi chút nào.
“Hắc, ngươi cũng có chút bản lĩnh đấy, vậy mà gọi được cả cha ta tới. Nhưng ta vẫn giữ câu nói đó, ngươi cho rằng gọi cha ta tới là có thể thu thập được ta sao?” Diệp Thánh Đào khinh thường nhìn Lạc Trần.
Hắn tin chắc rằng cha mình tuyệt đối sẽ bênh vực mình.
Sau đó Diệp Thánh Đào móc ra một điếu thuốc, vừa định đưa cho Diệp Như Hổ, vừa cười lạnh nói:
“Cho dù cha ta ở đây, hôm nay ngươi cũng phải nằm mà ra khỏi đây.”
“Bốp!”
Bất ngờ một cái tát giáng thẳng vào mặt Diệp Thánh Đào. Diệp Thánh Đào còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một cước đá văng vào góc tường.
“Cha?”
Diệp Thánh Đào có chút ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên hắn bị đánh, lần đầu tiên bị cha mình đánh.
“Cha, cha làm cái gì vậy? Chẳng phải chỉ là một tên giáo viên thôi sao? Cha đánh con làm gì?” Diệp Thánh Đào có chút không hiểu.
Diệp Như Hổ không nói gì, mà nhặt gạt tàn thuốc dưới đất lên.
Lúc này Lạc Trần đã ngậm thuốc lá xoay người xuống lầu.
Sau đó Lạc Trần vừa xuống đến dưới lầu, “phanh” một tiếng, Diệp Thánh Đào trực tiếp bị ném từ trên lầu hai xuống.
Lạc Trần không nói một lời, chỉ dựa vào cạnh xe nhìn Diệp Thánh Đào đầu đầy máu.
Diệp Thánh Đào đến tận bây giờ vẫn còn đang trong trạng thái mờ mịt.
Bởi vì từ nhỏ đến lớn cha hắn chưa từng nỡ đánh hắn, nhưng lần này lại ra tay đánh hắn gần chết.
Chờ hắn ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy Diệp Chính Thiên đang đứng dưới lầu với khuôn mặt đen sì cùng Diệp Song Song.
“Ông nội, cứu mạng, cha con điên rồi!”
Trong ấn tượng của hắn, ông nội là người thương hắn nhất, cho dù đôi khi hắn lỡ tay giết người, đều là ông nội ra mặt giúp hắn dàn xếp, hơn nữa chưa bao giờ trách hắn nửa câu.
Nhưng lần này, đón chào hắn không phải sự cưng chiều của ông nội, mà là một cây gậy ba toong!
Cây gậy này giáng mạnh vào đầu hắn, khiến Diệp Thánh Đào không chỉ đau đớn mà còn hoàn toàn ngây người.
Mà Diệp Như Hổ lúc này cũng xuống dưới, bước nhanh tới, hung hăng đá một cước vào eo Diệp Thánh Đào.
“Rắc” một tiếng, xương sườn đều bị đá gãy.
“Đánh, đánh cho ta đến chết thì thôi!” Diệp Chính Thiên là thực sự muốn đánh chết Diệp Thánh Đào.
Diệp Thánh Đào lúc này hoàn toàn sợ hãi, ngay cả ông nội cũng muốn đánh hắn sao?
Diệp Như Hổ túm lấy cổ áo Diệp Thánh Đào, vung tay tát hai cái, khiến ba chiếc răng văng ra ngoài.
“Tiểu Hổ, đừng đánh chết nó.” Lạc Trần nói xong câu đó liền lên xe.
“Tiểu Hổ?”
Tên giáo viên kia vậy mà gọi cha mình là Tiểu Hổ?
Tên giáo viên đó rốt cuộc là ai?
Cuối cùng, Diệp Thánh Đào có thể nói là bị đánh thê thảm không nỡ nhìn, suýt chút nữa không còn hình người.
Sau đó đoàn người quay về trường học.
Lớp 3.
“Tử Văn, vừa nãy ngươi gọi điện cho Diệp lão đại làm gì?” Một vài bạn học hỏi.
“Ta làm vậy là để bịt miệng hắn thôi. Lần này không phải huynh đệ không giúp hắn, mà là ta sợ rước họa vào thân!”
“Tử Văn, đó chính là Diệp lão đại đấy. Ngươi nói Lạc lão sư có thể tìm được cha ngươi thì còn làm người ta kinh ngạc, nhưng hắn không thể nào gọi được cả cha của Diệp lão đại tới đây chứ?”
“Hơn nữa, địa vị của Diệp lão đại trong nhà bọn họ, nói câu khó nghe thì chính là một tiểu tổ tông, từ nhỏ đến lớn được cưng như trứng, hứng như hứng hoa.” Một học sinh ngưỡng mộ nói.
“Cho nên, dù Diệp lão đại có phạm sai lầm lớn đến đâu cũng không sao cả, thậm chí Diệp gia còn ra mặt giúp hắn dọn dẹp hậu quả. Chuyện trốn học nhỏ nhặt này, Diệp gia phỏng chừng còn lười để ý.” Người này vừa dứt lời, bên kia đã truyền đến tiếng kinh hô.
“Xảy ra chuyện rồi, xảy ra chuyện lớn rồi, Diệp lão đại xảy ra chuyện lớn rồi.”
“Xảy ra chuyện gì?” Cả lớp 3 lập tức chạy tới.
“Các ngươi đi sân thể dục mà xem, Diệp lão đại đang bị kéo đi như một con chó sắp chết kìa. Tiếng kêu thảm thiết nghe mà ta nghi ngờ hắn sắp chết tới nơi rồi, dọc đường kéo đi là dọc đường đổ máu đấy!” Học sinh này nói năng lộn xộn.
“Đệt, Thông Châu còn có người dám động vào Diệp lão đại? Đứa nào mà không muốn sống thế? Diệp gia coi Diệp lão đại như báu vật, động vào Diệp lão đại, không sợ bị diệt tộc à!”
“Là cha của Diệp lão đại, cả ông nội hắn cũng đích thân tới. Bây giờ kéo Diệp lão đại đi phỏng chừng là chuẩn bị đi xin lỗi Lạc lão sư đấy.”
Người lớp 3 lập tức ùa đi, thậm chí rất nhiều người trong trường cũng chạy ra xem.
Bởi vì Diệp Thánh Đào chính là nhân vật phong vân thực thụ của trường Tulip! Nhưng hiện tại, bị người ta túm chân rồi kéo lê trên sân thể dục, cảnh tượng này quá dọa người.
Bạn thấy sao?