Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Chà, nhãi ranh, lá gan cũng lớn thật đấy, lập tức cút cho lão tử, lão tử còn có thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra. Nếu không, dù ngươi có là tiểu tử thì lão tử cũng gọi người phế đi đôi mắt của ngươi.”
Vương Phú mở miệng uy hiếp. Làm một đạo diễn, danh tiếng cũng coi như không nhỏ, nhân mạch trong giới vẫn phải có, hắn không phải chỉ nói suông, mà thật sự có năng lực này.
Dù ở Thông Châu, hắn cũng được xem là đại nhân vật có máu mặt.
Thấy trước mặt là một thanh niên, Vương Phú căn bản không để Lạc Trần vào mắt. Trong mắt hắn, đối phương chỉ là kẻ mới ra đời, dọa vài câu là có thể khiến đối phương chạy mất dép.
Nhưng đáng tiếc, hắn gặp phải chính là Lạc Trần, Thần Tôn Lạc Trần, nhân vật siêu thoát thế tục, cao cao tại thượng.
Vốn dĩ nếu chuyện này xảy ra ở phòng bên cạnh, Lạc Trần chắc chắn sẽ không quản. Dù sao bản thân Lạc Trần cũng chẳng phải người tốt lành gì, nếu không đã chẳng thể trở thành Thần Tôn trong cái thế giới ngươi lừa ta gạt đó. Nhưng chuyện này lại xảy ra ngay trong phòng hắn, vậy thì tên mập này tự tìm xui xẻo rồi.
“Lão tử nói chuyện với ngươi mà ngươi không nghe thấy à? Muốn chết đúng không?”
“Soái ca, hay là anh đi trước đi.” Lam Bối Nhi vẫn còn run rẩy, nàng hy vọng có người cứu mình, nhưng lại không đành lòng hại thanh niên này.
Lam Bối Nhi không dám để thanh niên này dính líu vào. Thực tế điện thoại vẫn luôn nằm trong tầm tay nàng, nhưng nàng không dám báo cảnh sát.
Bởi nàng hiểu rõ bối cảnh và thực lực của Vương Phú. Ít nhất ở Thông Châu, rất nhiều chuyện hắn đều có thể dẹp yên, nên nàng mới khuyên thanh niên rời đi. Một khi xảy ra chuyện, e rằng thanh niên này sẽ mất mạng.
Dưới trướng Vương Phú là một đám lưu manh. Trước kia từng có người trong đoàn phim không nghe lời, cãi lại hắn vài câu, kết quả hôm sau xác đã được tìm thấy trong xe Minibus. Cảnh sát tới cũng chỉ làm cho có lệ, cuối cùng chẳng có kết luận gì.
Nếu kéo thanh niên này vào, rất có thể Vương Phú trong cơn giận dữ sẽ giết cậu ta.
Nhưng Lạc Trần như không nghe thấy những lời đó, ngược lại vẫn bình thản rít một hơi thuốc, tĩnh lặng nhìn Vương Phú.
“Hắc, ngươi đúng là không có mắt, không ra ngoài nghe ngóng xem, Vương Phú này mà ngươi cũng dám chọc?” Vương Phú thấy Lạc Trần không chút dao động, dường như cũng thực sự nổi giận.
Hắn buông Lam Bối Nhi ra, đứng dậy chộp lấy chai rượu vang trên bàn, rồi cười lạnh đi về phía Lạc Trần.
Vương Phú đứng trên cao nhìn xuống Lạc Trần, giơ chai rượu lên, ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn: “Lão tử cho ngươi xen vào việc người khác này!”
Dứt lời, Vương Phú nện mạnh chai rượu trong tay về phía Lạc Trần.
Nhưng ngay lập tức, Lạc Trần đã ra tay. Tốc độ nhanh đến mức Vương Phú và Lam Bối Nhi chưa kịp nhìn rõ, hắn đã túm lấy cổ Vương Phú. Tiếp đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lam Bối Nhi, hắn một tay nhấc bổng tên mập hơn hai trăm cân kia lên.
“Thả... thả ta ra! Ngươi... ngươi có biết ta là ai không? Ngươi chết chắc rồi! Ta nói cho ngươi biết, dù ngươi là ai, ngươi cũng chết chắc rồi!” Vương Phú bị Lạc Trần túm cổ nhấc bổng lên, sắc mặt lập tức tím tái, nhưng hắn không những không xin tha mà còn uy hiếp Lạc Trần.
Bởi hắn tin chắc Lạc Trần không dám làm hại mình, bằng không sau này Lạc Trần không thể lăn lộn ở Thông Châu được nữa, dù sao hắn cũng có chút thế lực ở đây.
Lạc Trần không đáp, cứ thế xách Vương Phú đi về phía cửa sổ, như thể định ném hắn xuống.
Nhưng ngoài dự đoán, Vương Phú vẫn không hề sợ hãi, ngược lại còn cười lạnh.
“Hừ, tưởng dọa được lão tử sao? Hôm nay ngươi có giỏi thì giết lão tử đi, bằng không ngươi nhất định phải chết.” Vương Phú hiển nhiên không tin thanh niên này dám giết mình, dù sao không phải ai cũng có bối cảnh, xã hội hiện nay là xã hội pháp trị, không ai dám làm bậy.
Vì thế, hắn cho rằng thanh niên này chỉ đang hù dọa mình mà thôi, không hề có gan giết người.
Lạc Trần không nói một lời, thực sự đưa Vương Phú ra ngoài cửa sổ.
“Tới đi! Có giỏi thì ném lão tử xuống đi, đồ hèn nhát!” Vương Phú đến tận lúc này vẫn không tin thanh niên này dám giết mình.
Thứ nhất, dù thanh niên này có chút kỳ quái, nhưng chỉ là một tên nhãi ranh, chuyện giết người hắn không dám, cũng không có cái gan đó.
Thứ hai, hắn có chút bối cảnh. Dù không rõ lai lịch của thằng nhóc này, nhưng chắc chắn hắn sẽ không vì một người phụ nữ mà giết mình.
Vì thế, trong mắt Vương Phú tràn đầy sự khinh miệt.
Ngay cả Lam Bối Nhi cũng nghĩ Lạc Trần chỉ muốn hù dọa Vương Phú chứ không dám ném thật.
Nhưng ngay sau đó, Vương Phú bắt đầu hoảng sợ. Hắn nhận ra ánh mắt của thanh niên này vô cùng bình tĩnh, hay nói đúng hơn là lạnh nhạt. Đó là sự lạnh nhạt thực sự, giống như một con hổ hay một con rắn độc khi nhìn con mồi vậy.
Lúc này, Vương Phú thực sự đã hoảng loạn.
“Buông ta ra, ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn làm gì?” Vương Phú sợ thật rồi, hắn sợ thanh niên này nhất thời bốc đồng mà buông tay.
“Ta nói cho ngươi, nếu ngươi giết ta, xác ta nằm ở dưới đó, cảnh sát chắc chắn sẽ tìm tới cửa, ngươi sẽ phải ngồi tù, ngươi biết ngồi tù là thế nào không?” Vương Phú lại uy hiếp.
Đáng tiếc, Vương Phú không biết mình đang nói chuyện với ai. Đối với Lạc Trần, giết người đã là chuyện quá đỗi bình thường. Danh xưng Thần Tôn được xây đắp từ xương trắng và biển máu, đôi tay Lạc Trần đã nhuốm đầy máu tươi.
Lạc Trần cuối cùng cũng mở miệng, đây là câu đầu tiên hắn nói từ khi vào phòng.
“Ồn ào!”
Dứt lời, Lạc Trần buông tay thật. Nhưng Vương Phú không rơi xuống dưới, mà là bị Lạc Trần hất ngược lên trên.
Lạc Trần ở tầng 27, phía trên còn ba tầng nữa, phía sau là Bàn Long Loan.
Lạc Trần không ném Vương Phú xuống, mà hất văng hắn qua cửa sổ ra phía sau. Với thực lực hiện tại của Lạc Trần, việc này chẳng khác nào người thường ném một hòn đá, thậm chí còn nhẹ nhàng hơn. Vương Phú chưa kịp thét lên một tiếng, cả người đã bay vút về phía núi Bàn Long Loan.
Cảnh tượng này khiến Lam Bối Nhi sững sờ, nàng không ngờ thanh niên này lại dám giết người thật.
Dù Vương Phú bị ném đi đâu, từ độ cao này, chắc chắn hắn không thể sống nổi.
Nàng cứ ngỡ thanh niên này chỉ hù dọa, không ngờ lại giết người thật.
Lam Bối Nhi định thét lên.
Nhưng Lạc Trần đã lên tiếng trước.
“Câm miệng!”
Giọng nói bình thản nhưng khiến Lam Bối Nhi sợ đến tái mặt, ngoan ngoãn im bặt.
“Ngươi... ngươi có giết ta diệt khẩu không?” Lam Bối Nhi ngập ngừng hỏi.
“Nếu ngươi đi báo cảnh sát, ta có thể sẽ cân nhắc việc đó.” Lạc Trần ngậm điếu thuốc, thần sắc bình thản như thể vừa ném một túi rác ra ngoài.
“Sao anh lại đến đây?” Lam Bối Nhi muốn đánh trống lảng.
“Đây là phòng của ta.” Lạc Trần rít thêm hơi thuốc rồi bước tới trước mặt Lam Bối Nhi.
Rồi đột nhiên, Lạc Trần lạnh lùng vươn tay, túm lấy Lam Bối Nhi đi về phía nhà vệ sinh.
“Chẳng phải anh nói sẽ không giết tôi sao?”
Lam Bối Nhi sợ hãi tột độ. Vốn hôm nay suýt chút nữa bị cưỡng bức, sau đó lại tận mắt chứng kiến thanh niên này giết người, nàng cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc, ai ngờ giờ đến lượt mình.
Nàng chắc chắn mình đã gặp phải sát thủ nào đó. Vì thường xuyên đóng phim nên trí tưởng tượng của Lam Bối Nhi khá phong phú, theo kịch bản này, nàng thấy sát thủ giết người thì chắc chắn sẽ bị thủ tiêu trong nhà vệ sinh.
Nghĩ vậy, Lam Bối Nhi không dám la hét vì sợ chết nhanh hơn, nhưng đối mặt với tử thần, nàng không thể không sợ, chỉ đành lặng lẽ rơi lệ.
Nhưng ngoài dự đoán, sau khi kéo Lam Bối Nhi vào nhà vệ sinh, Lạc Trần mở vòi hoa sen rồi ấn đầu nàng xuống dưới dòng nước lạnh.
“Anh muốn giết tôi sao?” Lam Bối Nhi hỏi.
Bạn thấy sao?