Trùng sinh về thời đi học, Lục Viễn Thu trông coi siêu thị nhà mình, lại phát hiện qua camera một thiếu nữ xinh đẹp đang trộm đồ trên kệ.
Sau khi quay lại bằng chứng, Lục Viễn Thu đưa cô vào trong kho.
“Lấy bao nhiêu?”
Thiếu nữ dựa lưng vào tường, trầm mặc ít lời: “Hết rồi, chỉ có nhiêu đây.”
Lục Viễn Thu quen biết cô.
Thiếu nữ tên là Bạch Thanh Hạ, học cùng trường với hắn.
Lạnh lùng, người lạ chớ gần, hoa khôi mặt lạnh, tất cả đều là đại danh từ của cô.
Chỉ là bạch nguyệt quang không thể vấy bẩn trong mắt người khác, hôm nay lại bị chính mình ép vào góc tường theo cách này.
Lục Viễn Thu thầm nhủ với bản thân, hôm nay dù thế nào cũng không thể thả cô đi.
Kiếp trước, Bạch Thanh Hạ cũng làm chuyện tương tự trong siêu thị, nhưng Lục Viễn Thu vì giữ thể diện cho đối phương nên đã chọn cách làm ngơ.
Kết quả Bạch Thanh Hạ vừa ra khỏi cửa đã gặp tai nạn xe cộ.
Chuyện này trở thành cái gai trong lòng Lục Viễn Thu, nếu ngày đó hắn nhẫn tâm giữ Bạch Thanh Hạ lại, bi kịch phía sau sẽ không xảy ra.
Cho nên lần này, hắn muốn kéo dài thời gian, muốn phê bình giáo dục nghiêm khắc đối với hoa khôi!
Nhìn hoa khôi đang tủi nhục đến đỏ hoe mắt ở trong góc, Lục Viễn Thu tiếp tục chất vấn: “Cô chắc chắn chỉ có nhiêu đây?”
“Trong đồng phục phồng lên thế kia, có phải còn giấu đồ không?!”/r/n#Nhẹ Nhàng #Đô Thị #Trùng Sinh #Khai Cục Lưu #Đơn Nữ Chủ #Chữa Lành #Tình Cảm #Thanh Xuân
Đánh giá truyện
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Gửi đánh giá của bạn