Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Vì Trần Mặc đã tiến vào giai đoạn nhập thể, thân thể cùng tinh thần đều được rèn luyện. Cho nên, khối lượng công việc trước kia phải mất hơn sáu tiếng mới giao xong, nay hắn chỉ tốn bốn tiếng là hoàn thành. Dĩ nhiên, trong đó hắn không tính thời gian nghỉ trưa ăn cơm. Nhưng hôm nay hắn cũng chẳng buồn ăn trưa, thật sự là cơm trưa ở đó quá khó nuốt.
Đặc biệt là sau khi gọi một bát mì, cảm giác thứ dầu đó cứ dính dính trong cổ họng, khiến hắn kết luận đó là dầu cống. Dù nếm ra được cũng chẳng làm gì được, hắn chỉ đành lặng lẽ bỏ dở bát mì mới ăn được một miếng, rồi bụng đói đi giao hàng.
Sớm hơn mọi ngày hai tiếng, hắn trở lại điểm phân phối chuyển phát nhanh, bàn giao lại số hàng đã thu, điền xong báo cáo công việc trong ngày rồi chuẩn bị rời đi, không ngờ lại bị Ngô giám đốc gọi lại.
“Tiểu Trần, ngươi qua đây một chút.” Ngô giám đốc thấy Trần Mặc đã bàn giao xong công việc, liền gọi hắn lại.
“Giám đốc, ngài tìm ta?” Trần Mặc bước vào văn phòng hỏi.
“Ừ! Cái này cho ngươi.” Ngô giám đốc lấy ra một tập hồ sơ mười mấy trang đưa cho Trần Mặc, rồi nói: “Đây là bản báo cáo thực tập mà trước kia ngươi từng nhờ ta, ta đã giúp ngươi hoàn thiện và đóng dấu, ngươi có thể trực tiếp dùng nó để nộp cho trường.”
“Ngô giám đốc, cảm ơn ngài.” Trần Mặc nhìn thấy thứ mình cần, vui mừng cảm ơn.
“Cũng chẳng phải chuyện gì lớn, chuyện nhỏ thôi, không cần cảm ơn.” Ngô giám đốc cười nói.
“Ngô giám đốc, có phải ngài đang…” Trần Mặc thấy Ngô giám đốc cười có chút miễn cưỡng, liền hỏi.
“Ngày mai ta từ chức rồi. Giám đốc mới ngày mai sẽ tới nhận việc, nên ta chỉ giúp ngươi được đến đây thôi.” Ngô giám đốc giải thích.
“Cái gì? Ngô giám đốc, ngài vẫn đang làm tốt mà, sao lại từ chức?” Trần Mặc khó hiểu hỏi.
“Haizz! Không có gì, chỉ là không muốn làm nữa. Trần Mặc, ngươi cứ cố gắng làm việc nhé, vốn dĩ tháng này ta còn định đề xuất tăng lương cho ngươi, nhưng giờ không thể rồi. Tuy nhiên, ta đã nói với bên tài vụ duyệt cho ngươi hai ngàn nguyên tiền thưởng, lát nữa ngươi đi lãnh đi. Còn nữa, mọi người đều có thưởng, ngươi thay ta thông báo một tiếng.” Ngô giám đốc nói.
“Vâng, vậy Ngô giám đốc, ta xin phép đi trước.” Trần Mặc chỉ đành cáo từ, chẳng còn cách nào khác, bản thân hắn chỉ là một tên điếu ti nhỏ bé, không có năng lực gì cả.
“Đi đi!” Ngô giám đốc cười khổ nói.
Sau khi Trần Mặc thông báo cho mọi người, hắn cũng đi lãnh hai ngàn nguyên tiền thưởng. Loáng thoáng nghe được mấy nhân viên bàn tán về chuyện của Ngô giám đốc, hình như là người nhà của một vị lãnh đạo ở tổng bộ muốn tới, nên họ đã gạt Ngô giám đốc sang một bên, điều ông đi thị trấn.
Ngô giám đốc vốn đang làm rất tốt, không ngờ lại gặp tai bay vạ gió, đúng là nằm không cũng trúng đạn. Cả gia đình ông đều ở đây, nếu phải chuyển lên thị trấn thì vô cùng bất tiện, chưa kể con ông mới chào đời, còn cần ông chăm sóc. Thế nên trong lúc tức giận, ông đã nộp đơn từ chức, đồng thời phát hết tiền thưởng cho mọi người trước khi rời đi.
Trần Mặc nghe xong cũng chỉ biết lắc đầu, xoay người rời đi, chính hắn cũng chẳng có cách nào giúp được.
Về đến nhà, bụng đói cả ngày, hắn dùng bộ nồi bếp mới mua tự nấu một bữa cơm, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn vì đã no bụng. Tuy toàn là đồ chay, nhưng ít nhất vẫn ngon và lành mạnh hơn nhiều so với cơm hộp mua ngoài.
Nghĩ lại mà thấy tủi thân, xem ra ngày mai vẫn phải tự mang cơm, hắn thật sự không nuốt nổi đồ ăn bên ngoài nữa.
Ăn uống xong xuôi, hắn kiểm kê lại toàn bộ tài sản, buồn bực phát hiện số tiền tiết kiệm trong hai năm qua, sau khi trừ đi tiền thuê nhà, học phí và chi phí sinh hoạt, chỉ còn lại đúng một vạn nguyên. Số tiền này làm được gì chứ? E là về nhà đến cả phí thầu đất cũng không đủ.
Thôi kệ, tạm thời cứ tu luyện đến Luyện Khí tầng một đã. Hiện tại việc quan trọng nhất là tu luyện, chuyện khác đến lúc đó rồi tính. Nếu thật sự không có tiền, về nhà vay mượ cũng được, hoặc hỏi mượn mấy lão đại kia cũng không phải là không thể. Nếu cùng đường bí lối quá thì về nhà làm ruộng, chỉ là nghĩ đến biểu cảm của cha mẹ lúc đó, hắn lại thấy đau đầu. Trong nhà vẫn hy vọng hắn có thể bám trụ lại thành phố, nhưng hắn lại phải về quê làm nông, chẳng phải làm cho hai vị phụ huynh mất mặt với hàng xóm sao!
Thôi, cứ tu luyện đến Luyện Khí tầng một trước đã, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng. Chỉ cần đạt tới Luyện Khí tầng một, rất nhiều chuyện sẽ dễ nói hơn nhiều. Nghĩ vậy, hắn vẫn cầm viên tiểu bạch châu trong lòng bàn tay, bắt đầu vận công chu thiên.
Đến hơn năm giờ sáng vận công xong, cảm giác liên kết giữa hắn và viên tiểu bạch châu lại chặt chẽ thêm một chút, trong lòng hắn vô cùng phấn khởi. Dựa theo cảm giác vận công, đợi đến khi đạt tới Luyện Khí tầng một, có lẽ hắn sẽ giải mã được một vài bí mật của viên tiểu bạch châu.
Tuy nhiên, trên người hắn lại phủ một lớp vật chất màu đen. Xem ra nếu không có linh khí tẩm bổ, trong cơ thể sẽ tích tụ không biết bao nhiêu độc tố.
Tắm rửa sạch sẽ, thu dọn cơm nước xong xuôi, hắn liền đi làm. Lần này trong tay có thêm một cái hộp cơm, đây là bữa trưa hắn tự chuẩn bị.
Công việc của Trần Mặc tại điểm phân phối chuyển phát nhanh thực ra rất đơn giản, mỗi ngày phụ trách giao và nhận hàng trong một khu vực. Nhưng vì là kiêm chức, không cố định một khu vực cụ thể, nên những nơi chưa giao kịp, những nơi cần nhận hàng gấp, hay những khu vực thiếu người, đều do hắn đảm nhiệm, giống như một viên gạch, nơi nào cần thì đặt vào.
Nhưng hôm nay đi làm, mọi người đều không đi giao hàng mà tụ tập lại chờ giám đốc mới chỉ đạo. Ngô giám đốc đã bàn giao xong, giám đốc mới đã nhậm chức.
Buổi họp sáng không nói quá nhiều, người giám sát từ tổng bộ xuống giới thiệu giám đốc mới tên là Quách Hành. Sau đó Quách Hành nói vài câu khích lệ mọi người rồi tan họp, ai nấy làm việc nấy, không khác gì ngày thường. Trần Mặc cũng không để tâm, cứ làm việc như cũ, chỉ là trong lòng vẫn cảm thấy tiếc cho Ngô giám đốc.
Cứ như vậy trôi qua một tuần, theo thời gian tu luyện tăng lên, lượng vật chất màu đen bài tiết ra cũng ít dần. Làn da trở nên mịn màng, thân thể và tinh thần luôn ở trạng thái rất tốt, hơn nữa dường như chiều cao cũng tăng lên một chút, từ vóc dáng bình thường trước kia nay đã vọt lên gần một mét tám.
Trần Mặc phát hiện mình dường như đã chạm tới ngưỡng cửa Luyện Khí tầng một, vì đêm qua khi tu luyện, hắn mơ hồ cảm thấy kinh mạch ở một chỗ có chút tắc nghẽn, chỉ cần tiến thêm một bước là đạt tới Luyện Khí tầng một. Điều này trong ngọc phù truyền công có ghi chép, khiến Trần Mặc vô cùng phấn khởi, trên đường đi làm cũng cười tủm tỉm.
“Trần Mặc, ngươi qua đây một chút!” Giám đốc Quách thấy Trần Mặc đến liền gọi lại.
“Giám đốc Quách, có chuyện gì sao?” Trần Mặc hỏi. Từ khi giám đốc Quách tới, ông ta chẳng tìm ai làm việc gì, chỉ là hai ngày nay có một nhân viên mới tới. Nghe mọi người bàn tán thì người mới này hình như là em vợ của giám đốc Quách, nhưng việc đó chẳng liên quan gì đến hắn nên hắn cũng không quan tâm.
“Từ hôm nay trở đi, khu vực số 4 do ngươi phụ trách giao hàng.” Giám đốc Quách nói.
“Khu vực số 4? Chẳng phải đang do Tô Hoài Minh phụ trách sao?” Trần Mặc nói. Tô Hoài Minh chính là em vợ của giám đốc Quách. Điểm phân phối chuyển phát nhanh thường chia khu vực bằng các con số.
Sau khi giám đốc Quách nhậm chức ngày hôm sau, ông ta liền kéo em vợ vào làm. Nhưng vì các vị trí đều đã có người, hơn nữa người mới không thể thay thế người cũ ngay lập tức, nên ông ta chỉ có thể xếp em vợ vào những vị trí thiếu người. Vừa đúng lúc nhân viên giao hàng khu vực số 4 nghỉ việc, nên Tô Hoài Minh liền thế vào vị trí đó.
“Bảo ngươi phụ trách thì cứ phụ trách, sao mà lắm lời thế!” Giám đốc Quách có chút mất kiên nhẫn.
“Vậy những công việc giao hàng tồn đọng và thay ca trước đó của ta không cần làm nữa sao?” Trần Mặc hỏi.
“Vẫn là ngươi làm, ta chỉ giao cho ngươi phụ trách việc giao hàng ở khu vực số 4, còn việc nhận hàng thì vẫn để Tô Hoài Minh làm.” Giám đốc Quách nói.
Trần Mặc lập tức thấy chán ngán. Ai cũng biết giao hàng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, lại còn mệt bở hơi tai. Nhận hàng mới là việc ngon ăn, mỗi đơn hàng nhận được đều có hoa hồng một nguyên, vừa nhàn vừa ra tiền. Không ngờ giám đốc Quách lại tính toán chi li như vậy.
“Giám đốc Quách, làm vậy không đúng quy định. Nếu đã bảo ta phụ trách khu vực số 4, thì việc nhận hàng cũng phải giao cho ta.” Trần Mặc nói, hắn không thể chỉ làm việc mà không được hưởng lợi.
“Ngươi là giám đốc hay ta là giám đốc? Bảo ngươi làm thì làm, không làm thì cút ngay cho ta!” Giám đốc Quách quát. Đối với cái tên Trần Mặc này, ông ta vốn đã ngứa mắt từ lâu, ngày nào cũng về sớm hơn người khác, lại còn hay đi sớm về muộn. Ông ta đã để ý hắn cả tuần nay, hôm nay chính là muốn nhân cơ hội này mà "đốt lửa" lên người hắn sau khi nhậm chức!
Bạn thấy sao?