Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Khi ánh rạng đông buổi sớm lại lần nữa chiếu rọi xuống đỉnh núi, Trần Mặc thu quyền đứng dậy. Sau đó, hắn đón lấy ánh rạng đông, chậm rãi phun ra một hơi, hơi thở tựa như mũi tên bay đi rất xa.Đêm qua coi như lãng phí. Nhưng ngắm mỹ nhân dưới ánh trăng, quả thực đáng để hắn lãng phí một buổi…
Bạn thấy sao?