Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Tu Chân Cao Thủ [...] – Chương 4

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Trần Mặc đứng giữa sân nhỏ, cảm nhận chân nguyên trong cơ thể chỉ lớn mạnh thêm được một chút, vừa vui mừng nhưng cũng chẳng thể tránh khỏi nỗi khổ sở, thế nhưng đây đã là chuyện thường ngày đối với hắn. Bốn năm nay, ngày nào cũng kiên trì không ngừng nghỉ làm một việc, vốn dĩ chẳng dễ dàng gì, nhưng hắn đã sớm hình thành thói quen.

Không khí sáng sớm tuy không tốt lắm, nhưng vẫn hơn hẳn trong nội thành. Trần Mặc vươn vai vận động thân thể, suy nghĩ xem có nên đi tìm một công việc thực tập tử tế hay không? Vì tu luyện, hiện tại dù đang trong kỳ thực tập nhưng hắn chỉ làm công việc giao chuyển phát nhanh, thời gian còn lại đều dành hết cho việc tu luyện.

Không đạt tới Luyện Khí tầng một thì không có thần thức, cũng không thể bước lên con đường tu chân. Hắn vĩnh viễn không mở được cái túi trữ vật kia, cũng vĩnh viễn không giải mã được Bạch Ngọc Châu rốt cuộc là thứ gì, thật sự không cam tâm mà! Chính vì vậy hắn mới phải tu luyện khổ cực như thế, tất cả đều là do hiện thực bức bách.

Nếu không có chuyện truyền công ngọc phù kia, hắn cũng sẽ không chấp nhất đến vậy. Nhưng chính vì có truyền công ngọc phù, có dẫn khí nhập thể cùng tẩy gân phạt tủy, khiến Trần Mặc biết con đường tu chân là thứ có thể chạm tới, hắn mới kiên trì được lâu như thế. Không ai có thể từ bỏ một giấc mộng phi thiên độn địa, có được sinh mệnh dài lâu khi nó đang ở ngay trước mắt, chỉ cần cố gắng là được, vậy thì còn ai không thể kiên trì làm chứ?

Nhưng có một số việc đã không thể cho phép hắn tiếp tục như vậy được nữa. Cha mẹ dần dần già yếu, hơn nữa vì lúc trẻ làm việc quá sức nên giờ đây mang trong mình đầy bệnh tật, tất cả cũng vì muốn hắn và đệ đệ có thể vào đại học mà ra nông nỗi này.

Mặt khác chính là học phí của đệ đệ Trần Huy. Tuy trong nhà chưa từng nói với hắn, nhưng hắn thừa biết tình hình gia đình, có lẽ cha mẹ cũng phải vay mượn khắp nơi mới đủ tiền đóng học cho đệ đệ. Đệ đệ là sinh viên năm nhất, mới thi đỗ đại học năm ngoái, học phí mỗi học kỳ của hai anh em đều khiến cha mẹ sầu đến bạc cả đầu.

Cho nên Trần Mặc không thể tiếp tục như vậy được nữa, không thể chỉ lo cho bản thân, cũng nên gánh vác một phần trách nhiệm với gia đình.

Hắn thở dài một hơi thật sâu, thầm lặng tự khích lệ bản thân trong lòng. Đúng lúc này, điện thoại trong túi vang lên.

“Lão tứ, hôm nay là ngày hồi trường thi cử, ngươi đừng có quên đấy.” Bạn thân cùng phòng Mã Nguyên nói.

“Được, ta biết rồi, ta sẽ qua đó ngay, trưa nay ta mời khách.” Trần Mặc đáp.

“Đi đi! Ngươi là lão tứ, nhớ kỹ đấy? Cho dù là ngươi mời khách thì vẫn là lão tứ! Còn nữa, trưa nay không cần ngươi mời, lớp trưởng nói vẫn còn dư một ít tiền quỹ lớp, đã đặt quán ăn rồi, bảo là bữa liên hoan cuối cùng của lớp!” Mã Nguyên dặn dò.

“Được rồi được rồi, biết rồi, lải nhải như bà cô già vậy! Trưa nay lớp liên hoan mà sao ta không biết nhỉ?” Trần Mặc cười nói.

Trần Mặc với Mã Nguyên, cùng với Triệu Quốc Đống và Lý Thụy ở cùng phòng ký túc xá có mối quan hệ vô cùng thân thiết. Ngay từ khi mới vào đại học, họ đã luận tư bài bối, theo thứ tự sinh ra thì Lý Thụy là lão đại, Triệu Quốc Đống là lão nhị, Mã Nguyên là lão tam, còn Trần Mặc là lão tứ, nhỏ tuổi nhất.

“Ngươi đã bao nhiêu ngày không tới trường rồi? Đây không phải là lớp trưởng bảo ta nhắn lại cho ngươi sao. Còn nữa, hôm nay ‘cô nàng chân dài’ cũng tham gia đấy, ngươi có đi hay không!” Mã Nguyên hỏi.

Trần Mặc nghe đến “cô nàng chân dài” liền nghĩ ngay tới cô gái xinh đẹp, dáng người cũng rất chuẩn, đặc biệt là đôi chân cực phẩm, cũng là bạn học cùng lớp với hắn.

Về phần chuyện giữa hai người, phải kể từ khi hắn học năm hai đại học.

Lúc đó mọi người vẫn còn hồn nhiên trong sáng.

Khi vừa vào năm hai, hắn vẫn tận tâm tận lực tu luyện, bất quá chỉ dành thời gian buổi sáng thôi. Sau một lần tu luyện xong, trên đường trở về ký túc xá, hắn gặp cô nàng chân dài kia. Không phải nàng dậy sớm rèn luyện, mà là từ ngoài trường trở về, vô tình vặn phải chân trên đường đi trong khuôn viên trường, đang ngồi ở ven đường xoa bóp, ngẩng đầu lên liền thấy Trần Mặc.

Trần Mặc cũng không lấy điện thoại ra quay phim, cũng không bắt nàng ký hợp đồng đỡ người miễn trách nhiệm, nghĩ rằng trong khuôn viên trường thì không thể có chuyện ăn vạ được, hơn nữa cô nàng này lại là bạn học cùng khóa, nên hắn liền vươn tay giúp đỡ.

Đỡ nàng đến phòng y tế, sau khi chẩn đoán xong lại đỡ nàng về ký túc xá. Nhưng quãng đường khá xa, nàng bị đau chân không tiện đi lại, xuất phát từ tinh thần nhân đạo, hắn liền cõng nàng đưa về tận ký túc xá nữ.

Chờ đến ký túc xá nữ, đặt nàng xuống xong hắn liền vội vàng rời đi, dù sao đây cũng là lần đầu cõng một cô gái nên có chút ngượng ngùng. Hắn cứ ngỡ chuyện này như vậy là xong, mình và cô nàng chân dài kia cũng chẳng còn giao thoa gì nữa. Nhưng hắn vẫn còn quá trẻ, cứ nghĩ chuyện này sẽ trôi qua như thế. Không ngờ rằng, trên diễn đàn trường học, tấm ảnh mình cõng nàng lại bị người ta đăng lên, còn kèm theo dòng chữ: 『 Tiểu tình lữ sáng sớm tú ân ái! 』

Ta đi! Cái quỷ gì thế này, mình là giúp người được không? Còn có thể để cho người ta làm việc tốt nữa không? Trần Mặc tức khắc cảm thấy tức giận, nhưng chuyện này hắn cũng chẳng có cách nào, đành mặc kệ.

Không ngờ rằng, một ngày sau, không biết xuất phát từ tâm lý gì, cô nàng kia lại trực tiếp bình luận một câu: 『 Không cần hâm mộ! 』 khiến cả diễn đàn bùng nổ. Cô nàng này trong học viện cũng được coi là một đóa hoa khôi, khá xinh đẹp, không ngờ lại bị Trần Mặc – một kẻ mờ nhạt nhất – cưa đổ, mọi người thật sự cảm thấy khó chịu.

Trần Mặc cũng là do những người trong ký túc xá nhắc đến mới biết nàng bình luận như vậy, hắn vô cùng khó hiểu, mình và nàng còn chẳng quen thân, sao lại nói những lời đó? Đối với chuyện này, Trần Mặc liền đặt sang một bên không xử lý, cũng không quan tâm, mỗi ngày hắn còn bao nhiêu việc phải làm, không chỉ học tập mà còn phải tu luyện, làm thêm kiếm sinh hoạt phí, thật sự không có thời gian suy nghĩ mấy vấn đề này. Ngược lại, các bạn cùng phòng trêu chọc hắn rất nhiều lần, khiến hắn chỉ biết cười khổ. Hắn giải thích với bọn họ là không có chuyện đó, chỉ là thấy bạn học gặp khó khăn nên giúp đỡ một chút, nhưng hắn nói thật lại chẳng có ai tin, đành phải mặc kệ nó.

Chuyện này xảy ra sau đó, nàng cũng không giải thích gì thêm. Nhưng đến ngày hôm sau đi học, nàng tìm đến hắn, nói rằng bản thân thấy vui nên mới làm vậy, hy vọng hắn đừng để ý, còn mời Trần Mặc ăn cơm trưa coi như tạ lỗi.

Cứ như vậy, hai người quen biết và trở thành bạn bè. Thỉnh thoảng cùng nhau học tập, thỉnh thoảng mời nhau ăn cơm, giằng co một thời gian, mối quan hệ giữa hai người dần dần nóng lên. Vì thế, Trần Mặc còn vì chuyện này mà xảy ra xung đột với vài nam sinh trong học viện, cũng may nhờ thể chất phi phàm cùng lực lượng của Trần Mặc, hắn thu dọn mấy gã đầu óc chỉ toàn chuyện nhạy cảm kia một cách nhẹ nhàng thoải mái!

Chỉ là không ngờ rằng, ngay khi Trần Mặc muốn cùng nàng bắt đầu một mối tình lãng mạn, thì một buổi sáng sau khi rèn luyện xong, trên đường về ký túc xá, hắn nhìn thấy nàng bước xuống từ một chiếc xe BMW, hơn nữa còn trao cho tài xế một nụ hôn tạm biệt, trong lòng hắn lập tức lạnh ngắt.

Trần Mặc đứng ngay phía sau nàng, đợi nàng xong việc quay người lại, nhìn thấy hắn liền sững sờ, sau đó sắc mặt trắng bệch.

Hắn không nghe bất kỳ lời giải thích nào, cũng không cần giải thích. Bản thân hắn có chút hảo cảm với nàng là thật, nhưng còn chưa thổ lộ, cũng chưa phải là bạn trai, nên không có tư cách quản chuyện của nàng, vì thế quay người rời đi là cách tốt nhất, một mối tình còn chưa bắt đầu đã chết yểu như vậy.

Sau này khi nàng tìm đến Trần Mặc, liền tìm lý do để nói chuyện với hắn, nàng cũng rất thông minh, dường như hiểu ra điều gì đó, nên cũng dần dần không qua lại với Trần Mặc nữa. Cho dù có chạm mặt sau này, cả hai cũng không nói chuyện với nhau. Về chuyện này, bạn cùng phòng cũng hỏi hắn rất nhiều lần, đều bị hắn ậm ừ cho qua.

“Cô nàng chân dài tại sao lại đi, không phải là liên hoan lớp chúng ta sao?” Trần Mặc hỏi.

“Có người mời, ta cũng là lúc nghe lớp trưởng thống kê số người đặt quán ăn mới thấy.” Mã Nguyên nói.

“À!” Trần Mặc đáp.

“Lão tứ à, chuyện cũ đều đã qua cả rồi, ta cũng không rõ ân oán giữa ngươi và nàng lắm, nhưng nếu đã sắp tốt nghiệp đại học rồi thì thôi đi, dù sao cũng là bạn học một thời, không phải người ta nói dù tình không còn thì nghĩa đồng học vẫn còn đó sao!” Mã Nguyên nói.

Trần Mặc nghĩ cũng đúng, nên nói với Mã Nguyên: “Được rồi, buổi liên hoan ta cũng sẽ đi. Coi như giải quyết xong chuyện cũ, sau này đường ai nấy đi.”

Cô nàng chân dài, coi như là mối tình thời đại học chưa bắt đầu đã kết thúc của Trần Mặc, cũng là cơ hội duy nhất để hắn nói chuyện tình cảm trong thời đại học, lại bị chính mình nhìn thấu sự thật mà từ bỏ. Cái gì mà thế thân, cái gì mà lốp dự phòng, đều chẳng liên quan gì đến hắn cả.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...