Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Vì muốn giải quyết vấn đề của chiếc xe bán tải đầu tiên, Trần Mặc không lái xe, mà ngồi xe buýt đường dài từ trấn lên thành phố. Tổng thời gian mất gần 5 tiếng đồng hồ, xuất phát từ sáng sớm, đến thành phố đã là buổi chiều.
Ở bên ngoài Cục Cảnh sát thành phố, hắn tùy tiện tìm một quán ăn để dùng bữa. Việc tìm quán ăn khiến Trần Mặc khá vất vả, rất nhiều quán bán những món đồ kém chất lượng, khiến hắn ngửi thôi đã thấy buồn nôn. Nhiều chủ quán thấy hắn bước vào thì hồ hởi đón tiếp, nhưng khi thấy hắn lộ vẻ ghê tởm rồi quay lưng bước ra, họ liền cảm thấy khó hiểu.
Cuối cùng, Trần Mặc đành vào một khách sạn để ăn cơm. Chính hắn cũng cảm thán thật chẳng dễ dàng gì, giờ đi ăn một bữa thôi cũng mắc chứng khó chọn. Giá như mình đạt Trúc Cơ kỳ thì tốt biết mấy, ít nhất có thể tự luyện chế vài viên Tích Cốc hoàn để ăn, đỡ phải đi khắp nơi tìm chỗ ăn uống như bây giờ.
Ăn cơm xong, Trần Mặc gọi một ly trà trong sảnh chờ của khách sạn để giết thời gian. Vì giờ vẫn còn sớm, còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ làm việc buổi chiều, nên hắn đành phải chờ đợi.
Ngồi đó, người ngoài nhìn vào cứ tưởng hắn đang suy tư chuyện gì, nhưng thực ra tâm thần Trần Mặc đang đắm chìm trong Càn Khôn Châu để luyện tập pháp quyết và thủ pháp giải trừ cấm chế. Dù là lúc nghỉ ngơi, hắn cũng không muốn lãng phí thời gian. Việc vặt hiện tại vốn đã nhiều, nếu không tranh thủ từng chút một, tu vi của hắn sẽ chẳng thể tăng trưởng. Tu luyện, thực chất cũng rất cần thời gian.
Khoảng 2 giờ rưỡi, Trần Mặc lấy điện thoại gọi cho Thẩm Đình Đình. Điện thoại thông rất nhanh, vì Thẩm Đình Đình đã lưu số của hắn nên nàng cứ thế nói liên hồi, bảo Trần Mặc tới cổng lớn đợi mình rồi cúp máy ngay khi hắn chưa kịp phản ứng.
Trần Mặc cầm điện thoại, lắc đầu thở dài. Vốn là một nữ thần xinh đẹp, sao nàng cứ lao như thiêu thân vào con đường "nữ hán tử" thế này nhỉ? Chẳng lẽ lớn lên lại có chút lệch lạc?
Khách sạn cách Cục Cảnh sát rất gần, đi bộ vài bước là tới, nên Trần Mặc không phải đợi lâu đã thấy Thẩm Đình Đình vội vã chạy ra. Nàng chạy ra với vẻ anh tư táp sảng như mọi khi, nhưng thứ hấp dẫn ánh nhìn của hắn không phải dung mạo nàng, mà là hai gò bồng đảo đang nhấp nhô theo từng bước chạy. Thật sự rất lớn! Sau này con cái của nàng chắc chắn sẽ không thiếu sữa, thật hạnh phúc.
Hắn cũng thấy bó tay với ánh mắt của chính mình. Không biết sao dạo này hắn luôn hừng hực hỏa khí, trước kia đâu có thế này?
“Xem cái gì đó?”
“À! Không xem gì cả!”
“Hừ! Nhìn nữa là cẩn thận đôi mắt của ngươi!”
Thẩm Đình Đình vốn có ý tốt ra đón Trần Mặc, nhưng thấy biểu cảm và ánh mắt của tên này, trong lòng nàng thoáng chút phản cảm, nhưng lại có chút kỳ lạ. Nàng không hẳn chán ghét ánh mắt đó, nhưng tên này đúng là một kẻ sắc ~ lang!
“Đi theo ta! Đồ sắc ~ lang!”
“Ách!? Cái đó, ta… thật xin lỗi!”
Trần Mặc tuy muốn phản bác, nhưng nghĩ lại nhìn thì cũng đã nhìn rồi, chẳng cần phải che đậy, nên hắn chân thành xin lỗi Thẩm Đình Đình. Hắn biết nhìn vào chỗ đó của con gái là không phải phép, xin lỗi là điều cần thiết, điểm này hắn vẫn làm được.
“Hừ! Tha cho ngươi đấy!”
Thẩm Đình Đình cũng biết dung mạo và dáng người mình có sức hút thế nào với đàn ông, loại ánh mắt này nàng gặp nhiều rồi nên không để tâm. Vừa rồi nàng có chút giận, nhưng thấy Trần Mặc dám làm dám nhận, nàng lại có cái nhìn khác về hắn, nên không so đo nữa.
Nàng dẫn hắn đi làm thủ tục, sau đó nhận 5 vạn tệ tiền thưởng tại phòng tài vụ, còn chụp ảnh chung với đại đội trưởng. Việc này chủ yếu để lưu lại chứng cứ nhận tiền và giải trình nguồn gốc số tiền. Trần Mặc cứ như con rối, Thẩm Đình Đình bảo sao hắn làm vậy, hoàn toàn phối hợp với nàng.
Trần Mặc không ngờ tiền thưởng lại lên tới năm vạn, đủ để mua lại một chiếc xe bán tải khác, nỗi oán khí trong lòng hắn lập tức tan biến.
Xe bán tải đã sửa xong, đang đỗ ở bãi xe. Hơn nữa, Thẩm Đình Đình còn nhờ quan hệ tặng thêm cho hắn một năm bảo hiểm cùng gói bảo dưỡng, tất cả đều là quà tặng.
“Cảm ơn cô!”
“Không cần! Đâm hỏng xe mới của người ta, nếu không làm vậy thì cũng chẳng biết nói sao cho phải!”
“Ha hả, được rồi. Vậy ta đi trước đây.”
“Này! Đợi đã, vội gì chứ? Đi cùng đi, ta mời ngươi ăn cơm, coi như là cảm tạ.”
Thẩm Đình Đình rất hào phóng, không chút ngượng ngùng. Đây là nguyên tắc xử thế của nàng, đã đâm hỏng xe người ta thì bồi thường là chuyện đương nhiên, nhưng xe đã sửa xong rồi nên nàng muốn mời Trần Mặc một bữa như một lời xin lỗi biến tướng.
Ngoài ra còn một nguyên nhân khác mà Thẩm Đình Đình không nói ra. Nàng cảm thấy trên người Trần Mặc có loại khí chất tự nhiên, khiến nàng không hề chán ghét khi ở gần hắn, ngược lại còn thấy thích. Nàng cũng tò mò về điều này.
Nếu là người khác nhìn chằm chằm vào ngực mình như thế, nàng đã cho một trận rồi, nhưng với hắn thì không, thật kỳ lạ.
Được mỹ nữ mời ăn cơm, Trần Mặc đương nhiên vui vẻ đồng ý.
“Vậy được, ta đợi cô ở ngoài.”
“Đợi cái gì mà đợi, đi cùng đi.”
“A! Cô không làm việc sao? Chưa tới giờ tan tầm mà!”
“Việc của ta cần ngươi lo à? Có đi không? Không đi thì để ta lái xe! Hơn nữa, ta thay quần áo rồi, không cần ngươi bận tâm.”
“Được rồi được rồi! Cô là đại ca, cô lợi hại, ta nghe cô!”
Trần Mặc khởi động xe rồi từ từ lái ra khỏi sân. Chưa đi được nửa đường, hắn đã bị Thẩm Đình Đình gọi dừng lại.
“Dừng lại, dừng lại, để ta lái cho.”
“Sao vậy?” Trần Mặc ngẩn ra, hắn thấy mình lái cũng ổn mà, sao lại phải đổi người?
“Ngươi lái chậm quá, hơn nữa cũng không thuộc đường, để ta lái!”
Thẩm Đình Đình mở cửa xe, đổi chỗ với Trần Mặc. Trần Mặc chợt nhớ lại lần đổi chỗ trên xe hôm trước, cảm giác trơn trượt đó khiến hắn vẫn còn lưu luyến.
“Ngươi đang nghĩ bậy bạ gì đó?”
“Sao cô biết ta đang nghĩ bậy?”
“Cần phải nói sao? Nhìn cái bộ dạng sắc lang của ngươi là biết rồi!”
“Ha hả! Ta đâu có nghĩ bậy, chỉ là nhớ lại cảnh chúng ta đổi chỗ trên xe hôm trước thôi.”
“Câm miệng, nói nữa ta ném ngươi xuống xe!”
Thẩm Đình Đình như mèo xù lông, mặt mày trở nên hung dữ.
“A! Xin lỗi, xin lỗi, ta chỉ vô tình nghĩ đến thôi, ngại quá!”
“Hừ!”
Thẩm Đình Đình không tiện nói thêm gì, chỉ có thể lái xe thật nhanh, mặc kệ Trần Mặc.
Trần Mặc cũng không để ý, không ngờ mình vừa thoải mái một chút đã nói ra hết, rõ ràng là đang trêu ghẹo con gái nhà người ta. Mọi sự trêu ghẹo không vì mục đích kết giao đều là lưu manh! Chẳng lẽ mình thật sự là kẻ lưu manh sao?
Nhưng ở chỗ Trần Mặc không nhìn thấy, cổ Thẩm Đình Đình đã đỏ bừng. Trong lòng nàng thầm mắng: 『 Tên khốn này, thế mà lại nghĩ đến chuyện hôm đó, chờ lát nữa tới nơi, bà đây nhất định cho ngươi nếm thử nắm đấm! 』
Trần Mặc nhìn đường, hắn ít khi tới nội thành, nhất là mấy năm nay thành phố phát triển nhanh, nhiều con đường không còn giống trong ký ức của hắn nữa.
“Cái đó, Thẩm cảnh sát, chúng ta đi đâu vậy?”
“Ta đưa ngươi đến một chỗ khá thú vị, là một hội sở tư nhân, rất được.”
“Hội sở tư nhân?”
“Đúng vậy, do một người thân của ta mở, môi trường rất tốt, nói chuyện cũng không sợ bị quấy rầy.”
Trần Mặc chỉ biết gật đầu, thầm bĩu môi, mình với nàng có gì để nói mà phải tìm chỗ kín đáo? Nhưng thôi, mỹ nữ mời ăn cơm, hắn không tiện từ chối.
Bạn thấy sao?