Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Sâu trong Bách Thảo Cốc có mấy dãy nhà gỗ, chính là nơi ở của Chu Chấn và mấy người kia.
“Thế nào? Vương Đỡ tiểu tử kia gần đây có hành động gì bất thường không?” Chu Chấn ung dung ngồi trên ghế.
“Không có, ta vẫn luôn cho người nhìn chằm chằm hắn, mỗi ngày ngoài tu luyện ra hắn chỉ đến Thanh Linh Đàm đả tọa, không thấy có gì kỳ lạ cả.” Trương Hằng lắc đầu, nghĩ đến Vương Đỡ là hắn lại hận đến nghiến răng.
“Không nên nha, vỏn vẹn mấy tháng đã từ một phàm nhân tu luyện tới Luyện Khí nhị trọng, còn đem pháp thuật tu luyện đến đại thành, muốn nói không có kỳ ngộ thì thật khó tin, chẳng lẽ lại thật sự tương thích hoàn mỹ với 【 Hậu Thổ Quyết 】?” Chu Chấn vuốt cằm, không mấy tin tưởng, hắn lẩm bẩm: “Chẳng lẽ tiểu tử kia không phải Ngũ linh căn? Là song linh căn? Tam linh căn? Không không không…… Không thể nào, nếu là Tam linh căn hay song linh căn thì đã sớm thành đệ tử chính thức, đâu đến lượt đến Tiểu Đông Phong chịu tội.”
“Tiếp tục nhìn chằm chằm, ngoài ra ngươi đi Thanh Linh Đàm một chuyến, xem nơi hắn từng ở có gì đặc biệt không……” Chu Chấn tựa hồ nghĩ tới điều gì, “Tính, ta tự mình đi một chuyến vậy, ngươi đi phụ trách chuyện của Hoàng Tranh đi, tiểu tử này im hơi lặng tiếng không thấy tăm hơi, cũng chẳng biết là trốn đi hay đã chết ở xó xỉnh nào rồi.”
“Là.” Trương Hằng gật đầu, trong lòng lại đang chửi thầm.
A, tự mình đi? Ta thấy là sợ có cơ duyên gì bị ta giành trước thì có, đáng tiếc quanh Thanh Linh Đàm đã sớm bị ta lục soát nát bét rồi, còn Hoàng Tranh, không thấy thì thôi, cũng chỉ là một con kiến phàm nhân mà thôi.
Thấy Trương Hằng rời đi, Chu Chấn lúc này mới chậm rãi đi về phía Thanh Linh Đàm. Nói thật, hắn không tin Thanh Linh Đàm có thứ gì tốt, dù sao nơi đó chính mình cũng đã dạo qua hơn trăm tám chục lần, nhưng trong lòng luôn có chút chờ đợi, nhỡ đâu thực sự có cơ duyên mà bỏ lỡ thì sao?
“Nếu Thanh Linh Đàm không có, liền đến nhà ở của Vương Đỡ xem thử, dù phải lục soát cũng phải lục soát một lần, thực sự có bảo bối gì thì dù giết người cướp đoạt cũng phải làm……”
……
Trên Tiểu Đông Phong, Phùng Đại Phú nghe người bên cạnh báo cáo, sắc mặt càng lúc càng đen.
“Phùng sư huynh, sự tình là như vậy, cái tên Vương Đỡ kia với Triệu Trạch Lâm Triệu sư huynh không những không có bất kỳ quan hệ gì, ngược lại còn có thù oán mới phải……” Người này nói xong cẩn thận nhìn Phùng Đại Phú, thấy đối phương vẻ mặt nghiêm nghị, biết nơi này không nên ở lâu, vội vàng xin phép rồi muốn chuồn thẳng: “Cái đó, Phùng sư huynh, chỗ ta còn việc chưa làm xong, xin cáo lui trước.”
Phùng Đại Phú vẫy vẫy tay, người kia như trút được gánh nặng, vội vàng rời đi.
“Hảo, hảo lắm, thật là không tồi, dám lừa gạt đến trên đầu ta, thật cho rằng ta Phùng Đại Phú là kẻ ăn no chờ chết sao? Tượng đất còn có ba phần hỏa khí nữa là…… Vương Đỡ, tiểu tử ngươi cứ chờ đấy.”
Phùng Đại Phú có thù không để qua đêm, lập tức đứng dậy xuất phát, đùng đùng nổi giận đi về phía Bách Thảo Cốc, thậm chí còn dùng tới Ngự Phong Thuật.
Vương Đỡ đang ở trong nhà gỗ tu luyện Độn Địa Thuật, từ sau lần trước hắn đã tìm ra bí quyết, chỉ là loại linh lực màu vàng nhạt kia rất khó tu luyện, hiện tại cũng chỉ mới bao phủ được một cẳng chân, muốn đạt tới trình độ bao phủ toàn thân thì còn đường dài lắm.
Gió xung quanh bỗng mạnh lên không ít, hắn chợt có cảm giác, ngẩng đầu nhìn về phía xa, liền thấy một điểm đen nhỏ đang bay nhanh tới, điểm đen càng lúc càng lớn, lại là một bóng người.
“Tốc độ nhanh thật……”
Vương Đỡ vừa kinh ngạc không lâu, liền nhìn rõ diện mạo người kia: “Phùng Đại Phú……”
“Sao hắn lại tới đây? Chẳng lẽ chuyện của Hoàng Tranh bại lộ rồi?”
Vương Đỡ trong lòng hoảng hốt.
“Không vội, không vội, mình không thể để lộ sơ hở, hỏi gì cũng nói không biết, Hoàng Tranh đã hóa thành một nắm đất vàng, không thể nào bị phát hiện.”
Hắn ra vẻ trấn định, lặng lẽ chờ đợi.
Chỉ trong vài nhịp thở, Phùng Đại Phú với cái bụng phệ đã bay tới nơi. Hắn đen mặt, gắt gao nhìn chằm chằm Vương Đỡ, tựa hồ muốn nhìn xem tiểu tử trước mặt này lấy đâu ra lá gan mà dám lừa hắn.
“Di? Ngươi thành tu sĩ rồi?”
Kết quả hắn phát hiện quanh thân Vương Đỡ có linh lực dao động, còn không hề yếu.
“Gặp qua Phùng sư huynh,” Vương Đỡ hành lễ, làm đủ mặt ngoài công phu, “Toàn nhờ sư huynh chiếu cố, sắp xếp cho ta đến Bách Thảo Cốc linh khí tràn trề, lúc này mới may mắn đột phá.”
“May mắn? Tiểu tử ngươi đúng là đủ may mắn, tạp dịch đệ tử một hai năm mới đạt tới cảnh giới này, ngươi bốn năm tháng đã thành, xem ra ngươi với 【 Hậu Thổ Quyết 】 cũng khá có duyên phận.” Phùng Đại Phú không hề nghĩ Vương Đỡ có cơ duyên gì, Luyện Khí một hai trọng căn bản không nhìn ra được gì, chuyến này hắn đến là để vấn tội, đâu rảnh quản mấy chuyện vặt vãnh này.
Hắn không màng Vương Đỡ đang bồi cười, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu tử, ta hỏi ngươi, ngươi với Triệu Trạch Lâm Triệu sư huynh là quan hệ thế nào?”
Vương Đỡ sửng sốt, Triệu Trạch Lâm?
Phùng Đại Phú vội vàng chạy tới đây là vì Triệu Trạch Lâm?
“Hỏi ngươi đấy? Sao? Sự việc bại lộ không còn lời nào để nói nữa à?” Phùng Đại Phú hung tợn nhìn chằm chằm Vương Đỡ.
“Không, không có quan hệ gì cả.” Vương Đỡ cuối cùng cũng hiểu mục đích của Phùng Đại Phú, đơn giản chính là cảm thấy bị lừa, nhưng vấn đề là trước kia chính mình cũng đâu có nói là có quan hệ gì với Triệu Trạch Lâm đâu.
“Không quan hệ, hay cho một câu không quan hệ, lúc trước ngươi làm lão tử xoay mòng mòng, lão tử còn tưởng ngươi là thân thích nào đó của Triệu Trạch Lâm, còn tự mình đưa ngươi tới đây……”
Phùng Đại Phú giận dữ chỉ vào Vương Đỡ, mắng nhiếc không ngừng.
“Lão tử chọn tới chọn lui, chọn cho ngươi cái Bách Thảo Cốc thiên địa linh khí còn tạm ổn này, còn tự mình đưa ngươi tới, hầu hạ chu đáo tận tình, chỉ thiếu nước bưng trà rót nước cho ngươi, kết quả thì sao…… A…… Kết quả ngươi với Triệu Trạch Lâm không những không phải thân thích mà còn có thù oán, đây chẳng phải là đem chỉ số thông minh của lão tử ấn xuống đất mà chà đạp sao……”
“Lão tử mất hết cả mặt mũi rồi……”
Phùng Đại Phú gần như là gào lên, Vương Đỡ thấy hắn có chút hụt hơi, vội vàng rót một chén nước đưa tới.
“Phùng sư huynh uống nước, đừng tức giận hại thân.”
Phùng Đại Phú theo bản năng tiếp lấy ly nước, đang muốn đưa lên miệng, nhưng nhìn thấy vẻ mặt cười ha hả đáng ghét của Vương Đỡ, cơn giận lại bùng lên, trực tiếp ném ly nước đi.
“Uống nước, uống cái rắm……”
“Chuyện này ngươi phải cho ta một lời giải thích, bằng không không xong đâu.”
“Nhưng từ đầu đến cuối ta cũng đâu có nói mình có quan hệ với Triệu Trạch Lâm đâu.” Vương Đỡ cũng thấy vô tội, dở khóc dở cười.
“Ý ngươi là nói Phùng Đại Phú ta tự mình ngu xuẩn?” Phùng Đại Phú tàn khốc nói.
“Không, không, không có chuyện đó.” Vương Đỡ vội vàng xua tay, nào dám thừa nhận.
“Hừ, lượng ngươi cũng không dám.” Phùng Đại Phú tự rót cho mình một chén nước, uống cạn một hơi, hắn nghiêm mặt nói: “Nếu ngươi với Triệu Trạch Lâm không có quan hệ, vậy thì không thể ở lại Bách Thảo Cốc nữa, mau dọn chỗ ra cho ta.”
“Rời khỏi Bách Thảo Cốc? Vậy ta đi đâu?”
Vương Đỡ nghe tin rời khỏi Bách Thảo Cốc, trong lòng còn có chút mừng thầm. Nếu không phải bất đắc dĩ hắn cũng chẳng muốn ở lại đây, nơi này không chỉ có án mạng, còn có Chu Chấn kia không biết khi nào sẽ gây khó dễ cho mình.
Nhưng hắn vẫn làm bộ mặt sầu khổ, phải giả vờ như không muốn rời đi.
“Hắc hắc, đi đâu? Đi đến nơi mà ngươi vĩnh viễn cũng không muốn tới……”
Phùng Đại Phú nhếch miệng cười, chỉ có bắt Vương Đỡ đi nơi đó, cơn giận của hắn mới tiêu được. Dù sao tiểu tử này đã Luyện Khí nhị trọng, mệt không chết được.
Chỉ cần không mệt chết, thì cứ hành cho đến chết.
Bạn thấy sao?