Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Giang Nham dốc hết gia sản, mua một kiện cực phẩm phòng ngự pháp khí tên là 『 Hắc Kim Long Văn Chung 』 rồi rời khỏi Luyện Khí Điện, khiến Vương Đồ nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực.
Đây chính là cực phẩm phòng ngự pháp khí, giá trị hơn một ngàn linh thạch.
Tuy nói Vương Đồ hiện giờ công huân cộng thêm linh thạch đang có cũng đủ mua một hai kiện cực phẩm pháp khí, nhưng đây là số tài sản hắn tích cóp được sau tám chín năm vẽ phù lục tại Diệu Phù Điện.
Tám chín năm vẽ không biết bao nhiêu phù lục, từ nhất cấp hạ giai đến nhất cấp cao giai, gần trăm loại pháp thuật, đệ tử nội môn ở Diệu Phù Điện mười mấy hai mươi năm cũng không bằng số lượng phù lục Vương Đồ vẽ trong mấy năm qua, nên hắn được mệnh danh là “Chế Phù Cuồng Nhân”.
Tuy là như thế, tài sản của Vương Đồ cũng chỉ đủ mua một kiện cực phẩm pháp khí, kiện thứ hai thì hơi khó, có lẽ chắt bóp lắm mới đủ, nhưng cũng chỉ mua được loại cực phẩm pháp khí bình thường, còn hàng trân phẩm thì đừng mơ tới.
Tất nhiên, đây chỉ tính linh thạch và công huân bên ngoài, chưa kể số phù lục trên người hắn.
Còn về Giang Nham, kẻ cuồng nhiệm vụ này, từ khi tấn chức nội môn đến nay, thời gian ở lại tông môn ít đến đáng thương, phần lớn thời gian đều ở bên ngoài làm nhiệm vụ.
Vương Đồ luôn cảm thấy hắn và Giang Nham là hai thái cực đối lập.
“Cực phẩm pháp khí vẫn là thôi đi, không bằng mua một kiện công kích và một kiện phòng ngự thượng phẩm pháp khí, đợi ta vẽ thành công Hoàng Long Phù, cũng có thể ngăn cản đòn tấn công của tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn.” Vương Đồ có tính toán riêng, huống hồ chuyến nhiệm vụ này của hắn cũng không quá nguy hiểm, không giống Giang Nham, ngày nào cũng treo đầu trên thắt lưng.
Hoàng Long Phù là một loại linh phù nhất cấp đỉnh giai, trong 『 Thiên Phù Kinh 』 ghi chép rất nhiều loại linh phù nhất cấp đỉnh giai, đây là một loại phòng ngự linh phù cực kỳ lợi hại, khi kích hoạt sẽ có một con hoàng long bao quanh thân thể, không chỉ ngăn cản công kích mà khi hoàng long bị tấn công còn có thể phản đòn.
Vương Đồ chọn vẽ loại linh phù này vì Diệu Phù Điện cũng có ghi chép, nếu không Vương Đồ cũng sẽ không tùy ý vẽ, lỡ bị phát hiện vẽ ra linh phù không có trong ghi chép của Diệu Phù Điện, khó tránh khỏi gây nghi ngờ, rước lấy phiền phức.
Nhìn nơi bán cực phẩm pháp khí, Vương Đồ bất lực, quay đầu bước vào quầy bán thượng phẩm pháp khí.
Ở đó có một vị sư thúc Trúc Cơ kỳ tóc hoa râm, mặc pháp y chấp sự nội môn, Vương Đồ vừa tới nơi, đối phương liền mở đôi mắt còn đang ngái ngủ.
“Gặp qua sư thúc, đệ tử cần một kiện thượng phẩm pháp khí công kích và một kiện thượng phẩm pháp khí phòng ngự.” Vương Đồ cung kính hành lễ, những người ở độ tuổi này mà mới chỉ Trúc Cơ cảnh, cơ bản đều là tu vi đình trệ mấy chục năm, không còn khả năng tinh tiến, nên được sắp xếp vào những chức vụ nhàn hạ này để tiếp tục cống hiến cho tông môn, giành phúc lợi cho hậu bối.
“Danh sách ở đây, tự mình xem, tự mình chọn.” Vị lão giả Trúc Cơ cảnh nói xong, vươn bàn tay gầy guộc như cành củi khô, khẽ vung lên, một đạo linh lực quầng sáng hiện ra, bên trong là giới thiệu và hình dáng sơ lược của các loại thượng phẩm pháp khí.
Vương Đồ cung kính hành lễ, rồi dùng thần thức quét qua, chỉ mất một hai nhịp thở, thông tin trên quang mang đã ghi tạc vào trong đầu.
Suy nghĩ một lát, Vương Đồ đã chọn xong.
“Quấy rầy sư thúc tĩnh tu, đệ tử cần thượng phẩm công kích pháp khí 『 Thổ Long Trùy 』, thượng phẩm phòng ngự pháp khí 『 Huyền Giáp Thuẫn 』.”
“Được.” Vị sư thúc Trúc Cơ nheo mắt, vung tay, hai đạo huyền quang bay ra, hóa thành một mũi nhọn màu vàng khắc hình rồng và một tấm khiên hình mai rùa màu đen.
Vương Đồ cố tình chọn pháp khí thuộc tính Thổ để phối hợp với công pháp đang tu luyện, có thể phát huy thêm một hai phần uy lực. Nếu dùng pháp khí thuộc tính khác thì dù vẫn dùng được nhưng không được gia tăng uy lực.
“Tổng cộng 126 điểm công huân, hoặc 1260 hạ phẩm linh thạch.” Vị sư thúc Trúc Cơ nói thêm.
Tỷ giá công huân và linh thạch là một ăn mười, Vương Đồ không dại gì dùng linh thạch để trả, thật sự là không có lời. Nơi này không giống như lúc hắn mới vào ngoại môn, khi đó Vương Đồ còn tưởng Tống Cảnh Đường là gian thương, thực ra đối phương đã nể mặt Phùng Đại Phú mà cho hắn rất nhiều tiện lợi.
“Dùng công huân thanh toán.” Vương Đồ lấy ra thân phận lệnh bài, dùng thần thức thúc đẩy, điểm công huân trên lệnh bài lập tức giảm xuống, cuối cùng chỉ còn lại 23 điểm.
Vương Đồ thu hồi hai kiện pháp khí, chắp tay hành lễ rồi rời khỏi Luyện Khí Điện, hắn sợ mình ở lại lâu hơn sẽ không nhịn được mà mua thêm một kiện cực phẩm pháp khí.
Đó là cực phẩm pháp khí đấy, giá trị hơn một ngàn linh thạch một kiện, rất nhiều tu sĩ cả đời cũng không kiếm nổi một món.
Sân của Vương Đồ ở vị trí trung tâm Phi Vũ Phong, cũng giống như ngoại môn, khá hẻo lánh, nhưng được cái gần núi gần sông, cũng không tệ chút nào.
Trở lại sân, Vương Đồ lập tức mở cấm chế.
Hắn ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ trong sân, lấy ra hai kiện thượng phẩm pháp khí, lập tức bắt đầu luyện hóa.
Linh lực quán chú, thần thức dũng mãnh tràn vào, hai kiện pháp khí vô chủ nhanh chóng được Vương Đồ luyện hóa xong. Hắn thưởng thức Thổ Long Trùy và Huyền Giáp Thuẫn trong tay, rất hài lòng, cả hai kiện thượng phẩm pháp khí đều là thuộc tính Thổ, vừa vặn phù hợp với công pháp của hắn, có thể phát huy 100% uy lực.
Thổ Long Trùy khi kích hoạt tốc độ cực nhanh, đặc biệt mạnh ở khả năng xuyên phá, thậm chí có thể thao túng xoay tròn, khiến uy lực tăng gấp bội, có hiệu quả kỳ diệu khi phá vỡ pháp khí phòng ngự.
Còn Huyền Giáp Thuẫn thì không có công năng đặc biệt gì, chỉ có một chữ: dày.
“Vẫn là cực phẩm pháp khí lợi hại, cho dù là loại cực phẩm bình thường nhất cũng có thêm đặc tính, nếu là hàng trân phẩm thì hiệu quả đặc biệt còn lợi hại hơn.” Vương Đồ cảm khái, hắn vẫn nhớ tám chín năm trước, Vân Ngưng Sương sư tỷ một kiếm chém bay đầu Tào Yến, trong số mấy món pháp khí nàng sử dụng, kiện Tử Mẫu Viên Nhẫn kia chính là trân phẩm trong cực phẩm pháp khí, tử mẫu tách ra tương đương với hai kiện cực phẩm pháp khí, hiệu quả không thể không nói là cực kỳ mạnh mẽ.
“Không biết cấp bậc truyền kỳ của cực phẩm pháp khí lại lợi hại đến mức nào, chỉ sợ so với Linh Khí cũng không kém là bao.”
Cực phẩm pháp khí cấp truyền kỳ Vương Đồ chỉ mới nghe nói qua chứ chưa từng thấy, nhưng nghe đồn loại này là thứ có thể gặp mà không thể cầu, toàn bộ Lạc Vũ Tông cũng không có mấy món, tất cả đều nằm trong tay những đệ tử cường đại, thậm chí được giấu trong kho báu của trưởng lão nào đó để dành cho hậu bối.
Vương Đồ tự biết mình không có phúc phận đó, trừ khi có thể bái một vị Kim Đan trưởng lão làm sư phụ.
“Lý sư thúc từng nói sẽ giới thiệu ta với trưởng lão, chuyện này cũng bặt vô âm tín, xem ra chỉ là vẽ bánh nướng cho ta thôi.”
Nghĩ đến đây, Vương Đồ bĩu môi, không mấy vui vẻ.
Luyện hóa xong hai kiện pháp khí, Vương Đồ bắt đầu vẽ Hoàng Long Phù.
Bên bàn trong sân, Vương Đồ bày biện phù bút, chu sa cùng lá bùa, điều chỉnh bản thân về trạng thái hoàn mỹ nhất, rồi cầm bút chấm chu sa, ngưng thần nhìn lá bùa, thần thức vận chuyển, hòa hợp với thiên địa.
Cây phù bút này không còn là cây bút có hoa văn màu đen ngày trước, mà là cây bút Vương Đồ nhận được khi vẽ thành công tấm linh phù nhất cấp cao giai đầu tiên tại Diệu Phù Điện, do Lý Nghĩa đại diện cho Diệu Phù Điện ban tặng, tên là Thanh Hào Bút, chất lượng có thể so với thượng phẩm pháp khí.
Không biết qua bao lâu, một chút linh quang lóe lên trên ngòi bút Thanh Hào, Vương Đồ ánh mắt thâm trầm, linh lực tự nhiên rót vào trong phù bút, đặt lên lá bùa, một đạo hoa văn kỳ lạ chậm rãi hình thành trên lá bùa, một bút hạ xuống, vạn vật sinh sôi.
Kim quang hiện ra, linh phù đã thành, một con rồng vàng nhỏ nhắn bay lượn trên lá bùa rồi ẩn vào trong linh phù.
“A, thành rồi.”
Bạn thấy sao?