Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
"Ừm?"
Nghe thấy lời của Lâm Vũ, lông mày Lam Đạo Sinh nhướn lên, một luồng nộ khí lập tức bừng phát: "Ngươi lại còn dám khiêu chiến ta? Lâm Vũ, chẳng lẽ ngươi cho rằng may mắn trốn thoát khỏi tay ta một lần là đã thật sự có thể đối kháng với ta? Ta thấy ngươi đúng là chán sống rồi!"
Lam Đạo Sinh thực sự nổi giận.
Tại Thần Vụ sơn, vốn dĩ hắn có thể đoạt được một viên Huyết Nguyên Quả, lại vì Lâm Vũ mà bỏ lỡ cơ hội. Bởi vậy, hắn mới ở sơn môn Huyền Kiếm sơn mai phục mấy ngày liền, chính là để đoạt lại Huyết Nguyên Quả từ tay Lâm Vũ, rửa sạch sỉ nhục này.
Nhưng hôm nay, Lâm Vũ này chẳng những không thành thật giao ra Huyết Nguyên Quả, ngược lại còn dám chủ động hướng hắn phát ra sinh tử khiêu chiến, đây quả thực là sự khiêu khích không thể dung thứ!
"Tốt! Tốt! Tốt! Lâm Vũ, đã ngươi nhất định muốn tìm cái chết, ta liền thành toàn cho ngươi!"
Hắn cười lạnh nói: "Ta tiếp nhận khiêu chiến của ngươi, hiện tại chúng ta liền lên Sinh Tử đài một trận chiến, chỉ hy vọng đến lúc đó ngươi đừng có hối hận!"
"Hối hận? Ngươi nghĩ quá nhiều rồi."
Lâm Vũ cười nhạt một tiếng, trong giọng nói căn bản không hề đặt Lam Đạo Sinh vào mắt, liền sải bước dẫn đầu đi về phía Sinh Tử đài.
"Hừ!"
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Lam Đạo Sinh càng thêm khó coi, hừ lạnh một tiếng rồi xanh mặt đi theo.
Chớp mắt, hai người đã tới khu vực Sinh Tử đài.
"A? Đây không phải Lam Đạo Sinh sao? Hắn làm sao lại lên Sinh Tử đài, không lẽ là muốn cùng người sinh tử quyết chiến?"
Lúc này, phụ cận Sinh Tử đài vừa vặn có mười mấy tên nội môn đệ tử, nhìn thấy thân ảnh Lâm Vũ và Lam Đạo Sinh, lập tức lộ vẻ kinh ngạc, nhao nhao nghị luận.
"Lam Đạo Sinh này chính là nhân vật trên Huyền Kiếm bảng, lại là tùy tùng của Liễu Thiên Kình, kẻ nào không có mắt như thế, lại dám cùng hắn tiến hành sinh tử quyết đấu?"
"Các ngươi nhìn kìa, tiểu tử kia dường như là Lâm Vũ mới vào nội môn, kẻ trong truyền thuyết đã lĩnh ngộ nửa bước Kiếm ý."
"Ồ? Là hắn sao? Ta nghe nói tiểu tử này tuy lĩnh ngộ nửa bước Kiếm ý, nhưng tu vi kỳ thực mới chỉ là Tiên Thiên cảnh mà thôi, thực lực ở trong nội môn tuyệt đối là hạng chót, hắn cùng Lam Đạo Sinh quyết đấu, đây không phải là tìm cái chết sao?"
"Đáng tiếc cho một kẻ lĩnh ngộ nửa bước Kiếm ý tiền đồ vô lượng, lại sắp phải sớm sớm vẫn lạc."
Những nội môn đệ tử kia bàn tán xôn xao, khi thấy Lâm Vũ và Lam Đạo Sinh đồng thời bước lên Sinh Tử đài, sắc mặt càng trở nên cực kỳ quái dị, ánh mắt nhìn về phía Lâm Vũ tràn đầy vẻ trêu tức và thương hại.
"Lâm Vũ, ngươi thật sự rất có gan!" Trên Sinh Tử đài, Lam Đạo Sinh không hề che giấu sát ý của bản thân, cười lạnh nói: "Để tỏ lòng bội phục, tiếp theo ta sẽ thi triển toàn bộ thực lực, để ngươi được chết thống khoái một chút!"
"Thật sao?"
Lâm Vũ thản nhiên đáp: "Muốn ra tay thì nhanh chóng ra tay, đừng có lề mề chậm chạp như nữ nhân, trái lại khiến người ta xem thường."
"Rất tốt, ta hiện tại liền tiễn ngươi đi chết! Chân Nguyên Trảm!"
Lam Đạo Sinh nhe răng cười một tiếng, trong tay xuất hiện một thanh bảo kiếm màu lam, rõ ràng là một thanh linh khí Tam phẩm hạ đẳng. Một kiếm vung ra, một đạo kiếm khí màu xanh lam gào thét lao đi, ầm vang bộc phát!
Oanh!
Kiếm khí cuộn trào nháy mắt xé rách không khí, phát ra tiếng rít chói tai kinh người, tốc độ nhanh đến cực điểm, chỉ trong một hơi thở đã xuyên qua khoảng cách mười mấy mét, oanh tạc đến trước mặt Lâm Vũ!
Chân Nguyên Trảm này chính là một môn võ kỹ Hoàng giai cao cấp, tại Thần Vụ sơn, Lam Đạo Sinh đã từng thi triển qua, chỉ có điều khi đó hắn chỉ dùng một tay, chưa phát huy được uy lực thực sự của nó.
Nhưng hiện tại, Lam Đạo Sinh lại toàn lực thi triển, còn dùng tới linh khí Tam phẩm, uy lực này so với trước kia quả thực mạnh hơn gấp ba lần không chỉ!
"Một kiếm thật mạnh!"
"Lam Đạo Sinh này không hổ là nhân vật trên Huyền Kiếm bảng, một kiếm này Lâm Vũ tuyệt đối không ngăn được!"
"Không sai, một võ giả Tiên Thiên cảnh cho dù sở hữu nửa bước Kiếm ý, cũng tuyệt đối không thể nào ngăn trở một kiếm này!"
Nhìn thấy uy lực của chiêu "Chân Nguyên Trảm" này, các nội môn đệ tử xung quanh thảy đều biến sắc, lộ ra vẻ chấn kinh và kiêng dè.
"Chỉ có thế thôi sao!"
Nhưng đối mặt với một kiếm này, sắc mặt Lâm Vũ lại không chút thay đổi, mỉa mai cười một tiếng, trong tay hiện ra một thanh kiếm gỗ, sau đó đột nhiên vung kiếm về phía trước!
Thất thành Kiếm ý!
Hưu!
Kiếm khí màu xanh ầm vang bắn ra, tốc độ so với Chân Nguyên Trảm của Lam Đạo Sinh đúng là không hề thua kém, tựa như điện chớp va chạm cùng đạo kiếm khí màu xanh lam kia!
Ầm ầm!
Hai đạo kiếm khí giao nhau phát ra tiếng nổ như sấm rền, đồng thời nổ tung, chiêu này vậy mà lại là cân sức ngang tài!
"Cái gì!"
"Ngăn được rồi! Vậy mà ngăn được rồi!"
Các nội môn đệ tử xung quanh đều lộ vẻ kinh hãi, không thể tin được một tên võ giả Tiên Thiên cảnh lại có thể ngăn cản một kích toàn lực của Lam Đạo Sinh!
"Làm sao có thể?"
Ngay cả chính Lam Đạo Sinh sắc mặt cũng đại biến trong chớp mắt: "Lâm Vũ này rốt cuộc là thế nào, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, thực lực của hắn vậy mà lại nhảy vọt đến cấp độ này?"
Hắn biết rõ một kiếm vừa rồi mình đã xuất ra toàn bộ thực lực, cho dù là võ giả Chân Nguyên cảnh hậu kỳ thông thường cũng sẽ bị một kiếm oanh sát, vậy mà một kẻ như Lâm Vũ lại ngăn được!
Phải biết rằng cách đây không lâu, Lâm Vũ ngay cả một tay của hắn cũng không thể chống đỡ, phải dựa vào tốc độ cùng sự giúp đỡ của Hô Diên Tán mới may mắn trốn thoát, nhưng hôm nay lại có thể chính diện đón lấy toàn lực một kiếm của hắn, chuyện này sao có thể xảy ra!
"Lam Đạo Sinh, thực lực của ngươi cũng chỉ có vậy mà thôi!"
Đúng lúc này, tiếng cười to của Lâm Vũ bỗng nhiên vang lên: "Tiếp theo, tới lượt ngươi đỡ của ta một kiếm. Lược Ảnh!"
Hưu!
Lời vừa dứt, kiếm gỗ trong tay Lâm Vũ tựa như tia chớp liên tiếp đâm ra ba kiếm, ba đạo kiếm quang ảo diệu như mộng ảo, trong chớp mắt đồng thời bắn ra!
"Chuyện gì thế này?"
Sắc mặt Lam Đạo Sinh bỗng biến đổi, hắn vậy mà không cách nào nhìn rõ quỹ đạo của ba đạo kiếm quang này, hơn nữa vào lúc này, hắn cảm nhận được một luồng uy áp không tên truyền đến, khiến kiếm trong tay hắn cũng không nhịn được mà run rẩy.
với nửa bước Kiếm ý, Thất thành Kiếm ý đối với kiếm khách thông thường có sức áp chế mạnh hơn nhiều, loại áp chế này cho dù Lam Đạo Sinh là võ giả Chân Nguyên cảnh hậu kỳ cũng căn bản không thể tránh khỏi.
"Đáng chết, ta sơ suất rồi!"
Gương mặt Lam Đạo Sinh vặn vẹo, điên cuồng thúc giục kiếm trong tay muốn thoát khỏi sự áp chế và trói buộc này. Đáng tiếc, loại áp chế thiên bẩm này không dễ dàng hóa giải như vậy, mặc cho hắn nỗ lực thế nào vẫn chỉ là uổng công vô ích!
"Không! Lâm Vũ, ngươi không thể giết ta! Ngươi không thể giết ta!"
Cuối cùng, trong vẻ mặt kinh hoàng của Lam Đạo Sinh, ba đạo kiếm quang bỗng nhiên ngưng kết thành một đạo, sau đó với tốc độ như tia chớp nháy mắt xuyên thấu trái tim Lam Đạo Sinh, một chùm huyết hoa lập tức văng tung tóe!
Lam Đạo Sinh, chết!
Bạn thấy sao?