Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Tuyệt thế kiếm đế – Chương 32

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

"Cái gì?"

Thấy cảnh này, Lục Trần Minh cùng Liễu Thiên Kình đồng thời lộ ra vẻ kinh ngạc.

Thực lực của Trần Viễn mặc dù so với hai người bọn hắn kém hơn một chút, nhưng chênh lệch cũng không quá lớn. Cho dù là bọn hắn muốn đánh bại Trần Viễn cũng phải tốn rất nhiều sức lực, nhưng bây giờ Lâm Vũ chỉ dùng một kiếm liền đánh bay Trần Viễn ra ngoài, sinh tử chưa biết!

Thực lực thế này đã hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của bọn hắn. Nếu quả thật muốn tìm một lời giải thích, vậy thì chỉ có một: Chính là ngoại trừ tu vi ra, những thứ khác bất luận là công pháp, võ kỹ, kinh nghiệm chiến đấu cho đến lĩnh ngộ Kiếm đạo cùng các phương diện, Lâm Vũ tất cả đều áp đảo hoàn toàn ba người bọn họ!

Thế nhưng chuyện này sao có thể?

Một kẻ trước đây không lâu mới vừa vặn bước vào con đường tu hành, bây giờ cũng mới chỉ là Tiên Thiên cảnh giới, làm sao có thể làm được điểm này?

Điều này hoàn toàn vượt qua phạm vi hiểu biết của bọn hắn!

"Tốt, rất tốt!"

Đúng lúc này, một đạo thanh âm khàn đặc vang lên. Trần Viễn máu me khắp người, khuôn mặt tiều tụy vô cùng dữ tợn từ đằng xa bay trở về. Hắn oán hận nhìn chằm chằm Lâm Vũ, sát ý cơ hồ ngưng tụ thành thực chất phun ra ngoài: "Lâm Vũ, ngươi lại có thể khiến ta bị thương đến mức này! Xem ra trên người ngươi quả thật ẩn chứa đại bí mật. Bất luận thế nào, hôm nay ngươi đều chết chắc!"

Đang khi nói chuyện, hắn từ trong ngực lấy ra một viên đan dược màu xanh, một ngụm nuốt xuống.

Lập tức, vết thương của hắn liền ngừng chảy máu và cấp tốc khép lại. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi vài nhịp thở, vết thương trên người vậy mà đã kết vảy, một thân Chân Nguyên cũng khôi phục được bảy tám phần.

Sau đó, trong tay hắn xuất hiện một khối trận bàn màu xanh, nhìn về phía Liễu Thiên Kình cùng Lục Trần Minh hung ác nói: "Liễu Thiên Kình, Lục Trần Minh! Trong tay ta là một cái hợp kích trận bàn, nó có thể khiến lực lượng của ba người chúng ta liên hợp lại, phát huy ra thực lực mạnh mẽ hơn. Hai người các ngươi mau liên thủ với ta, nhanh chóng giết chết tên Lâm Vũ này!"

"Tốt!"

Nghe thấy lời Trần Viễn nói, Liễu Thiên Kình cùng Lục Trần Minh do dự một chút liền đồng thanh đáp ứng.

Mặc dù nói với thực lực của ba người bọn họ, liên thủ đối phó Lâm Vũ đã là rất mất mặt, lại còn dùng đến hợp kích trận pháp thì càng là mặt mũi mất sạch, nhưng chỉ cần có thể giết chết Lâm Vũ, chút mặt mũi đó tính là cái gì?

Lập tức, thân hình hai người lóe lên, nháy mắt đã tới sau lưng Trần Viễn.

"Giết!"

Ba người liếc nhau, không chút do dự đồng thời xuất thủ. Dưới sự gia trì của hợp kích trận bàn kia, lực lượng của bọn hắn bỗng nhiên rót thành một luồng. Mặc dù về độ tinh khiết có chút hỗn tạp, nhưng về lượng lại được tăng lên gấp bội.

"Phục Hổ Quyền!"

Lực lượng của ba người cuối cùng hội tụ trên thân một mình Trần Viễn. Sau đó, Trần Viễn bỗng nhiên bước ra một bước, một quyền oanh ra!

Oanh!

Một luồng Chân Nguyên mênh mông hiện ra hình dạng một con cự hổ, ngửa mặt lên trời gào thét. Khí thế hung ác bức người, bộc phát ra lực lượng cùng uy áp vô cùng hung tàn, tựa như thiên quân vạn mã hướng về phía Lâm Vũ khởi phát công kích hung mãnh!

"Ha ha ha ha! Lâm Vũ, lúc này ta xem ngươi còn cản thế nào! Ba người chúng ta liên thủ, cộng thêm uy lực của trận bàn, ngươi chắc chắn phải chết!"

Cảm nhận được uy lực kinh khủng của con cự hổ này, Trần Viễn nhịn không được cười lớn, trên khuôn mặt tiều tụy hiện ra nụ cười đắc thắng.

"Cái hợp kích trận bàn này quả nhiên có chút môn đạo."

Lúc này Lâm Vũ cũng nhịn không được nhíu mày, thần sắc hơi trở nên ngưng trọng một chút.

Nguyên bản ba người Trần Viễn mặc dù liên thủ nhưng cũng chỉ là năm bè bảy mảng. Nương tựa vào tốc độ của Xế Phong Bộ, Lâm Vũ hoàn toàn có thể tiêu diệt từng bộ phận bọn hắn, không cần có bất kỳ kiêng kị nào.

Nhưng bây giờ, cái hợp kích trận bàn này lại khiến lực lượng của bọn họ vặn thành một khối, đủ để tạo thành uy hiếp không nhỏ đối với hắn.

"Màn Mưa!"

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, nhưng tay Lâm Vũ không hề dừng lại. Thủ đoạn cấp tốc thi triển, từng đạo kiếm khí tí tách như mưa bụi liền tại quanh thân hắn ngưng tụ thành một màn sương mù mờ ảo.

Sau đó, hắn một tay vung lên, trường kiếm chỉ thẳng về hướng cự hổ. Trong chốc lát, hàng ngàn hàng vạn đạo kiếm khí ầm vang bắn ra, phảng phất như muốn bắn con cự hổ kia thành tổ ong vò vẽ!

Ầm!

Cuối cùng, vô số kiếm khí cùng cự hổ va chạm vào nhau. Theo một tiếng nổ kinh thiên động địa, hư ảnh cự hổ bị đánh nát trực tiếp. Nhưng cùng lúc đó, cũng có càng nhiều kiếm khí bị bắn ngược trở về, ngược lại lao thẳng về phía Lâm Vũ!

"Lược Ảnh! Lược Ảnh!"

Lâm Vũ thần sắc khẽ biến, một bên thi triển Xế Phong Bộ, một bên không ngừng vung kiếm gỗ đánh tan những kiếm khí đang lao về phía mình.

"Ha ha ha, Lâm Vũ, thực lực của ngươi quả thật không tồi, lại có thể ngăn trở một kích này! Bất quá một kích này ngươi có thể ngăn, nhưng tiếp theo ngươi lại có thể ngăn được bao nhiêu kích nữa đây?"

Nhìn thấy màn này, ba người Trần Viễn nhịn không được cười to, càng tăng tốc độ công kích.

Từng đạo chiêu thức hung mãnh không ngừng được ba người phóng ra, điên cuồng tấn công về phía Lâm Vũ. Trong nháy mắt, Lâm Vũ rơi vào tình thế hiểm tượng hoàn sinh, nhiều lần suýt chút nữa bị đánh trúng trực diện.

Bất quá mặc dù nhìn như cực kỳ nguy hiểm, nhưng ánh mắt Lâm Vũ lại vô cùng bình thản.

Cho đến bây giờ, mọi chuyện xảy ra vẫn nằm trong phạm vi khống chế của hắn. Ba người Trần Viễn muốn đánh bại hắn cũng không phải chuyện nhất thời bán hội có thể làm được.

Mà trong thời gian này, hắn lại đang nhanh chóng quan sát sơ hở của hợp kích trận bàn kia. Cái trận bàn này xem ra cường đại, nhưng thực tế cũng chỉ là một cái Nhị phẩm trận pháp mà thôi. Với thủ đoạn của Lâm Vũ, chỉ mất mười mấy nhịp thở, hắn đã tìm được sơ hở của nó.

"Phá cho ta!"

Trong mắt hắn lóe lên một đạo hàn quang, thân hình lóe lên rồi biến mất, trong chốc lát đã xuất hiện trước mặt bọn người Trần Viễn. Sau đó, một chiêu "Lược Ảnh" không chút do dự đâm thẳng vào một mắt xích yếu kém trên cái trận bàn màu xanh kia!

Răng rắc!

Một tiếng vang giòn giã, trận bàn màu xanh vậy mà trực tiếp vỡ nát!

"Cái gì!"

"Hỏng bét!"

Sắc mặt ba người Trần Viễn đồng thời biến đổi. Cho dù dựa vào hợp kích trận bàn, bọn hắn cũng không thể nhanh chóng đánh bại Lâm Vũ, mà bây giờ thứ bọn hắn coi là chỗ dựa duy nhất lại bị Lâm Vũ trực tiếp đánh nát!

Trong chốc lát, trong mắt bọn hắn hiện lên vẻ bối rối, động tác nhịn không được mà khựng lại một chút. Mà chính cái sự trì trệ này đã khiến bọn hắn thất bại triệt để, không cách nào xoay chuyển!

"Màn Mưa!"

Nắm lấy cơ hội khi ba người Trần Viễn thất thần, Lâm Vũ không chút do dự vung ra một kiếm. Muôn vàn kiếm khí ầm vang tuôn ra, trực tiếp đập mạnh vào thân hình ba người Trần Viễn, đánh bay cả ba ra ngoài!

Giờ khắc này, Lâm Vũ hoàn toàn chiếm cứ ưu thế, hoàn toàn là đang áp đảo ba người Trần Viễn mà đánh!

"Ừm? Khốn Thiên Tỏa Địa Đại Trận?"

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên: "Nơi này lại có Khốn Thiên Tỏa Địa Đại Trận? Chẳng lẽ là có người đang giao thủ?"

Nghe thấy thanh âm này, ba người Trần Viễn vốn đang rơi vào thế hạ phong bỗng đồng thời biến sắc, nhịn không được hãi hùng lên tiếng: "Hô Diên Tán? Hắn làm sao lại tới đây!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...