Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Tiên Thiên Cảnh Giới!
Đột phá tới Tiên Thiên Cảnh Giới, thực lực của Lâm Vũ đã có một bước nhảy vọt về chất!
Sức mạnh thân thể hắn trực tiếp tăng vọt từ năm ngàn cân lên tới tầng thứ mười ngàn cân. Phải biết rằng, ở thời đại này, võ giả Tiên Thiên hậu kỳ bình thường cũng chỉ vừa vặn đạt tới mức mười ngàn cân lực lượng mà thôi.
Mà hiện tại, Lâm Vũ mới chỉ vừa bước vào Tiên Thiên Tiền Kỳ.
Không những vậy, phối hợp thêm kiếm ý sơ khai, thực lực của Lâm Vũ hoàn toàn đủ sức chống lại và đánh bại võ giả Tiên Thiên đỉnh cao!
"Tính toán thời gian, ba ngày đã tới, nên đi gặp Lạc Vân Hi để tiến hành sinh tử quyết!"
Đứng dậy, Lâm Vũ thuận tay cầm lấy Đào Mộc Kiếm, sải bước ra khỏi phòng tu luyện.
...
Cùng lúc đó.
Huyền Kiếm Sơn Ngoại Môn, Sinh Tử Đài.
Sinh Tử Đài là nơi chuyên dùng để tiến hành "Sinh Tử Quyết". Huyền Kiếm Sơn đã truyền thừa mấy trăm năm, bốn trăm năm qua, số đệ tử bỏ mạng trên đài này nhiều không đếm xuể!
Một khi bước lên Sinh Tử Đài, chỉ có một người có thể sống sót. Cho dù có chọn nhận thua, sinh tử cũng đã nằm trong tay đối phương!
Mà hôm nay, xung quanh Sinh Tử Đài đã chật kín người. Bởi vì, một tên phế vật đội sổ Ngoại Môn lại dám khiêu chiến với đệ nhất cường giả Ngoại Môn - Lạc Vân Hi!
"Các ngươi nói xem, cái tên Lâm Vũ kia rốt cuộc lấy đâu ra lá gan mà dám khiêu chiến Lạc Vân Hi?"
"Ai mà biết được! Dù sao thì trận sinh tử quyết này cũng là trận đấu thiếu kịch tính nhất từ trước đến nay! Điểm duy nhất đáng tò mò chính là Lạc Vân Hi sẽ hạ gục Lâm Vũ trong mấy chiêu? Năm chiêu? Hay là ba chiêu?"
"Ba chiêu? Ngươi cũng quá đề cao Lâm Vũ rồi! Ngay cả Ngoại Môn đệ nhị cường giả còn không đỡ nổi mấy chiêu của Lạc Vân Hi, huống chi là tên Lâm Vũ kia, ta thấy một chiêu là đủ lấy mạng hắn!"
"Đúng vậy! Nghe nói tên Lâm Vũ đó còn chưa tới Tiên Thiên Cảnh Giới, mà Lạc Vân Hi đã là Tiên Thiên cường giả đỉnh phong, cách Chân Nguyên Cảnh chỉ còn một bước ngắn. Chênh lệch lớn như vậy, một chiêu là quá dư dả!"
"Ồ? Các ngươi nhìn xem! Đó là Ngoại Môn đệ cửu cường giả, Khương Đào!"
"Còn có Ngoại Môn đệ tứ cường giả, Thiết Mục, không ngờ hắn cũng tới!"
"Lạc Vân Hi tới rồi!"
Tiếng xì xào vừa dứt, toàn trường lập tức yên tĩnh trở lại, ánh mắt mọi người đều không tự chủ được mà hướng về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy Lạc Vân Hi mặc y phục trắng muốt, đang khoác tay một nam tử trẻ tuổi cao lớn, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi tiến về phía Sinh Tử Đài.
Dọc đường đi, ánh mắt nàng luôn dán chặt vào người nam tử cao lớn kia, còn những đệ tử Ngoại Môn khác, nàng thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái.
"Nam tử cao lớn kia, chẳng lẽ là Sở Thiên Diêu của Nội Môn? Nghe nói hắn xếp hạng mấy chục trong Nội Môn, không chỉ có vậy, còn có một người ca ca là Chân Truyền Đệ Tử, ngay cả ở Nội Môn cũng chẳng mấy ai dám đắc tội với hắn!"
"Huyền Kiếm Sơn mấy vạn đệ tử, tổng cộng cũng chỉ có ba mươi sáu vị Chân Truyền Đệ Tử, thân phận của mỗi người đều không thua kém gì một vị Nội Môn trưởng lão. Sở Thiên Diêu này đúng là có bối cảnh ngút trời."
"Quả nhiên lời đồn không sai, Lạc Vân Hi thực sự đã cấu kết với Sở Thiên Diêu. Ai, từ nay về sau, Ngoại Môn sẽ chẳng còn ai dám đắc tội với Lạc Vân Hi nữa!"
Nhìn thấy Lạc Vân Hi và Sở Thiên Diêu, đám đệ tử Ngoại Môn rối rít biến sắc, lập tức trở nên câu nệ, ngay cả tiếng nghị luận cũng phải hạ thấp xuống, sợ rằng bị hai người họ nghe thấy.
Thời gian dần trôi.
"Ừ?"
Một người cau mày nói: "Chuyện gì thế này, sao tên Lâm Vũ kia vẫn chưa tới?"
Lời vừa dứt, không ít người nhíu mày. Theo ước định, Lâm Vũ phải tới vào buổi trưa, nhưng giờ đã qua mấy phút, sao vẫn không thấy bóng dáng đâu?
"Vân Hi, xem ra tên Lâm Vũ kia tự biết mình sẽ thua nên đã trốn rồi."
Bên cạnh Lạc Vân Hi, Sở Thiên Diêu cười nhạt: "Ta đã nói rồi, loại phế vật này cứ để ta giải quyết giúp nàng là được, cần gì phải đích thân lãng phí thời gian?"
"Lâm Vũ tới rồi!"
Ngay lúc đó, phía sau đám đông bỗng có người reo lên.
Hử?
Sở Thiên Diêu nhíu mày, lộ vẻ không vui, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Xoạt!
Trong phút chốc, đám đông tách ra một con đường, một thiếu niên mặc y phục xanh, sau lưng đeo một thanh kiếm gỗ, bình tĩnh bước tới. Không ai khác chính là Lâm Vũ.
"Ồ? Đó là gì? Kiếm gỗ?"
"Tên Lâm Vũ này lại mang một thanh kiếm gỗ tới sinh tử quyết? Hắn tới để tấu hài à?"
"Cho dù biết chắc cái chết, cũng không cần phải làm đến mức này chứ! Tên Lâm Vũ này chẳng lẽ thực sự chán sống như lời đồn, muốn nổi danh trước khi chết sao?"
Thấy thanh kiếm gỗ trên lưng Lâm Vũ, tất cả mọi người đều sững sờ!
Sinh tử quyết là nơi quyết đấu sinh tử, liên quan đến tính mạng, người bình thường đều mong mang theo những vũ khí tốt nhất, vậy mà tên Lâm Vũ này lại mang theo một thanh kiếm gỗ?
Hắn đang nghiêm túc đấy ư?
"Phốc!"
Sắc mặt Sở Thiên Diêu thay đổi liên tục, cuối cùng không nhịn được cười lớn: "Vân Hi, ta vốn cho rằng nàng tham gia trận sinh tử quyết này hoàn toàn là lãng phí thời gian, nhưng giờ nhìn lại, ngược lại cũng có chút thú vị! Cầm một thanh kiếm gỗ đi tham gia sinh tử quyết, ha ha ha, thú vị, thật sự rất thú vị!"
"Khương Đào, tên này giao cho ngươi xử lý."
Lạc Vân Hi lắc đầu, nhìn về phía một thanh niên có khí chất âm lãnh bên cạnh.
Vốn dĩ nàng định tự tay giết chết Lâm Vũ để lập uy tại Ngoại Môn, nhưng giờ đây, nàng thậm chí chẳng còn chút hứng thú nào để ra tay.
Giao chiến với một kẻ cầm kiếm gỗ? Bản thân nàng cũng cảm thấy mất mặt!
"Tuân lệnh!"
Khương Đào gật đầu, thân hình đột ngột nhảy lên Sinh Tử Đài. Hắn nhếch mép cười lạnh, nhìn Lâm Vũ quát lớn: "Lâm Vũ! Ngươi chẳng qua chỉ là một tên phế vật đội sổ Ngoại Môn, loại hóa sắc như ngươi căn bản không có tư cách khiêu chiến Lạc sư tỷ! Muốn giao chiến với Lạc sư tỷ, phải bước qua cửa ải của ta trước đã. Bây giờ, ta chính thức phát động sinh tử quyết với ngươi!"
"Cái gì?"
Phản ứng của Khương Đào khiến mọi người kinh ngạc: "Người ra tay lại là Khương Đào?"
"Khương Đào này từ bao giờ đã trở thành người của Lạc Vân Hi rồi?"
"Thực lực của Khương Đào tuy không bằng Lạc Vân Hi, nhưng dù sao cũng là đệ cửu cường giả Ngoại Môn, tu vi đã đạt tới Tiên Thiên hậu kỳ, muốn giải quyết Lâm Vũ cũng chẳng phải việc khó."
"Lần này thì hay rồi! Hy vọng muốn thành danh trước khi chết của tên Lâm Vũ này cũng tan thành mây khói. Trận chiến này, liệu hắn còn dám tiếp nhận không?"
Trong chốc lát, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Lâm Vũ.
Trong mắt bọn họ, Lâm Vũ dám khiêu chiến Lạc Vân Hi chẳng qua là vì bồng bột nhất thời, nhưng giờ đối thủ đổi thành Khương Đào, trận chiến này hắn còn dám đánh tiếp không?
"Vậy thì nhanh lên đi, ta không có nhiều thời gian."
Dưới sự chú ý của mọi người, Lâm Vũ thần sắc bình thản, nói xong câu đó liền đeo kiếm gỗ bước lên lôi đài.
Bạn thấy sao?