Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Sở Trần tiện tay vứt thanh kiếm gỗ trong tay xuống.
Thiên Diệp Kết Áo bất quá chỉ là một khúc nhạc đệm mà thôi, loại tiểu nha đầu mới ra đời này, Sở Trần sao lại để vào mắt, nhưng Trương Khả lại mang theo Sở Trần vội vàng rời đi.
Người vây xem càng ngày càng đông, Trương Khả tránh cho lát nữa lại xảy ra chuyện phiền toái gì.
Bất quá, hôm nay Sở Trần xem như đã có tiếng tăm tại Tân Hải đại học.
Dù hiện tại người vây xem có hạn, nhưng đoán chừng ngày mai trên trang web trường, Sở Trần liền sẽ lên đề mục chính... Vừa rồi xung quanh đã có người cầm máy ảnh quay phim.
"Sở đại sư lợi hại thật, tay không bắt lưỡi đao." Trương Khả hướng về phía Sở Trần tán dương.
"Còn không phải tại ngươi gây chuyện." Sở Trần không thể không cười khổ, sớm biết đi theo tiểu nha đầu này ra ngoài một chuyến sẽ có nhiều chuyện như vậy, thà rằng ở trong trang viên nhàn nhã uống trà còn hơn.
Càng thêm thoải mái dễ chịu, an nhàn.
"Thế nào, ngươi không vui lòng? Ngươi đã nói muốn phù hộ Trương gia chúng ta, chẳng lẽ ta gặp phiền phức, ngươi không nên giúp ta ra mặt sao?" Trương Khả bĩu môi, chu mỏ về phía Sở Trần, sau đó không phục kiễng chân lên nhìn thẳng vào hắn.
Bởi vì là người Trương gia, lại thêm tính cách vốn có, nên bên cạnh Trương Khả không có lấy một người bạn nào. Bất quá... từ khi Sở Trần xuất hiện trong cuộc đời nàng, lại khiến nhân sinh của Trương Khả dần dần thay đổi.
Nàng cũng không biết mình bị làm sao nữa, chỉ là bị người đàn ông thường thường không có gì lạ này hấp dẫn.
Đây là một loại cảm giác thật kỳ diệu.
Sở Trần có thể đánh là một phương diện, phương diện khác chính là thái độ của hắn, Sở Trần sống quá tự tại tiêu sái, khiến Trương Khả không ngừng ao ước, tựa hồ như trời có sập xuống, người đàn ông này cũng sẽ không nhíu mày lấy một cái.
"Trở về nói với gia gia ngươi một tiếng, đừng ngày nào cũng gọi ngươi tới lui." Đi đến nơi vắng vẻ, Sở Trần đột nhiên lên tiếng.
Trương Khả nghe vậy, ngẩn ra một lúc.
"Ngươi đoán ra rồi?"
"Sao lại không đoán ra được, ngày nào cũng gọi ngươi tới bưng trà rót nước, vun đắp tình cảm, ta không có hứng thú làm con rể ở rể nhà họ Trương các ngươi." Sở Trần bình tĩnh nói, hôm nay Trương Khả hẹn hắn ra ngoài, nhất định là do Trương Trung Hán thụ ý.
Nếu như ngay cả điểm này mà cũng không đoán ra, Sở Trần hắn sống uổng phí bao nhiêu năm nay rồi.
"Thế nào, làm con rể ở rể Trương gia chúng ta mà ngươi còn chịu thiệt sao? Có người muốn còn không có cơ hội đấy, là ủy khuất ngươi hay sao?" Nghe lời Sở Trần, Trương Khả vốn muốn phản bác, nhưng lời đến bên miệng lại đổi vị, nghe có chút giọng điệu ngạo kiều.
Gia gia... thật là, tại sao phải nói câu như vậy chứ.
Không sai, ngay đêm qua, Trương Trung Hán đã tìm Trương Khả, thổi phồng Sở Trần trước mặt nàng thật lâu, đương nhiên hàm ý trong đó không cần nói cũng biết.
Trương Khả cũng đã miễn cưỡng gật đầu với gia gia mình.
Nếu như Sở Trần nguyện ý, sau đó chủ động một chút... có một số việc, nàng cũng có thể đáp ứng.
Dù sao cũng đã trải qua chuyện lần trước.
"Ngươi là đại tiểu thư Trương gia, còn ta... ngươi không hiểu đâu, chúng ta không phải người cùng một thế giới." Có một số việc nhất định phải cắt đứt suy nghĩ ngay từ đầu mới được. Sở Trần lần này trở về, cũng không phải để tìm đạo lữ, mà là vì muội muội mà vượt qua vũ trụ.
Nhiều nhất là trải nghiệm hồng trần một chút là đủ rồi.
"Hừ!" Trương Khả bị Sở Trần chọc tức đến mức không nói nên lời, mặt đỏ bừng lên. Vốn dĩ hai ngày nay tâm trạng nàng đã không tốt, không ngờ Sở Trần còn... tự cao tự đại như vậy.
Mình thì có chỗ nào kém cỏi chứ?
"Ta đi học đây, ngươi tự về đi. Vốn dĩ ngươi đã đồng ý đi cùng ta một chút, ta còn muốn mời ngươi ăn bữa cơm... Hết rồi!" Trương Khả tức giận bước về hướng lầu dạy học.
Sở Trần bất đắc dĩ cười cười, cùng với việc tương lai dây dưa không rõ, chi bằng ngay từ đầu đừng để đối phương hiểu lầm.
Thế nhưng, ngay khi Trương Khả đi vào lầu dạy học, hoàn toàn rời khỏi tầm mắt của Sở Trần, nước mắt trong hốc mắt nàng rốt cuộc không kìm được nữa.
Dù là đại tiểu thư Trương gia, nhưng chung quy cũng chỉ là một thiếu nữ thanh thuần ngây thơ, chưa từng trải qua tình cảm.
"Hỗn đản." Lần đầu tiên có cảm giác động tâm, lại bị người ta cự tuyệt lạnh lùng như vậy, Trương Khả ngồi xổm xuống đất, hai tay ôm lấy đầu gối vùi đầu vào, cả người cuộn tròn lại, uể oải không thôi.
. . .
Lại nói về phía Sở Trần, dù đối với nơi này chỉ mới bốn năm, nhưng đối với Sở Trần mà nói, đây là 400 năm sau mới quay lại Tân Hải đại học, nên không khỏi đi dạo thêm vài vòng trong sân trường.
Cảnh sắc đều quen thuộc, nhưng vì cách quá lâu, khiến Sở Trần sinh ra cảm giác xa lạ.
"Không biết, bọn họ hiện tại đang làm gì?" Sở Trần ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt tựa hồ xuyên qua hư không vô tận.
Tại thế giới thần ma kia, Sở Trần cũng kết giao rất nhiều huynh đệ bằng hữu, dù tính cách hắn quái gở, cũng không có nghĩa là hắn cô độc chiếc bóng. Lần này có thể quay về Địa Cầu, cũng không thể thiếu sự giúp đỡ của những người đó.
Quay đầu trăm năm.
Có gió tanh mưa máu, cũng có những kỷ niệm khó quên.
Dưới tâm cảnh đặc thù này, tu vi của Sở Trần vậy mà lại có dấu hiệu buông lỏng.
"Đây là? Dấu hiệu Ngưng Khí hậu kỳ?" Sở Trần khép hờ hai mắt, cảm nhận được sự thay đổi của tu vi. Chân khí tu luyện từ Tử Dương Bất Diệt Quyết, lại có dấu hiệu ngưng tụ.
Chân khí trong kinh mạch Sở Trần không ngừng ngưng kết, trở thành trạng thái thể lỏng.
Ngưng khí hóa dịch, sau đó Trúc Cơ trong đan điền, đây là hiện tượng sắp bước vào Trúc Cơ kỳ mới xuất hiện, giờ khắc này lại xuất hiện ở giai đoạn Ngưng Khí hậu kỳ của Sở Trần.
Không vội tìm nơi ngồi đả tọa, Sở Trần tiếp tục đi dọc theo con đường hoa anh đào, tinh tế cảm nhận sự thay đổi của cơ thể, hồi tưởng lại nhân sinh trước khi xuyên việt, cùng 400 năm sau khi xuyên việt.
Cho đến lần trùng tu này.
"Thành!"
Sở Trần khẽ thì thầm, chân khí mênh mông lưu chuyển toàn thân trong nháy mắt ngưng kết thành thể lỏng, chảy xuôi trong huyết nhục.
Trong khoảnh khắc này, linh khí xung quanh dường như cũng có cảm ứng, nhanh chóng ùa về phía Sở Trần, dung nhập vào trong máu thịt của hắn.
Tử Dương Bất Diệt Quyết, công pháp vô thượng của Tử Dương Tông, độc chiếm vị trí đầu trong hàng vạn loại công pháp Ngưng Khí.
Công pháp Ngưng Khí chí cương chí dương, dưới tâm cảnh của Sở Trần, lại phát sinh biến hóa hoàn toàn khác biệt.
Vật cực tất phản!
"Tuyết rơi rồi?" Có người kinh ngạc nói bên cạnh Sở Trần.
Trên bầu trời ẩn hiện tiếng sấm rền, chẳng bao lâu sau, bông tuyết bay lả tả rơi xuống.
Tuyết bay tháng chín!
"Ảnh hưởng đến sự thay đổi của thời tiết, đây là việc chỉ Trúc Cơ kỳ mới làm được, tại sao mình hiện tại lại..." Sở Trần hiểu rõ, nguyên nhân của dị tượng này nằm ở hắn, nhưng tại sao chỉ mới đột phá đến Ngưng Khí hậu kỳ mà đã có thể làm được điều này?
Chẳng lẽ đây chính là dấu hiệu của chứng đạo hoàn mỹ?
Sở Trần không hiểu rõ lắm, nhưng hiện tại hắn cần phải nắm lấy cơ duyên vừa bước vào Ngưng Khí hậu kỳ này, nhanh chóng trở về nơi "mây sâu không biết chỗ" để củng cố tu vi.
. . .
Trong phút chốc, học sinh đang ngồi trong các tòa nhà dạy học ở Tân Hải đại học đều mở cửa sổ nhìn ra ngoài, người đi bộ bên ngoài cũng dừng bước.
Ngay trong phạm vi Tân Hải đại học, tuyết mịn rơi lả tả.
Mà bên ngoài Tân Hải đại học, vẫn là một ngày nắng ráo.
Cách nhau một bức tường, hai cảnh tượng hoàn toàn trái ngược.
Bạn thấy sao?