Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Tuyệt Thế Thần Vương [...] – Chương 26

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

"Đây là... Hắc Sát!"

Trông thấy làn sương mù màu đen này, sắc mặt Tôn Bất Phụ đã không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh như lúc trước.

Đỏ, trắng, tím, đen, đại diện cho bốn loại đẳng cấp sát khí khác nhau, từ cạn tới sâu.

Mà dựa vào năng lực của Tôn Bất Phụ, nhiều nhất chỉ có thể giải quyết Bạch Sát, ai ngờ đâu...

"Cái đỉnh kia lại có thể dung nạp loại sát khí này, mặc dù chỉ là cấp thấp, mới ở hình thái sương mù, nhưng xem ra cũng coi là một loại luyện đan tài liệu tốt." Sở Trần thầm nghĩ trong lòng, bất quá cũng chẳng hề e ngại phần Hắc Sát này.

Nếu như Tôn Bất Phụ lúc này biết được suy nghĩ trong lòng Sở Trần, sợ rằng sẽ kinh ngạc đến mức ngoác mồm.

Trong mắt những người thuộc Đạo môn như bọn họ, đây chính là loại sát khí khó tịnh hóa nhất, cũng là tối cao, thế mà Sở Trần lại coi nó là cấp thấp.

Đương nhiên, cũng khó trách Tôn Bất Phụ suy nghĩ như vậy.

Dẫu sao Sở Trần kiếp trước là đại tu sĩ cảnh giới Thánh Hoàn, dù ở thế giới thần ma kia, cũng là tồn tại có thể độc bá một phương.

Sở Trần không chỉ một lần chứng kiến cảnh tượng thi hài chất đống, bạch cốt vạn dặm.

Sát khí sinh ra từ những oan hồn đó, so với thứ hiện tại thì chẳng thấm vào đâu, những sát khí kia còn có thể ngưng tụ thành thực thể, thậm chí sinh ra linh trí, hóa thành hình người.

"Đừng lo lắng, chỉ cần ta tịnh hóa thêm một phen, sát khí này liền có thể tan thành mây khói..."

Tôn Bất Phụ cố gắng trấn an Vương Đức Thắng cùng những người xung quanh, nhưng trong lòng lão đã chẳng còn chút tự tin nào.

Thế nhưng lời khoác lác vừa dứt, một giây sau, làn Hắc Sát đang du đãng kia lại như bị vật sống hấp dẫn, điên cuồng lao về phía đám người.

"Gặp quỷ rồi, cái này... đây là thứ quỷ gì!" Sát khí bám vào tay phải của một vị đại lão bản, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, bàn tay vốn đầy đặn thịt da đã bắt đầu thối rữa, ẩn ẩn có thể nhìn thấy bạch cốt.

"Trời ạ, chạy mau!"

"Đáng chết, Tôn đại sư, chẳng phải ngươi nói ngươi có thể giải quyết sao?"

"Tay của ta, a a a a!"

Xung quanh có người không ngừng kêu rên, sát khí liên tiếp tấn công mấy người, trong lúc nhất thời lòng người bàng hoàng, nhao nhao chạy tứ tán.

Thế nhưng khi nhìn ra bốn phía, họ lại phát hiện xung quanh cũng bị làn sương mù kia bao phủ, căn bản không tìm thấy lối thoát.

Hơn nữa, vì Hắc Sát ảnh hưởng, tâm trí đại đa số người đã bị mê muội, trực tiếp ngã xuống đất hôn mê.

"Tôn đạo trưởng, hiện tại là tình huống thế nào, làm sao bây giờ?" Vương Đức Thắng cũng cảm thấy không ổn.

Trong số những người ở đây, chỉ có ông ta, Trương Trung Hán và Tôn Bất Phụ là còn có thể đứng vững và giữ được tỉnh táo... Không đúng, còn có một Sở Trần.

Tiểu tử này thế mà không hề bị ảnh hưởng!

Tôn Bất Phụ là cao nhân mà ông mời từ Long Hổ Sơn xuống, ngộ đạo nhiều năm, còn Trương Trung Hán và ông, trên võ đạo đều đã đạt tới cấp độ Ám Kình.

Vậy Sở Trần lại là vì sao?!

"Hiện tại, ngươi còn tin ta hay không?" Sở Trần thản nhiên nói, hoàn toàn không bị Hắc Sát ảnh hưởng.

"Sở tiên sinh, xin cứu mạng!"

Vương Đức Thắng cũng chẳng màng đến mặt mũi, lúc này vội vàng cầu cứu Sở Trần, còn Trương Trung Hán cũng dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía hắn.

Mặc dù đã tung hoành sa trường nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tiên ông gặp phải chuyện quỷ quái thế này.

"Đưa cái đỉnh này cho ta, nó có ích với ta!" Sở Trần tiếp tục nói.

"Được!"

Chút tiền bạc này trong mắt Vương Đức Thắng chỉ là những con số, cho nên ông không hề do dự mà đồng ý ngay.

Thấy vậy, Sở Trần cũng yên tâm.

Hiện tại là thế giới pháp chế, nếu thực sự giết người đoạt bảo thì hắn vẫn phải có kiêng kỵ, dẫu sao không nói đến cái khác, chỉ riêng bộ máy vận hành quốc gia phía sau phương Đông này cũng khiến Sở Trần không thể xem thường, không cách nào đoán chừng thực lực cao thấp.

Sở Trần không thể trực tiếp ra tay với lão già họ Vương này, nên làm việc cũng có chút vướng chân vướng tay.

Nhưng giờ Vương Đức Thắng đã mở lời, vậy thì...

"Tử Dương Bất Diệt Quyết!"

Sở Trần hừ lạnh một tiếng, bước một bước tới trước tế đàn.

Theo hắn vận chuyển tu vi, một luồng chân khí mênh mông từ trong cơ thể tuôn ra, bao phủ tứ phương, trên dưới trái phải.

Ánh sáng màu tím lưu chuyển trong đại sảnh, như một mặt trời màu tím treo cao trên đỉnh đầu, chiếu sáng không gian ảm đạm, xua tan vẻ lo lắng do Hắc Sát mang đến.

Mà Hắc Sát dường như cũng phát giác được kẻ dị loại là Sở Trần, không còn ăn mòn người khác nữa mà điên cuồng lao về phía hắn.

Thế nhưng, sát khí chỉ là dạng khí thể, sao có thể làm gì được Sở Trần.

"Cút trở về cho ta!"

Theo tiếng gầm của Sở Trần, làn sương đen tràn ngập trong không khí lập tức có dấu hiệu tan rã.

"Ánh sáng này, tử khí đông lai, Đạo Thần... chuyển thế!"

Tôn Bất Phụ trừng lớn hai mắt, giọng nói run rẩy, thậm chí quên cả hô hấp.

Đây là truyền thuyết từ xưa đến nay tại Long Hổ Sơn, chỉ có lịch đại Đạo Thần mới có được ánh sáng này, ai có thể ngờ, lại xuất hiện trên người một thanh niên tại thành phố Tân Hải.

Nếu để người trong Đạo môn phương Đông biết được, sợ rằng sẽ gây nên một trận địa chấn!

"Vừa rồi là ngươi nói muốn thu ta làm thế tục đệ tử? Còn bắt ta phải quỳ lạy ngươi?!"

Theo Hắc Sát chậm rãi rút về trong đỉnh, Sở Trần xoay người lại, nhìn Tôn Bất Phụ với vẻ mặt nửa cười nửa không.

Hai chân Tôn Bất Phụ không nhịn được run rẩy!

"Ta chính là thần minh, ngươi nói trên thế gian này, ai có thể thụ ta cúi đầu?! Làm càn!" Sở Trần thản nhiên nói, hào quang màu tím trong mắt bỗng nhiên bộc phát, khiến nhịp tim Tôn Bất Phụ suýt chút nữa ngừng đập.

Như thể nhìn thấy sự chênh lệch giữa trời và đất!

Trời xanh ở trên, Sở Trần chính là vầng thái dương kia, còn những người đang ngồi đây đều chỉ là sâu kiến trên mặt đất.

Phịch!

Đầu gối Tôn Bất Phụ mềm nhũn, không thể khống chế được nữa mà quỳ rạp xuống đất.

"Tham kiến Đạo Thần!" Tôn Bất Phụ cung kính nói.

Vương Đức Thắng và Trương Trung Hán, hai vị lão giả, cũng miễn cưỡng mới giữ được bản thân không bị uy áp của Sở Trần ảnh hưởng.

Sở Trần này quá khủng bố...

Trương Trung Hán vốn tưởng tông sư Hóa Kính đã là không tầm thường, nào biết được...

Vương Đức Thắng cũng bị chấn kinh, trong số những người ông từng gặp, chưa có ai có uy thế như Sở Trần, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến người ta phải quỳ lạy.

Sau khi Hắc Sát bị khống chế, đám đại lão Tân Hải trước đó ngất xỉu cũng chậm rãi tỉnh lại, nhìn thấy một màn khó quên trước mắt.

Tôn đại sư cung kính quỳ lạy bên cạnh người thanh niên trẻ tuổi kia.

Mà trên người nam tử kia, ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra, chẳng khác nào thần linh tại thế!

Có người cũng không kìm lòng được mà quỳ xuống hướng về phía Sở Trần.

"Tạ ơn Sở tiên sinh cứu mạng!"

Mãi đến khi Sở Trần thu liễm tu vi, tình hình mới khá hơn.

Tử Dương Bất Diệt Quyết vốn là công pháp vô thượng của Tử Dương Tông, đối với người bình thường mà nói, chỉ riêng khí tức ngoại phóng cũng đủ khiến họ bị ảnh hưởng.

Bất quá, Trương Trung Hán và Vương Đức Thắng thế mà không bị cuốn theo, điều này khiến Sở Trần có chút bất ngờ.

"Hẳn là cảnh giới võ đạo có thể triệt tiêu phần lực ảnh hưởng này." Sở Trần thầm nghĩ, xem ra không thể khinh thường võ giả phàm thế.

"Ừm? Sao ta lại nằm ở đây, ngất đi sao? Những làn sương đen vừa rồi đâu?" Nhóm người tỉnh lại sau đó không biết vừa xảy ra chuyện gì, bất quá khi họ nhìn về phía Vương Đức Thắng, lại thấy vị Vương Tư lệnh này đang chủ động quấn lấy thanh niên trẻ tuổi không rõ danh tính kia trò chuyện.

"Vị Sở tiên sinh này, chuyện hôm nay, lão phu... thật hổ thẹn." Vương Đức Thắng áo não nói.

"Vương lão, là do ta tính toán không chu toàn." Tôn Bất Phụ đã đứng dậy, vừa chứng kiến phong thái của Sở Trần, lão chỉ có thể xấu hổ cúi đầu.

"Ai, Tôn đạo trưởng, ngươi vốn là trưởng lão Long Hổ Sơn, bản lĩnh ta biết rõ, chỉ có thể nói anh hùng xuất thiếu niên thôi."

Vương Đức Thắng nói, ánh mắt dán chặt vào Sở Trần không rời.

Trong mắt ông lộ rõ vẻ khát khao, như đang nhìn vào một báu vật quý giá.

"Hỏng rồi, lão Vương này không định giật đồ, mà là... định bắt đầu cướp người rồi!"

Trương Trung Hán thầm kêu một tiếng, lập tức nhận ra ý đồ của Vương Đức Thắng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...