Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
P/s: Cầu donate cứu trợ cvt sống qua mùa dịch ლ(´ڡ`ლ)
◎◎◎
Trung niên nam tử bụng phệ cười khẩy, những kẻ như đối phương, hắn đã gặp quá nhiều.
Xem chừng chắc hẳn là một đôi tình nhân vẫn còn đang đi học, chỉ cần tiêu chút tiền trên người cô gái, hắn tin rằng trên đời này không có góc tường nào mà hắn không đào được.
"Ngay cả quần áo bạn gái thích cũng mua không nổi, ha ha, tiểu tử, ngươi đã không mua nổi, chẳng lẽ còn không cho phép ta tặng sao?" Nam tử giễu cợt, trên mặt lộ rõ vẻ trêu tức.
"Bạch ca, thiếp cũng muốn cái này, còn có kiện bên kia nữa." Người phụ nữ trong lòng Bạch ca cố làm ra vẻ, cố ý khoe khoang.
"Được rồi, ta đi thay quần áo đây, lát nữa sẽ ra ngay."
Hoàng Mộng Đình nhíu đôi mày thanh tú, tâm tình vốn đang tốt đẹp lại bị đối phương làm hỏng.
Những khách hàng vây xem xung quanh đều lắc đầu ngán ngẩm, người đàn ông này quả thực quá mức phách lối, người ta là một đôi tình nhân đi dạo phố, vậy mà hắn cũng không buông tha, muốn nhúng tay vào.
Tuy nhiên, cô gái nhỏ này cũng có cốt khí, không giống người phụ nữ đang tựa vào lòng nam tử kia, không vì tiền tài mà thay đổi.
"Ai nói ta mua không nổi?" Đột nhiên, Sở Trần thản nhiên lên tiếng.
"Chỉ bằng ngươi?" Nam tử cười cười, vẻ mặt khinh khỉnh.
"Đừng mua, Sở Trần, chỉ là mặc thử một chút thôi, ta cũng không thích mặc loại quần áo này." Hoàng Mộng Đình nói với Sở Trần.
"Đúng đấy, ngươi nhìn xem, bạn gái ngươi đều nói vậy rồi. Chậc chậc, đoán chừng ngươi mua những thứ này phải tiêu hết mấy tháng tiền lương của ngươi đấy." Người phụ nữ trong lòng Bạch ca cũng bắt đầu nháy mắt ra hiệu.
"Tiểu muội muội, ta nói cho ngươi biết, nếu như ngươi theo ta, mỗi tháng ít nhất có 50 ngàn tiền tiêu vặt." Bạch ca hào khí ngất trời tuyên bố.
Đúng lúc này, Sở Trần lặng lẽ rút từ trong ngực ra một tấm thẻ, đưa cho nhân viên hướng dẫn mua hàng.
"Những y phục nàng chọn, đều quẹt thẻ đi." Sở Trần phân phó.
"Đừng mà tiểu huynh đệ, loại nam nhân này chính là cố ý khích tướng ngươi đấy, ngươi không đáng phải đối đầu với tiền bạc đâu."
Nhân viên hướng dẫn mua hàng hạ giọng khuyên bảo. Mặc dù công việc của nàng là hướng dẫn mua sắm, nhưng đối mặt với tình huống này, cộng thêm việc có cảm tình với cô gái nhỏ đáng yêu như Hoàng Mộng Đình, nàng chủ động thiện ý nhắc nhở Sở Trần.
"Hảo tiểu tử, thật đúng là dám trả tiền cơ đấy, sợ là tiền dành dụm vất vả đi làm bấy lâu nay chứ gì." Nam tử khinh thường nói.
Mặc dù tư sắc của Hoàng Mộng Đình chưa phải là tuyệt thế, nhưng ngũ quan tinh xảo không chút tì vết, lại thêm dáng vẻ nữ sinh cấp hai, đặc biệt là chút phong vị hoạt hình trên người nàng, đứng giữa đám đông vô cùng nổi bật.
"Không sao, cứ quẹt đi." Sở Trần mặt không chút cảm xúc nói, đoạn nhìn thời gian trên điện thoại.
"Được rồi."
Nhân viên hướng dẫn mua hàng chỉ đành đáp ứng yêu cầu của Sở Trần, dù sao cũng là Sở Trần chủ động muốn chi tiêu, nàng cũng không tiện từ chối.
"Chờ chút, tấm thẻ này... hình như không đúng, đây là thẻ hội viên của tiệm chúng ta sao?"
Nhân viên hướng dẫn cầm tấm thẻ từ trong tay Sở Trần, quan sát mấy lần, chú ý tới nhãn hiệu được khắc trên thẻ, giống hệt với nhãn hiệu thẻ hội viên mà cửa tiệm phát hành.
Thế nhưng, nàng chưa từng thấy qua màu sắc này bao giờ.
Một tấm thẻ màu trắng bạc, như được chế tạo từ vật liệu đặc biệt, sờ vào lại có cảm giác như được đánh bóng thủ công.
Trong tiệm, hình như không có kiểu dáng thẻ hội viên này.
"Để ta xem nào, không được, sao lại không hiện ra thông tin?"
Quẹt thẻ nhiều lần, đáng tiếc đều không hiển thị thông tin người dùng, ánh mắt nhân viên hướng dẫn nhìn về phía Sở Trần dần trở nên nghi hoặc.
"Ha ha, hóa ra là kẻ lừa đảo à?"
Bạch ca lắc đầu, hắn còn tưởng nam sinh này thật sự có chút bản lĩnh.
Hắn bước đến quầy thanh toán, nhìn chằm chằm tấm thẻ trong tay nhân viên hướng dẫn.
"Cái này chắc là thẻ tập gym ở đâu đó mang tới để giả làm thẻ mua sắm rồi!"
Trong chốc lát, những người vây xem đều dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Sở Trần.
"Trương Khả, tiểu nha đầu đó đang đùa giỡn ta sao?"
Sở Trần trong lòng cũng cảm thấy khó hiểu, tấm thẻ này là mấy ngày trước, Trương Khả đích thân đến "Mây Sâu Không Biết Chỗ" đưa vào tay hắn.
Chỉ cần là sản nghiệp thuộc Tân Hải Trương gia, đều có thể tùy ý tiêu phí, không giới hạn hạn mức.
Sở Trần bước vào tiệm, cũng đã chú ý tới tấm biển hiệu ở góc cửa, phân tích một chút, nơi này hẳn là tiệm quần áo thuộc quyền sở hữu của Trương gia mới đúng.
Chẳng lẽ mình đoán sai rồi?
"Không sao, ta có thẻ tín dụng."
Hoàng Mộng Đình chủ động móc thẻ tín dụng từ trong túi ra, chuẩn bị giải vây cho Sở Trần, dù sao những người xung quanh đã bắt đầu xì xào bàn tán, lời lẽ không mấy dễ nghe.
"Sao thế này, sao ở đây lại vây đông người thế?" Đúng lúc này, một nam tử trẻ tuổi từ gian phòng bên cạnh bước ra, nhìn quanh đám đông trong cửa hàng.
Hôm nay tiệm đâu có tổ chức hoạt động gì?
Sao mọi người lại tập trung hết ở đây?
"Ngươi là cửa hàng trưởng của tiệm này? Ha ha, ta muốn khiếu nại nhân viên hướng dẫn của các ngươi, ta là hội viên của tiệm, vậy mà nàng lại không cho ta thanh toán giúp vị tiểu muội muội này, hơn nữa còn để hắn cầm một tấm thẻ tập gym ra quẹt?" Bạch ca gào thét, khí thế hung hăng.
Cái gì với cái gì đây?
Mình chỉ mới ra ngoài nghe một cuộc điện thoại, sao trong tiệm lại xảy ra chuyện thế này?
Thẻ tập gym gì chứ?
Đúng lúc này, nhân viên hướng dẫn lên tiếng:
"Quản lý Bành, vị tiểu huynh đệ này muốn quẹt thẻ, thế nhưng ta quẹt mãi mà không ra thông tin, ngài xem thử xem có vấn đề gì."
Mặc dù tình huống hiện tại khiến nàng khó mà tin lời Sở Trần, nhưng nhãn hiệu trên tấm thẻ kia không thể làm giả được, loại hoa văn phức tạp này chỉ có trên thẻ hội viên của tiệm họ mới có.
Nói rồi, nhân viên hướng dẫn đưa tấm thẻ trong tay cho cửa hàng trưởng.
"Để ta xem nào... quả thực không quẹt ra thông tin, nhưng không đúng, màu sắc này..." Quản lý Bành thao tác trên máy tính hồi lâu, rơi vào trầm tư.
"Loại kẻ lừa đảo này, đáng lẽ phải báo cảnh sát rồi đuổi cổ ra ngoài, các ngươi là tiệm thời trang cao cấp cơ mà!" Bạch ca tiếp tục gây áp lực.
Hắn đã nghĩ xong kịch bản tiếp theo: gã đàn ông kia bị đuổi khỏi tiệm, sau đó hắn đường hoàng tặng quần áo, cô gái nhỏ này sẽ hiểu thế nào là sức mạnh của kim tiền.
Một tới hai đi, kiểu gì chẳng bị hắn xoay như chong chóng!
"Màu trắng bạc, không quẹt ra thông tin, không thể nào... Đây chẳng lẽ là... Thẻ Nội Bộ?!"
Quản lý Bành xác nhận lại nhiều lần, sau đó lại loay hoay trên máy tính một hồi, biểu cảm trên mặt càng lúc càng kinh hãi.
Cửa hàng thời trang này của hắn chỉ là một cửa tiệm nhỏ thuộc hạ của Trương gia, nên nhiều chuyện nội bộ hắn không rõ, nhưng những thứ then chốt, Quản lý Bành tuyệt đối không dám quên.
Dù nhân viên hướng dẫn không biết, nhưng hắn thì rất rõ!
Khác với thẻ hội viên thông thường, tại thành phố Tân Hải, có một loại thẻ nội bộ mà Trương gia chỉ mới phát hành cách đây một tuần.
"Cái này... quẹt, quẹt được rồi!" Quản lý Bành run rẩy nói.
Sau khi hệ thống nâng cấp, thông tin trong thẻ đã hiển thị.
Quả nhiên là thẻ nội bộ mới phát hành, chỉ được sử dụng bởi tầng lớp thượng lưu thực thụ tại Tân Hải.
Hơn nữa, còn có truyền thuyết rằng, ngay cả Thị trưởng thành phố Tân Hải cũng chỉ có trong tay hai tấm, một tấm cho ông ấy sử dụng, tấm còn lại cho phu nhân Thị trưởng.
Từ đó có thể thấy, tấm thẻ màu trắng bạc này trân quý đến nhường nào!
"Không thể nào, kiểu dáng thẻ hội viên này, ta chưa từng thấy bao giờ!" Bạch ca gào thét như kẻ điên.
"Thật xin lỗi, là do hệ thống của chúng tôi chưa kịp nâng cấp, đây là lỗi từ phía cửa hàng." Quản lý Bành giải thích, đoạn đưa ra một phương án: "Nếu ngài đồng ý, lần tiêu phí này, chúng tôi có thể miễn phí cho ngài."
Đây chính là người sở hữu thẻ nội bộ đấy, ngang hàng với Thị trưởng Tân Hải, Quản lý Bành không dám đắc tội, nói năng vô cùng cẩn trọng.
"Không cần." Sở Trần lắc đầu.
Sau một hồi giải thích, cửa hàng trưởng liên tục xin lỗi Sở Trần, tiện thể còn tặng Hoàng Mộng Đình một chiếc khăn quàng cổ phiên bản giới hạn để tạ lỗi.
"Bạch ca, thiếp cũng muốn chiếc khăn đó!"
Đúng lúc này, người phụ nữ trong lòng Bạch ca ngồi không yên, nhìn thấy đối phương được tặng quà, trong lòng bắt đầu bất bình.
"Một cái tương tự, gói lại cho ta!" Bạch ca vung tay nói.
"Thật xin lỗi, chiếc khăn này được dệt từ tơ tằm thủ công của Italia, thuộc hàng không bán!" Quản lý Bành từ chối.
"Hửm? Vậy dựa vào cái gì hắn có thể có, mà ta lại không thể mua!" Bạch ca không buông tha.
"Bởi vì hắn là khách quý nội bộ của chúng tôi, sở hữu tấm thẻ nội bộ cao cấp nhất, đãi ngộ đương nhiên khác biệt. Ngoài ra, thưa ngài, nếu ngài còn tiếp tục làm loạn, ta có quyền gọi bảo an tới." Quản lý Bành nghiêm mặt nói, "Dù ngài là khách quý của tiệm, cũng xin hãy giữ yên lặng."
"Ngươi, ngươi..."
Bạch ca bị sặc đến mức không nói nên lời, người so với người, đúng là tức chết mà!
Những khách hàng khác cũng nhìn gã trung niên bụng phệ với ánh mắt chế giễu.
Ban đầu còn muốn dùng tiền thu mua cô gái nhỏ nhà người ta, không ngờ tới, bạn trai người ta còn cao cấp hơn ngươi nhiều, chỉ là không phô trương, tùy tay móc ra một tấm thẻ khách quý cấp cao hơn!
Không thể chịu nổi những lời bàn tán xung quanh, Bạch ca dẫn bạn gái vội vàng rời khỏi cửa hàng.
Lần này đúng là mất mặt tận cùng!
"Vị tiểu thư này, hoan nghênh lần sau lại đến!" Quản lý Bành nói với Hoàng Mộng Đình vừa thay xong quần áo, đoạn cung kính cười với Sở Trần.
"Hay là, mua thêm hai bộ nữa? Coi như ta tặng nàng."
Sở Trần đề nghị, dù sao tấm thẻ này là Trương gia đưa cho hắn, đoán chừng hạn mức rất cao, mà bình thường hắn cũng chẳng cần mua gì.
Thấy Hoàng Mộng Đình thích quần áo ở tiệm này như vậy, Sở Trần cũng thấy rất phù hợp.
"Không, đủ rồi, đủ rồi!"
Hoàng Mộng Đình liên tục từ chối, nàng không muốn Sở Trần tiếp tục chi tiền cho mình, dù sao nàng cũng không muốn biến thành người phụ nữ trong lòng Bạch ca vừa rồi.
Đạo lý "tự lực cánh sinh", Hoàng Mộng Đình vẫn hiểu rõ.
Sau khi Hoàng Mộng Đình từ chối, Sở Trần cũng không tiện ép buộc, hai người cùng nhau rời khỏi cửa hàng thời trang.
Quản lý Bành đứng ở cửa tiệm, dõi theo bóng lưng Sở Trần rời đi.
Không lâu sau, có lẽ vì cảm thấy tấm thẻ nội bộ quá hiếm lạ, không hiểu sao một cửa tiệm nhỏ như mình lại gặp được, Quản lý Bành tò mò bước tới máy tính, xem lại lịch sử ghi chép thông tin tấm thẻ vừa rồi.
"Số thẻ này, hẳn là được định chế tư nhân, kết hợp giữa chữ cái tiếng Anh và chữ số Ả Rập, quả nhiên cao cấp và sang trọng." Quản lý Bành lẩm bẩm, nhìn chằm chằm số thẻ hiển thị trên màn hình.
"Giangke520?"
Hình như có chỗ nào đó sai sai?
"Dãy chữ cái tiếng Anh này, chẳng phải là... tên viết tắt của đại tiểu thư Trương gia sao?"
Quản lý Bành hoảng sợ, còn tưởng rằng mình hoa mắt, kiểm tra lại nhiều lần, xác nhận không hề nhìn lầm, nhất là 3 chữ số Ả Rập phía sau.
520
Ai cũng biết ý nghĩa của con số này.
Đây là thẻ nội bộ do Trương gia phát hành, thuộc hàng định chế độc nhất vô nhị, vậy người đàn ông vừa rồi là ai?
Quản lý Bành không dám nghĩ sâu hơn, nhất là về mối quan hệ giữa đối phương và đại tiểu thư Trương gia!
◎◎◎
- Vote 5*, bấm Like, theo dõi, bình luận, quăng phiếu truyện đề cử;
- Đặt mua đọc offline trên app;
MBBank: 0942478892 Phan Vu Hoang Anh
Đa tạ các đạo hữu đã đọc truyện ლ(´ڡ`ლ)
Bạn thấy sao?