Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
P/s: Cầu donate cứu trợ cvt sống qua mùa dịch ლ(´ڡ`ლ)
◎◎◎
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Hàn dẫn theo một đám công tử bột Tân Hải, xám xịt từ tầng cao nhất của tiệc rượu lui xuống.
"Thẩm ca, quả nhiên lợi hại! Thế nào, đã nhìn thấy vị đại tiểu thư Trương gia kia chưa?" Có kẻ nhanh nhảu tiến lên hỏi han, nhưng Thẩm Hàn lại chẳng hề đáp lại, gương mặt bình thản, không biết đang suy tính điều gì.
Kể cả Diệp Kiệt An và đám người kia, ai nấy đều trầm mặc đến lạ thường.
"Tại sao, tiểu tử kia lại có thể quen biết Đông y thánh cùng Tôn đạo trưởng?!" Thẩm Hàn trăm mối vẫn không có cách giải. Hắn không thể nào quên được một màn trên tiệc rượu vừa rồi, người thanh niên kia không phải không muốn để ý tới hắn, mà là từ đầu đến cuối căn bản chẳng hề đặt hắn vào trong mắt.
Hắn không tài nào nghĩ thông.
Chỉ bằng vào danh nghĩa của Thẩm gia Tân Hải, cũng chưa chắc đã có thể kết giao được với hai vị đại nhân vật kia.
Vậy mà người kia lại làm được?!
Đám người xung quanh thấy sắc mặt Thẩm đại thiếu khó coi, cũng lập tức thức thời, không dám hỏi thêm câu nào.
Tiệc rượu tiếp tục diễn ra, đám công tử đời thứ hai tại Tân Hải này chờ mãi không thấy đại tiểu thư Trương gia xuất hiện, bầu không khí bắt đầu có chút xao động.
. . .
Lại nói về phía Sở Trần.
Sở Trần đi lên tầng cao nhất, trước hết khách sáo vài câu với Tôn Bất Phụ cùng Hoa Tam Đức, giữa chừng còn gặp cả viện trưởng bệnh viện Tân Hải, Hàn Lâm Huy.
"Sở y sư, lần này ngài nhất định phải tới bệnh viện Tân Hải của chúng tôi tọa trấn, người có tài như ngài, không nên giấu nghề." Hàn Lâm Huy cười niềm nở, trong giọng nói đầy vẻ cung kính.
Ông ta vẫn đang mưu toan đào mộ Sở Trần về bệnh viện của mình.
Phải biết rằng, y thuật của Sở Trần còn vượt xa cả Đông y thánh!
Sở Trần xua tay, một lần nữa từ chối lời mời của Hàn Lâm Huy, nhưng cuối cùng không quên bổ sung một câu:
"Rất nhanh thôi, chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác."
"Hợp tác?"
Nghe Sở Trần nói vậy, Hàn Lâm Huy ngẩn người, chưa hiểu rõ ý tứ của y, nhưng trên mặt vẫn duy trì nụ cười.
"Trương lão gia tử đang ở đâu? Ta có việc cần gặp lão!"
Sau khi ứng phó xong vài người chủ động tiến tới bắt chuyện, Sở Trần liền hỏi thăm tung tích của Trương Trung Hán.
Hôm nay Sở Trần đến đây không đơn thuần chỉ là tham gia tiệc mừng sinh nhật Trương Khả, mà còn có mục đích riêng.
"Ở đây, ở đây! Sở đại sư, nửa tháng không gặp, thật sự là vô cùng nhớ nhung!"
Đúng lúc này, âm thanh sang sảng của Trương Trung Hán từ phía sau Sở Trần truyền tới.
"Ha ha, nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến, lão gia tử chẳng phải đã tới rồi sao?" Tôn Bất Phụ cười nói.
Sở Trần xoay người nhìn về phía Trương Trung Hán. Nửa tháng trước, Trương Trung Hán từ cửa tử bị Sở Trần kéo về, nay đã là phá rồi lại lập, được Sở Trần ban cho vận may lớn!
"Các ngươi nhìn xem, Trương lão gia tử sao càng sống càng trẻ ra thế kia, ta suýt chút nữa không nhận ra!"
"Người này nhìn qua cùng lắm chỉ hơn bốn mươi tuổi."
"Ai, thật không thể tin được, lão đã qua tuổi thất tuần rồi đấy!"
Đám người ở đây xôn xao bàn tán. Đây là lần đầu tiên Trương Trung Hán lộ diện tại một nơi công cộng lớn như vậy sau khi tỉnh dậy, khiến cho những đại lão Tân Hải được một phen kinh ngạc, nhất là những người quen biết lão, đối với họ, Trương Trung Hán hiện tại như biến thành một người khác.
"Chẳng lẽ, Tôn đạo trưởng có thuật trường sinh bí truyền nào sao?" Bên cạnh, mấy vị lão giả tuổi tác khá cao tiến lên hỏi thăm Tôn Bất Phụ.
Họ đều biết vị đạo trưởng Long Hổ sơn này, biết thân phận của Tôn Bất Phụ, hơn nữa Long Hổ sơn ở phương Đông vốn dĩ rất thần bí, thậm chí còn có tin đồn đạo nhân trên núi đều biết pháp thuật thần thông.
"Các vị đừng nói vậy, bần đạo nào có biết thuật trường sinh gì đâu." Tôn Bất Phụ vội vàng thanh minh.
"Vậy, sự thay đổi của Trương lão gia là sao?"
"Là nhờ Sở đại sư, chính là vị đại sư bên cạnh ta đây, ngài ấy mới là cao nhân thực sự, tựa như thần tiên chuyển thế!" Tôn Bất Phụ nhường bước sang một bên, chỉ vào Sở Trần nói.
"Ngài ấy là?"
Vì sự tồn tại của Sở Trần quá mức mờ nhạt, nên bây giờ mới được một số người chú ý tới.
Không ít người trong sân, như Bành Hướng Đông, Cao Lam... đồng tử bỗng co rút lại. Dù sao lần trước họ cũng đã nhìn thấy Sở Trần tại tiệc tối nhà họ Lâm... không ngờ hôm nay lại đụng mặt ở đây.
Thủ đoạn như quỷ mị, giết người trong vô hình.
Tất nhiên, điều khiến họ khiếp sợ hơn cả là sau khi Sở Trần gây chuyện, thế lực đứng sau bảo đảm cho y.
Hình như có chút quan hệ với Yến Kinh!
Hôm nay, Cao Lam và những người khác lại nhìn thấy Sở Trần ở đây, cũng đã hiểu ra, quả nhiên sự quật khởi của Trương gia có liên quan mật thiết đến vị thiếu niên này.
"Không sai, mạng của ta là do Sở đại sư ban cho!"
Trương Trung Hán phấn khích nói, rồi tiến lên ôm quyền cúi đầu trước Sở Trần, tỏ ý tôn kính!
"Cảm tạ một lần là đủ rồi, không cần phải nói mãi." Sở Trần thản nhiên nói, đoạn lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.
"Sở đại sư, đây là?"
"Tổng cộng một trăm viên Sinh sinh Tạo Hóa Đan cải tiến. Mười viên này là tặng cho ông, còn chín mươi viên kia, ta muốn giao cho ông giúp ta bán đi!"
Sở Trần nói rồi đưa hộp gỗ vào tay Trương Trung Hán.
Trong một khoảnh khắc, tay Trương Trung Hán không kìm được run rẩy. Chỉ có người đã dùng qua đan dược này mới biết, bên trong ẩn chứa lợi ích lớn lao thế nào, đây chính là bảo đan có thể tẩy kinh phạt tủy, cải biến thiên phú võ đạo của một người!
"Sở đại sư, mười viên này thật sự... tặng cho lão phu sao?"
Hơi thở có phần dồn dập, Trương Trung Hán cố nén sự vui mừng trong lòng, hướng Sở Trần xác nhận lại, sợ rằng mình nghe nhầm.
Sở Trần khẽ gật đầu:
"Nhưng ông phải giúp ta bán hết chín mươi viên còn lại, nếu doanh số tốt, tương lai ta sẽ tiếp tục cung cấp!"
"Vậy, Sở đại sư, giá mục tiêu của ngài là bao nhiêu?"
Trương Trung Hán hỏi ý Sở Trần, tay đóng chặt hộp gỗ, sợ sơ suất làm rơi mất một viên.
Ánh mắt đám người xung quanh cũng đổ dồn về phía Trương lão gia. Họ không hiểu, những viên đan dược màu tím đen trong hộp kia rốt cuộc có năng lực gì, mà có thể khiến một người từng trải như Trương lão gia tử phải kích động đến mức này.
Lúc này, Sở Trần chậm rãi giơ một ngón tay lên, nói:
"Một trăm triệu!"
Lập tức, đám đại lão Tân Hải xung quanh đều hít một hơi khí lạnh.
Một viên thuốc mà chào giá một trăm triệu, sao không đi cướp cho rồi!
Hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của những kẻ không biết gì, khi nghe cái giá này, tim Trương Trung Hán suýt chút nữa ngừng đập.
Quá rẻ!
Một trăm triệu mà có thể mua được đan dược như thế.
Phải biết rằng, Sinh sinh Tạo Hóa Đan mà Sở Trần lấy ra, có thể khiến một võ giả Ám kình trực tiếp nhảy vọt, bước vào cảnh giới Tông sư Hóa Kính. Giá trị của một vị Tông sư Hóa Kính, đâu phải chỉ một trăm triệu là có thể đong đếm!
Tuy nhiên, Trương Trung Hán cũng không dễ dàng nói ra điều này. Dù lão làm việc có phần nóng nảy, nhưng đạo lý "thất phu vô tội, mang ngọc có tội" thì sống hơn nửa đời người lão vẫn hiểu rõ!
"Sở đại sư, ngài xem ta có thể mua hết toàn bộ số này được không?"
Trương Trung Hán tiến lại gần Sở Trần, hạ giọng nói, sợ bị người bên cạnh nghe thấy.
"Không được, ông mua hết rồi thì lấy gì mà chào hàng? Lần này ta muốn xây dựng thành một chuỗi sản nghiệp, cung cấp cho ta nguồn kinh tế ổn định." Sở Trần cười nói, không chấp nhận yêu cầu của Trương Trung Hán.
Trương Trung Hán lập tức cảm thấy có chút thất vọng.
"Ai, đã như vậy... các vị ở đây, không biết có ai hứng thú với đan dược này không? Giao dịch tại chỗ, có thể lấy hàng ngay!" Trương Trung Hán cao giọng nói, cổ động đám đại lão Tân Hải đang dự tiệc.
Thế nhưng, Trương Trung Hán gào thét mấy câu, vẫn không có ai lên tiếng đáp lại, bầu không khí lập tức rơi xuống đáy cốc!
Dù sao, một viên thuốc không rõ lai lịch giá một trăm triệu, đối với những thương nhân tinh ranh như họ, quá mức hoang đường!
"Cái này..."
Trương Trung Hán cũng không ngờ tới cảnh tẻ nhạt này, nhưng nghĩ lại cũng hiểu ra.
Họ không hề biết công hiệu của Sinh sinh Tạo Hóa Đan.
Sở Trần thấy tình hình như vậy, cũng trầm tư một lát.
"Vậy đi, ta chọn ra mười người, miễn phí tặng mỗi người một viên dùng thử, sau đó tùy các người quyết định có mua hay không!" Sở Trần phân phó, rồi chỉ định Tôn Bất Phụ cùng Hoa Tam Đức làm người thử thuốc.
Tiếp đó, y lại chỉ hướng Cao Lam, Bành Hướng Đông, Hàn Lâm Huy... và đám người kia.
Họ có thể về tiền tài không bằng đa số phú thương ngồi đây, nhưng họ có những mối quan hệ đặc thù.
Nhất là Hoa Tam Đức!
Các đại lão Tân Hải ngồi đây, ít nhiều đều từng nghe danh Tam Đức y thánh, vị thần y có khả năng cải tử hoàn sinh, ai cũng muốn kết giao.
"Ta thế mà lại có cơ hội phục dụng đan dược do Sở đại sư luyện chế!"
Tôn Bất Phụ có chút kích động, dù tuổi đã cao, nhưng mỗi lần đối mặt với Sở Trần, lão lại như một đứa trẻ, không kìm được sự sùng kính trong lòng.
Nhất là lần trước, nghe tin Trương Trung Hán có được đan dược do Sở Trần luyện chế, lão đã muốn xin một viên nếm thử mà không được Trương Trung Hán đồng ý.
Còn Hoa Tam Đức thì lại lộ vẻ không hiểu lắm.
Theo dược lý mà nói, một viên thuốc nhỏ như vậy, dù có công hiệu thần kỳ thế nào cũng cần một thời gian sau khi dùng mới thấy kết quả, vậy Sở Trần gọi họ thử thuốc là có ý gì?
Trên đời này, làm gì có linh dược nào hiệu quả tức thì như vậy!
Sau khi lấy một viên từ trong hộp gỗ ra, Hoa Tam Đức tỉ mỉ quan sát trong lòng bàn tay, không nhìn ra thành phần cụ thể, chỉ thấy lòng bàn tay mát lạnh, hơn nữa còn tỏa ra một mùi hương thấm vào ruột gan.
"Mời dùng!"
Sở Trần làm một cái thủ thế, ra hiệu cho mọi người dùng thuốc.
Tôn Bất Phụ là người đầu tiên nuốt xuống, tiếp đó là Cao Lam và những người khác, sau một hồi do dự cũng nuốt vào miệng. Còn Hoa Tam Đức, quan sát trọn vẹn nửa phút mới quyết định phục dụng.
Tan ngay trong miệng!
Viên thuốc vốn sờ vào thấy thô ráp, vậy mà trong nháy mắt đã hóa thành chất lỏng, theo cổ họng chảy xuống.
Như được tắm mình trong dòng nước mát lạnh, Hoa Tam Đức cảm thấy trong cơ thể mình dường như có thứ gì đó đang luân chuyển, đi khắp toàn thân, không bỏ sót bất kỳ nơi nào!
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào mấy người đó.
"Cũng chẳng có gì đặc biệt, chẳng phải chỉ là nuốt một viên thuốc thôi sao?"
Có kẻ thì thầm, hắn vẫn cho rằng Trương Trung Hán chỉ đang làm trò, nhưng lời còn chưa dứt.
Một sự thay đổi kinh người đã xuất hiện!
◎◎◎
- Vote 5*, bấm Like, theo dõi, bình luận, quăng phiếu truyện đề cử;
- Đặt mua đọc offline trên app;
MBBank: 0942478892 Phan Vu Hoang Anh
Đa tạ các đạo hữu đã đọc truyện ლ(´ڡ`ლ)
Bạn thấy sao?