Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Tuyệt Thế Thần Vương [...] – Chương 74

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

P/s: Cầu donate cứu trợ cvt sống qua mùa dịch ლ(´ڡ`ლ)

◎◎◎

Buổi sáng, khi sắc trời vừa hửng sáng, Lưu Thuận Phong đã đích thân đến khu biệt thự để đón Sở Trần.

Không chỉ mình Lưu Thuận Phong, đi cùng còn có hơn mười tên thủ hạ để giữ thể diện. Dù sao cũng là đại lão Giang Châu, xuất hiện ở trường hợp này mà không mang theo vài người thì chẳng phải là mất mặt hay sao.

Vừa nhìn thấy Sở Trần, Lưu Thuận Phong không khỏi ngẩn người, trong nhất thời thế mà lại không nhận ra.

"Ngươi là?"

"Sao thế, mấy ngày không gặp mà đã không nhận ra ta rồi à?" Sở Trần cười nói.

Dù sao cũng là lão giang hồ, Lưu Thuận Phong lập tức nhận ra giọng điệu của Sở Trần.

Nghe Sở Trần lên tiếng, Lưu Thuận Phong hiểu ngay, lập tức mở cửa xe, cung kính mời hắn lên xe.

Mặc dù trong lòng nghi hoặc, không hiểu vì sao Sở đại sư lại thay đổi diện mạo nhiều đến thế trong thời gian ngắn, chẳng lẽ là đi Hàn Quốc "tân trang" lại nhan sắc?

Nhưng Lưu Thuận Phong không dám hỏi nhiều trước mặt Sở Trần.

Sau khi lên xe, đi được một lúc, Sở Trần thấy nghi hoặc. Lưu Thuận Phong đã báo là đi dự võ đạo thịnh yến ở Giang Châu, nhưng nhìn hướng xe chạy thì dường như là đang ra khỏi thành.

"Sở đại sư có chỗ không biết, mặc dù bên ngoài nói là do Giang Châu tổ chức, nhưng võ đạo thịnh yến lần này coi như là sự kiện lớn của nhiều năm nay, bao gồm toàn bộ khu vực Đông bộ: Giang Châu, Hoài Châu, Hà Đông, Hà Tây... Đoán chừng, người bên Tân Hải cũng sẽ đến quan sát."

Trên xe, Lưu Thuận Phong kiên nhẫn giải thích cho Sở Trần.

"Toàn bộ Hoa Đông sao?"

"Đương nhiên, thực ra hiện tại kiểm tra rất gắt gao, bên ngoài không cho phép tổ chức loại hoạt động này, nên chỉ có thể tự tổ chức ở nơi kín đáo. Rất nhiều đại lão khu Hoa Đông đều sẽ xuất hiện ở đó, mượn danh nghĩa lễ hội Miếu Thành Hoàng vùng ngoại ô để quan sát võ đạo thịnh yến hàng năm."

"Xem ra, thật sự rất thú vị."

"Đương nhiên rồi, thông thường khi chơi đến tận hứng, các đại lão sẽ đặt cược, ủng hộ cho võ sư mà mình tin tưởng." Lưu Thuận Phong tiếp tục giải thích.

Thông thường mà nói, võ đạo thịnh yến loại này không chỉ đơn thuần là tỷ thí, mà còn là sự thể hiện thực lực của 6 tỉnh Hoa Đông.

Có một số chuyện Lưu Thuận Phong không nói thẳng với Sở Trần, mỗi năm các đại lão ở những tỉnh này đều dựa vào kết quả để phân chia thế lực, thậm chí nhiều ân oán cũng sẽ được giải quyết tại thịnh hội này.

Dù sao quyền cước không có mắt, sinh tử thiên định.

Tất nhiên, loại tử thù này rất hiếm gặp, người tham gia thịnh yến phần lớn là để góp vui.

"Nếu Sở đại sư có nhã hứng, ngược lại có thể đặt cược xem sao. Mỗi năm đều có không ít người thông qua việc này mà kiếm bộn tiền." Lưu Thuận Phong hào hứng nói, lần này bản thân hắn cũng mang theo không ít tiền, chuẩn bị đánh cược vài ván cho thỏa thích.

Sở Trần lắc đầu.

Loại cá cược này trong mắt hắn chỉ là trò tiêu khiển nhỏ mà thôi.

Thấy Sở Trần lắc đầu, Lưu Thuận Phong cũng không nói thêm gì nữa.

Không lâu sau, xe rời khỏi cao tốc, rẽ vào một con đường nhỏ dẫn tới trấn nhỏ.

"Hôm nay chúng ta tạm thời ở lại tiệm nhỏ này, ngày mai mới là ngày khai mạc chính thức. Trong thời gian này, nếu Sở đại sư thấy buồn chán, có thể dạo quanh hội chùa này." Lưu Thuận Phong nói với Sở Trần.

Nghĩ ngợi một chút, hắn bổ sung thêm:

"Sở đại sư, đừng chê nơi ở tồi tàn, dù sao cũng không thể so với khách sạn năm sao ở Tân Hải được."

"Không sao."

Sở Trần khoát tay, cùng Lưu Thuận Phong và đám người dừng chân tại trấn nhỏ này.

Sở Trần biết được từ Lưu Thuận Phong rằng võ đạo thịnh yến lần này sẽ kéo dài vài ngày, và trong những ngày này, trấn nhỏ vô danh ngoài thành Giang Châu này sẽ là nơi tụ hội của các phương đại lão.

Dù sao cũng vì tránh sự kiểm soát nên mới chọn nơi này, nghĩ lại cũng hợp tình hợp lý.

Tiếp đó, Sở Trần đi lên lầu hai. Các căn phòng ở đây đều mang phong cách những năm 80, 90 của thế kỷ trước, là những tòa nhà gạch đỏ ngói cũ được tu sửa lại để làm lữ quán.

Vừa bước đến cầu thang, Sở Trần liền bị một thiếu nữ đâm sầm vào lòng.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi."

Thiếu nữ liên tục xin lỗi hai tiếng.

Sở Trần nhìn kỹ, không phải là Hạ Hinh Nhi mà hắn từng cứu sao?

"Sao ngươi lại ở đây?"

"Ừm? Ngươi là? Chúng ta quen nhau sao?" Hạ Hinh Nhi sửng sốt, rõ ràng là không nhận ra Sở Trần.

"Đã không nhận ra ta, vậy thì thôi vậy."

Sở Trần cười như không cười nói. Hạ Hinh Nhi vẫn lộ vẻ mặt mờ mịt, rõ ràng không hề liên tưởng người trước mắt với ân nhân Sở Trần đã cứu mình.

Mãi đến khi Sở Trần đi xa, Hạ Hinh Nhi mới chậm rãi hoàn hồn.

"Chờ cậu nửa ngày rồi, Hinh Nhi, mau lại đây giúp tớ cầm hành lý." Đúng lúc này, giọng của một cô gái khác truyền đến từ dưới lầu, Hạ Hinh Nhi nghe vậy vội vàng chạy xuống lầu xách hành lý.

. . .

Sau khi sắp xếp hành lý ổn thỏa, Hạ Hinh Nhi và Lãnh Sương Tuyết cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Hai người họ đi chơi lần này là để kết bạn cùng nhau, đến xem hội Miếu Thành Hoàng ngoại thành, tiện thể thư giãn vài ngày.

"Đi thôi Hinh Nhi, đi dạo với tớ." Vất vả lắm mới được nghỉ ngơi, Hạ Hinh Nhi vừa định nằm xuống giường thư giãn một chút thì Lãnh Sương Tuyết bên cạnh đã ngồi không yên, nhất quyết kéo Hạ Hinh Nhi đi dạo hội chùa.

Hạ Hinh Nhi cũng biết tính cách của Lãnh Sương Tuyết, dù cái tên nghe rất lạnh lùng nhưng lại là người không chịu ngồi yên, chỉ thích nơi náo nhiệt.

"Được được được, đừng kéo tớ nữa." Hạ Hinh Nhi bất đắc dĩ nói, bị Lãnh Sương Tuyết nài ép lôi ra khỏi cửa.

Vừa ra đến cổng, Hạ Hinh Nhi liền nhìn thấy Sở Trần cũng đang chuẩn bị đi ra ở phòng sát vách.

"Hóa ra anh ở ngay sát vách chúng em, thật là trùng hợp quá, chuyện lúc nãy thật sự xin lỗi nhé." Hạ Hinh Nhi lại một lần nữa chân thành xin lỗi Sở Trần. Nếu lúc nãy ở cầu thang đối phương không đỡ lấy mình, e là cô đã ngã nhào rồi.

Sở Trần gật đầu một cái.

"Anh có hứng thú đi dạo hội chùa cùng bọn em không?" Hạ Hinh Nhi đề nghị.

Lãnh Sương Tuyết không dấu vết kéo nhẹ Hạ Hinh Nhi, rõ ràng không muốn chuyến đi vốn chỉ dành cho hai người lại bị một người đàn ông xa lạ chen vào.

Nói xong, Lãnh Sương Tuyết trừng mắt nhìn Sở Trần đầy ác ý, muốn đối phương biết điều một chút.

Sở Trần chú ý tới ánh mắt của Lãnh Sương Tuyết, dù không biết tại sao cô gái này lại nhìn mình như vậy, nhưng vì mới đến đây, không quen thuộc phong thổ địa phương, Sở Trần cũng định đi theo Hạ Hinh Nhi một đoạn.

"Được!" Sở Trần cười đáp.

Dù Hạ Hinh Nhi hài lòng, nhưng Lãnh Sương Tuyết bên cạnh thì mặt mày viết đầy chữ không vui. Nhân lúc Sở Trần xuống lầu trước, cô lặng lẽ phàn nàn với Hạ Hinh Nhi.

"Chẳng phải cậu nói nơi này dân phong bưu hãn sao, hơn nữa còn có võ đạo thịnh hội, chúng ta chỉ là hai cô gái, có thêm một nam sinh bên cạnh chẳng phải an toàn hơn sao?" Hạ Hinh Nhi giải thích với Lãnh Sương Tuyết.

Lãnh Sương Tuyết vẫn không vui vẻ gì.

Tuy nhiên, vì nể thái độ của Hạ Hinh Nhi, Lãnh Sương Tuyết cũng không tiện nói thêm gì nữa.

"Được rồi, cùng lắm thì đến lúc đó tìm cơ hội cắt đuôi anh ta là được chứ gì?" Lãnh Sương Tuyết chỉ có thể nghĩ như vậy.

◎◎◎

- Vote 5*, bấm Like, theo dõi, bình luận, quăng phiếu truyện đề cử;

- Đặt mua đọc offline trên app;

MBBank: 0942478892 Phan Vu Hoang Anh

Đa tạ các đạo hữu đã đọc truyện ლ(´ڡ`ლ)

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...