Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Tuyệt Thế Thần Vương [...] – Chương 84

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

P/s: Cầu donate cứu trợ cvt sống qua mùa dịch ლ(´ڡ`ლ)

◎◎◎

Mấy ngày trôi qua, Sở Trần ở trong biệt thự, ngày đêm đắm chìm trong tu hành.

Đột phá Trúc Cơ kỳ với cảnh giới hoàn mỹ, lại có được thể chất Trời sinh đạo thể, đối với Sở Trần mà nói, đây quả thực là một cơ duyên to lớn. Hắn cần phải dành thời gian tĩnh tâm tìm hiểu xem, cái gọi là Trời sinh đạo thể này rốt cuộc có gì đặc biệt.

Trong thế giới thần ma kia, thể chất đặc dị vô số kể, mà Trời sinh đạo thể lại có thể chiếm một vị trí vững chắc giữa muôn vàn thần thể.

"Kinh mạch toàn thân hợp làm một, từ đó gia tốc tốc độ tu hành, thể chất này đối với ta hiện tại mà nói, quả là không thể thích hợp hơn." Sở Trần thầm nghĩ, thông qua phương pháp nội thị quan tưởng, nhiều lần kiểm tra biến hóa của tự thân.

Chưa đầy nửa tháng, Sở Trần từ lúc mới bước vào Trúc Cơ sơ kỳ, đến nay đã cách trung kỳ chỉ một bước chân, tốc độ này có thể hình dung là kinh người.

Tất nhiên, dù Trời sinh đạo thể tu hành nhanh, nhưng vẫn không thoát khỏi gông cùm của cảnh giới Trúc Cơ. Khi tu vi càng sâu, dù là Trời sinh đạo thể cũng sẽ gặp phải những trở ngại nhất định.

Ngay khi Sở Trần đang đắm chìm trong tu luyện, Lưu Thuận Phong cũng sớm tìm đến bái phỏng.

Kể từ khi Sở Trần tới Giang châu, sự giúp đỡ của hắn đối với y là vô cùng lớn, không thể dùng tiền tài để đong đếm.

Tuy nhiên, chuyến đi này không chỉ đơn thuần là bái phỏng, mà là vì chuyện Sở Trần bàn giao mấy ngày trước cuối cùng đã có chút manh mối.

"Những vị thuốc ta dặn ngươi tìm, đã có tin tức chưa?" Sở Trần hỏi.

Do tu vi tăng tiến, nhu cầu về đan dược không còn chỉ gói gọn trong Sinh sinh Tạo Hóa Đan nữa, Sở Trần cần tìm những dược liệu thượng niên mang theo linh khí để trợ giúp tu hành.

Vì chưa quen thuộc với Giang châu, nên Sở Trần đã giao việc này cho Lưu Thuận Phong.

"Việc Sở đại sư dặn dò, ta nào dám lơ là." Lưu Thuận Phong cười nói, rồi mời Sở Trần cùng đi.

Lần này, hắn đã dốc hết nhân mạch tại Giang châu mới tìm được một số dược liệu thượng niên trong tay các thương nhân dược phẩm.

Sở Trần gật đầu, theo Lưu Thuận Phong lên xe.

Chẳng bao lâu, hai người đã tới chợ thuốc bắc lớn nhất Giang châu.

Cả con đường tràn ngập mùi thuốc Đông y, Lưu Thuận Phong có chút không quen, liên tiếp hắt hơi mấy cái, nhưng Sở Trần lại chẳng hề bận tâm. Chỉ dựa vào mùi hương, y đã có thể phân biệt được dược liệu tốt xấu.

"Lão Trần, mấy cây sâm thượng niên ngươi đã hứa, mau lấy ra cho ta xem."

Dừng xe ven đường, Lưu Thuận Phong dẫn Sở Trần rẽ vào một con hẻm nhỏ, đi tới trước một cửa tiệm bình thường, lớn tiếng gọi.

Nghe tiếng Lưu Thuận Phong, không lâu sau, từ phòng trong của tiệm có một ông lão bước ra, trên người dính đầy bụi bặm, dường như là bùn đất chưa kịp rửa sạch.

Tiệm thuốc này tuy ẩn mình trong phố xá Giang châu nhưng địa vị không hề nhỏ, mở đã gần 50 năm, rất nhiều dược liệu trân quý đều xuất xứ từ đây.

"Ta còn tưởng ngươi không cần nữa, suýt chút nữa đã bán sang bên Hoài châu rồi." Lão Trần bất mãn càu nhàu.

"Hoài châu? Ai muốn những dược liệu này?"

"Tất nhiên là Tô gia ở Hoài châu, nhưng đã bị ta từ chối rồi."

Tô gia ở Hoài châu kinh doanh dược liệu, đối với dược liệu thượng hạng đều có nhân viên thu mua chuyên trách.

Tuy nhiên, vì đã hứa với Lưu Thuận Phong nên lão Trần không tiện bội ước. Dù ngoài miệng bất mãn, lão Trần vẫn vào nhà trong lấy ra mấy món đồ gói trong vải thô.

Vải thô được mở ra, dược liệu đặt trên bàn thái thuốc, lão Trần làm động tác mời.

"Đều là hàng trên 100 năm, giá cả lần trước đã nói xong, ta không nhắc lại nữa."

"Được thôi, Sở đại sư, ngài xem qua đi."

Lưu Thuận Phong vốn không hiểu về dược liệu, nếu Sở Trần cần thì cứ để y tự mình lựa chọn.

Sở Trần liếc nhìn qua.

Niên đại quả thực không tệ, đều là trên trăm năm, thậm chí còn chứa một tia linh khí nhàn nhạt. Dù đối với Sở Trần vẫn chưa đủ, nhưng có còn hơn không.

"Sao vậy, tiểu huynh đệ thở dài cái gì, chẳng lẽ cho rằng ta lừa ngươi sao?"

Lão Trần chú ý tới vẻ thất vọng của Sở Trần, khó hiểu hỏi.

"Tuy niên đại đã qua trăm năm, nhưng vẫn thiếu chút sinh cơ." Sở Trần thản nhiên đáp.

Dược liệu tuy đã hái xuống, nhưng nếu là hàng thượng phẩm thì sẽ lưu giữ lại sinh cơ khi còn sống, rất tiếc mấy cọng sâm này lại không có.

"Chà, là người trong nghề sao?" Mắt lão Trần sáng lên.

Trước kia lão từng định làm giả dược để lừa gạt, nhưng nghĩ đến thế lực của Lưu Thuận Phong tại Giang châu, nếu lừa hắn để hắn chịu thiệt, bản thân sẽ phải gánh chịu rủi ro bị ghi hận, nên cuối cùng đành bỏ ý định.

Không ngờ người trẻ tuổi Lưu Thuận Phong dẫn đến lại là một tay lão luyện về dược liệu.

May mà không làm trò, nếu bị vạch trần ngay tại chỗ thì thật là mất mặt.

Tuy nhiên, lão Trần bắt đầu có chút hứng thú với chàng trai trẻ này. Theo lý mà nói, việc phân biệt niên đại dược liệu không có mười năm công phu thì không thể học được, huống chi là loại sâm trăm năm này.

Chàng trai này mới ngoài hai mươi, mà Lưu Thuận Phong lại gọi là đại sư, lúc đầu lão tưởng Lưu Thuận Phong nói khoác, nhưng giờ nhìn lại... tuổi trẻ mà có nhãn lực như vậy, thật sự hiếm thấy!

"Ta đi quẹt thẻ, Sở đại sư cứ chờ chút." Lưu Thuận Phong rút thẻ ngân hàng, chuẩn bị sang bên cạnh dùng máy chuyển khoản.

Lão Trần cũng đi theo sau, dù sao tiệm này chỉ có một mình lão, mọi việc đều phải tự tay làm.

Đúng lúc này, ánh mắt Sở Trần đặt trên chiếc thớt thái thuốc, thông qua Tử đồng, y cảm nhận được một luồng linh khí nhàn nhạt lẩn khuất xung quanh.

Không phải phát ra từ mấy cọng sâm kia!

Luồng khí này nhạt đến mức khó phát hiện, nhưng xét về phẩm chất, không nghi ngờ gì, nó vượt xa những dược liệu kia gấp trăm lần.

"Không đúng, như có như không, đây là?"

Sở Trần hơi nghi hoặc, suy nghĩ kỹ lại, có lẽ dược liệu đã không còn ở tiệm này, mà linh khí lưu lại chính là từ chiếc thớt từng đặt dược liệu kia.

"Chẳng lẽ, là linh dược?" Hơi thở Sở Trần dồn dập.

Dù một số dược liệu đạt đến niên đại nhất định sẽ chứa linh khí, nhưng không phải loại nào cũng trở thành linh dược!

Chỉ có những dược liệu thực sự sở hữu dược tính thần kỳ mới được gọi là linh dược.

Khi Lưu Thuận Phong và lão Trần quay lại, Sở Trần không kìm được mà chủ động hỏi.

"Trong tiệm của các ngươi, đã từng có dược liệu quý giá nào không?"

Lão Trần nghe vậy thì sững sờ.

"Trong vòng một hai tháng nay, có từng thu mua loại dược liệu đặc biệt nào không?" Ánh mắt Sở Trần quét qua người lão Trần, nếu đối phương dám nói dối hoặc che giấu, y sẽ lập tức thi triển Sưu Hồn Thuật để dò xét ký ức.

Nếu đó thực sự là linh dược, nó sẽ giúp ích rất lớn cho tu vi hiện tại của Sở Trần!

Chỉ cần một gốc linh dược là đủ để y từ Trúc Cơ sơ kỳ bước thẳng lên trung kỳ. Nếu dùng để luyện đan, kích phát dược tính, biết đâu có thể giúp y thăng liền hai tầng, một bước tiến vào Trúc Cơ hậu kỳ cũng không phải không thể.

"Cái này... sao ngươi biết được?" Lão Trần thần sắc không tự nhiên.

Sở Trần nói đúng, hai tháng trước lão từng thu mua một gốc dược liệu đặc biệt, là một đoạn rễ cây đa gần như khô héo, nghe nói là người ta đào được từ trong sa mạc.

Lão Trần đã bỏ giá cao để mua lại vì nhận ra sự bất phàm của nó.

Thế nhưng, chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

Sau khi đặt rễ cây trong tiệm một đêm, các dược liệu khác trong tiệm bắt đầu héo rũ.

Sáng hôm sau mở cửa, những cây bách hợp, sâm già, hoàng kỳ... đều khô quắt lại.

Lão Trần không ngồi yên được nữa, chuyện này không ổn chút nào.

Dược liệu quan trọng nhất là niên đại và độ bóng bẩy, những dược liệu già này mà bị rút khô thì bán cho ai được!

Trong khi đó, đoạn rễ cây đa trên thớt lại trở nên sung mãn, như thể đã hút cạn dưỡng chất của những dược liệu khác, toát ra vẻ kỳ dị...

Chuyện quá quỷ dị, lão Trần đem kể cho người trong nghề nghe, nhưng chẳng ai tin.

Kết quả, vài ngày sau, có người từ xa ngàn dặm tìm đến thu mua đoạn rễ cây đa đó.

"Ngươi bán cho ai rồi?" Sở Trần vội hỏi.

Nghe lão Trần kể, y càng không thể ngồi yên, nó hoàn toàn giống với linh dược y từng tiếp xúc. Phàm là linh dược đều có đặc tính hút cạn linh khí của dược liệu xung quanh.

"Nghe giọng thì hình như là người từ Hương Cảng, họ rất chuyên nghiệp, mang cả hộp thủy tinh tới để đựng rễ cây." Lão Trần đáp, lão cũng không rõ thân phận người mua.

Dù sao lão cũng không phải cơ quan điều tra, có người đưa tiền thì bán, đoạn rễ cây đó để trong tiệm cũng là tai họa.

Nhưng nghe giọng điệu Sở Trần, đoạn rễ cây đó là hàng cực phẩm sao?

"Sở đại sư, đoạn rễ cây đa đó là gì vậy?" Lưu Thuận Phong hỏi.

Lão Trần cũng chăm chú chờ Sở Trần lên tiếng.

Sở Trần nhắm mắt lại.

Tại sao mình lại đến Giang châu muộn hai tháng chứ, nếu sớm hai tháng thì cây thuốc đó đã không bị người ta mua mất.

Đặt trong tiệm một đêm mà đến nay linh khí vẫn chưa tan hết, chất lượng và mật độ này, e rằng lúc đó bán kính vài km đều bị ảnh hưởng.

"Rốt cuộc đoạn rễ cây đa đó đáng giá bao nhiêu?" Lão Trần không nhịn được hỏi.

Tuy biết nó không tầm thường nhưng giá trị cụ thể thì lão không rõ.

"Cây đa mỗi khi đâm rễ xuống đất là có thể hóa thành một cây độc lập, liên kết với mẫu thụ để cung cấp dưỡng chất. Mà đoạn rễ cây đa kia, trong tình trạng bị cắt rời mà vẫn có thể sinh trưởng, e rằng... đã thành tinh!"

"Thành tinh rồi?" Lão Trần nghe xong ngơ ngác không hiểu gì.

Nhưng câu nói tiếp theo của Sở Trần khiến lão hối hận không thôi.

"Ngàn vàng khó mua, dù là cả một phòng sâm trăm năm cũng không bằng một phần mười giá trị của đoạn rễ cây đa đó." Sở Trần thở dài.

◎◎◎

- Vote 5*, bấm Like, theo dõi, bình luận, quăng phiếu truyện đề cử;

- Đặt mua đọc offline trên app;

MBBank: 0942478892 Phan Vu Hoang Anh

Đa tạ các đạo hữu đã đọc truyện ლ(´ڡ`ლ)

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...