Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Tuyệt Thế Thần Vương [...] – Chương 87

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

P/s: Cầu donate cứu trợ cvt sống qua mùa dịch ლ(´ڡ`ლ)

◎◎◎

Tiểu Nhã chỉ coi Sở Trần đang nói đùa, hoàn toàn không tin lời hắn.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã tới ngày diễn ra buổi đấu giá.

"Sở tiên sinh, mời đi theo ta."

"Được."

Trước khi tới, Tiểu Nhã đã tìm hiểu rõ ràng quy trình buổi đấu giá này, nên mọi việc đều do nàng sắp xếp.

Ngay tại bãi đỗ xe phía ngoài, xe sang đã nhiều như mây... Porsche, Bentley, Maserati, không ít phú thương chuyên lái xe đến.

Nơi này là sàn đấu giá lớn nhất khu vực Hương Cảng, mấy tháng mới tổ chức một lần. Người có thể bước chân vào đây đều là hạng không phú thì quý, so với đám phú thương ở Tân Hải hay Giang Châu thì đẳng cấp cao hơn một bậc.

Bởi vì thuộc khu vực Hương Cảng, sản nghiệp của họ không ít người đã phát triển ra phương Đông, thậm chí có liên hệ với hải ngoại.

"Quý lão bản, mấy tháng không gặp, trông ông tiêu sái hơn nhiều đấy."

"Ai nha, tiêu sái gì đâu, bận rộn dự án trong tay, chỉ là béo lên thôi."

"Trương tổng, cuối tuần đừng quên, sân Golf gặp lại..."

Thỉnh thoảng lại có những phú thương bắt chuyện với nhau. Sở Trần cũng không ngờ quy mô buổi đấu giá này lại lớn đến thế, nhất là sau khi nghe Tiểu Nhã giới thiệu.

"Về cơ bản, những người có thể ra vào nơi này, tài sản bản địa đều từ một tỷ trở lên. Bởi vì sản nghiệp của thúc thúc chủ yếu ở Giang Châu, nên phải tốn không ít công sức mới lấy được danh ngạch tiến vào trong đó." Tiểu Nhã tắc lưỡi nói.

Thế nhưng Sở Trần đối với những thứ này không mấy hứng thú, thứ hắn muốn chỉ là đoạn cây đa kia mà thôi.

Nếu có thể đoạt được gốc linh dược đó, Bách Luyện Thân Thể của hắn liền có thể đại thành!

"Tuy tương đối thần kỳ, nhưng có vẻ như không ai biết giá trị thực sự của gốc cây đa kia." Tiểu Nhã giới thiệu với Sở Trần.

Sở Trần khẽ gật đầu.

Như vậy cũng tốt, tránh việc đến lúc đó có kẻ nhảy ra tranh giá với hắn.

Tiến vào hội trường, khác với những buổi đấu giá Sở Trần từng tiếp xúc, lần này lại là hình thức tự phục vụ.

Sở Trần cũng coi như được mở mang tầm mắt.

"Vật phẩm đấu giá toàn bộ đều được trưng bày trong quầy, nếu cần, ngươi có thể trực tiếp báo giá. Sau hai giờ, khi buổi đấu giá kết thúc, ai trả giá cao nhất sẽ lấy được vật phẩm." Tiểu Nhã chậm rãi giải thích.

Tại mỗi quầy hàng, mỗi một kiện vật phẩm đều có một chuyên viên thuyết minh đứng giới thiệu cho khách hàng.

Đủ để thấy khí độ của chủ sự quả thực phi phàm, một vật phẩm một người thuyết minh, lại cho thời gian tận hai tiếng để tăng giá, cũng chẳng sợ có người tức giận gây chuyện.

Chỉ e thế lực tổ chức buổi đấu giá này cực kỳ bất phàm.

"Mấy tháng mới tổ chức một lần, đây là do thế lực nào đứng ra?" Sở Trần tò mò hỏi.

"Tất nhiên là Bành thị tập đoàn của Hương Cảng rồi. Buổi đấu giá này về cơ bản đã mở được mấy chục năm nay. Có đôi khi, thúc thúc cũng dẫn ta tới kiến thức một chút, thỉnh thoảng ông ấy cũng sẽ ra tay cạnh tranh vài món đồ ưng ý." Tiểu Nhã cười nói.

"Bành thị tập đoàn?"

"Đúng vậy, thế lực lớn nhất Hương Cảng, thực ra cũng chẳng kém cạnh Thẩm gia ở Giang Châu chúng ta là bao, thuộc hàng đại lão số một số hai ở đây." Tiểu Nhã kính sợ nói.

Tiểu Nhã kiên nhẫn giới thiệu cho Sở Trần, nhưng trong hội trường, những phú thương khác nghe thấy cuộc đối thoại của hai người liền không nhịn được cười thành tiếng.

Xem ra hai kẻ này là từ nội địa tới!

"Ta bảo sao mặc đồ có chút không giống, hóa ra là từ nội địa tới."

"Đúng vậy, mỗi lần mở đấu giá, luôn có mấy tên nhà giàu mới nổi từ nội địa mò tới đây..."

"Thật là ếch ngồi đáy giếng, ngay cả Bành thị tập đoàn cũng chưa từng nghe qua mà cũng dám trà trộn vào?" Có người khe khẽ bàn luận. Những lời này lọt vào tai Sở Trần, nhưng hắn không chút rung động, vẻ mặt không chút biểu cảm.

"Sở tiên sinh, hay là chúng ta đi sang bên cạnh xem thử."

Tiểu Nhã cũng nghe thấy những lời nghị luận, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, bất mãn bĩu môi. Thế nhưng nàng thật sự không dám lên tiếng tranh cãi với đám phú thương hào môn Hương Cảng này, chỉ có thể nhìn Sở Trần xin chỉ thị.

Sở Trần lắc đầu, tiếp tục đi dọc theo các gian hàng.

"Được." Đã Sở Trần không ngại, Tiểu Nhã cũng không dám tự ý quyết định, chỉ có thể lặng lẽ theo sau lưng hắn.

Có lẽ do âm thanh bàn tán của đám người vừa rồi quá lớn, truyền tới tai những người khác, lúc này có mấy vị thanh niên tỏ vẻ bất mãn.

"Sao nào? Xem thường người từ nội địa à?" Mấy nam tử trạc tuổi Sở Trần cao giọng nói, đứng thẳng tắp trước mặt những phú thương vừa nghị luận.

Hiển nhiên, đối phương cũng giống Sở Trần, từ nội địa phương Đông lặn lội tới Hương Cảng để tham gia đấu giá.

"Hừ, tiểu tử, còn dám phách lối, tin ta cho ngươi không lên nổi máy bay về nước không?" Một nam tử trung niên mặc âu phục phẳng phiu trừng mắt nhìn mấy thanh niên, sau đó búng tay một cái, hộ vệ tùy thân lập tức tiến lên.

Vì là đấu giá tự phục vụ, nên những phú thương này đều thích mang theo hai tên hộ vệ bên người.

Vị trung niên nam tử này tại tỉnh Hương Cảng cũng coi như là một phú thương có chút danh tiếng, người đời gọi là Quý lão bản, mấy năm trước nhờ vận tải biển mà phát tài, sau đó bắt kịp chính sách mở cửa, triển khai mậu dịch hải ngoại.

Tổng tài sản lên tới mấy chục trăm triệu, đặt ở Giang Châu, sợ rằng không có mấy vị đại lão nào bì kịp.

"Dạy dỗ chúng một chút, mấy tên tiểu tử không biết trời cao đất dày." Nam tử búng tay, hộ vệ liền tiến lên, mấy cái tát giáng thẳng lên mặt mấy gã thanh niên vừa kêu gào.

"Ngươi dám đánh ta?" Có người ôm mặt, đầy vẻ chấn kinh.

Dù sao tại buổi đấu giá của Bành thị tập đoàn mà động thủ, cũng cần không ít dũng khí.

"Ha ha, ngươi cũng không nhìn xem ta là ai." Nam tử lắc đầu nói. Loại lăng đầu thanh từ nội địa tới thế này hắn gặp quá nhiều, đến Hương Cảng mà còn không biết hai chữ "cúi đầu" viết thế nào.

Hơn nữa, dù đối phương có lôi Bành thị tập đoàn ra thì sao chứ? Bản thân hắn vốn có quan hệ làm ăn với Bành thị, coi như là đối tác hợp tác.

Năm ngoái, hắn còn tặng Bành thị tập đoàn mấy chiếc xe sang đấy!

"Ngươi nhìn cái gì vậy, gã nhà quê nội địa?" Quý lão bản dời ánh mắt về phía Sở Trần bên cạnh.

Lời hắn nói lúc nãy thực ra không phải nhắm vào mấy thanh niên kia, mà là cười nhạo Sở Trần ngu muội, đến Hương Cảng mà ngay cả Bành thị tập đoàn là cái gì cũng không biết.

Không ngờ đối phương không phản ứng hắn, ngược lại mấy tên thanh niên kia lại kêu gào.

"Hừ hừ, mấy tên nhà quê nội địa này, cứ tưởng có chút tiền là có thể phách lối, đến Hương Cảng chúng ta, còn không phải ngoan ngoãn cúi đầu sao." Quý lão bản trừng mắt nhìn Sở Trần, nhưng Sở Trần vẫn không chút phản ứng.

Không biết là kẻ nhà giàu mới nổi hay là đồ hèn nhát, đám phú thương Hương Cảng thấy bộ dạng Sở Trần đều bật cười.

Mấy tên thanh niên vừa bị hộ vệ của Quý lão bản tát mấy cái cũng không hiểu, vốn họ định nói đỡ cho Sở Trần, không ngờ người này lại nhìn mình với ánh mắt như vậy.

Ánh mắt Sở Trần vẫn khóa chặt trên người mấy tên thanh niên này.

Đường trang màu tím nhạt, những sợi tơ vàng thêu trước ngực như gợn sóng, đó là họa tiết một đóa hoa, rất sống động, như thật.

Họa tiết trang sức này chính là hoa trung chi vương, Mẫu Đơn.

"Chẳng lẽ là..." Sở Trần thầm suy đoán trong lòng.

"Ta nói cho các ngươi biết, người trẻ tuổi, có vài người không phải là loại nhà quê nội địa các ngươi chọc nổi đâu!" Quý lão bản nâng cằm, nhìn về phía mấy tên thanh niên, lời lẽ cảnh cáo vô cùng rõ ràng.

Nếu mấy tên thanh niên này còn dám hò hét, hắn không ngại để loại lăng đầu thanh này phải chịu khổ thêm chút nữa.

"Đến lúc đó không chỉ là mấy cái tát đơn giản vậy đâu, là phải gãy tay gãy chân đấy!" Quý lão bản tiếp tục cảnh cáo.

"Xương Ấp? Các ngươi đây là?" Đúng lúc này, một nữ tử từ hướng cổng chậm rãi tiến vào. Một bộ sườn xám tôn lên thân hình thướt tha, nhất là đôi chân dài trắng nõn lộ ra ngoài thu hút không ít ánh mắt.

Chiều cao của nàng còn nhỉnh hơn nam giới vài phần, thêm đôi giày cao gót, chiều cao đã ngang ngửa Sở Trần.

"Tiểu di, chính là hắn, hắn để hộ vệ đánh chúng ta, còn nói chúng ta là loại nhà quê nội địa." Nghe thấy tiếng nữ tử, nam tử trẻ tuổi tên Xương Ấp liền tỏ vẻ ủy khuất, bộ dạng đáng thương như đang mách lẻo với người lớn.

Như một đứa trẻ nhìn thấy trưởng bối.

Thế nhưng nữ tử nhìn qua cũng không lớn tuổi, chỉ khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi.

"Chuyện gì xảy ra? Ta hy vọng vị tiên sinh này có thể cho ta một lời giải thích." Nữ tử lạnh lùng nhìn về phía Quý lão bản. Ánh mắt tuy bình tĩnh nhưng tựa hồ ẩn chứa một lưỡi dao sắc bén, lấp lánh hàn mang, khiến đối phương giật nảy mình.

Đây là ánh mắt tự nhiên hình thành của những người từ nhỏ đã ở vị trí cao, nhìn xuống mọi thứ, không coi ai ra gì.

Đồng dạng, trên sườn xám của nữ tử cũng thêu một đóa mẫu đơn, biểu tượng cho sự cao quý.

"Ngươi là?" Quý lão bản nhìn về phía nữ tử, thình lình như nhớ ra điều gì quan trọng, trong ánh mắt lóe lên vẻ kinh hoàng.

Có lẽ bên cạnh có người không biết đối phương, nhưng hắn thì hiểu rõ, dù sao từng có quan hệ làm ăn với gia tộc đối phương.

"Xong rồi, lần này đụng phải người không nên đụng!" Quý lão bản kinh hãi đến mức sống lưng lạnh toát. Sớm biết mấy tên lăng đầu thanh này là người do đối phương dẫn tới, hắn đã chẳng thèm nhìn đến.

Trong phòng đấu giá, không ít người cũng nhận ra thân phận nữ tử.

"Cái này, Quý lão bản đụng phải bức tường sắt rồi."

"Sợ là không đơn giản như vậy, mấy cái tát vừa rồi, đủ để hắn tổn thất không ít!"

"Ai, làm người vẫn nên khiêm tốn một chút..."

Thỉnh thoảng có người bàn tán, trên trán Quý lão bản đã toát mồ hôi lạnh, không biết phải đối phó thế nào.

Thế nhưng, Sở Trần ở một bên, nhìn thấy nữ tử tiến lại gần liền đứng sững tại chỗ.

"Ngươi là... Phương Quỳnh?"

Sở Trần lẩm bẩm nói, ngay cả bản thân hắn cũng không chú ý, lời đã thốt ra, muốn đổi giọng cũng không kịp.

"Ngươi là ai? Chúng ta quen biết sao?" Phương Quỳnh nhàn nhạt liếc nhìn nam tử trẻ tuổi gọi thẳng tên mình, trong đầu lục soát một hồi nhưng không có chút ấn tượng nào.

Ánh mắt người phụ nữ trở nên băng lãnh.

Mà loại ánh mắt này, Sở Trần không thể quen thuộc hơn.

Không chỉ là nhìn xuống mọi thứ, mà còn là phủ định hoàn toàn một con người, y hệt như cha nàng, Phương Nguyên Thông!

Dù sao, năm đó Sở Trần cũng từng phải gọi người phụ nữ này một tiếng: Tiểu di.

◎◎◎

- Vote 5*, bấm Like, theo dõi, bình luận, quăng phiếu truyện đề cử;

- Đặt mua đọc offline trên app;

MBBank: 0942478892 Phan Vu Hoang Anh

Đa tạ các đạo hữu đã đọc truyện ლ(´ڡ`ლ)

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...