Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Vấn Đỉnh Tiên Đồ [...] – Chương 93

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

“Ách…… Đa tạ sư tỷ đã coi trọng. Chỉ là, ta một lòng muốn tu luyện, chuyện luận bàn này, không thích hợp với ta. Sư tỷ vẫn là nên tìm người khác đi!” Khóe miệng Tô Thập Nhị hơi hơi co giật, quyết đoán cự tuyệt.

Cái gì tông môn đại bỉ, cái gì tỷ thí luận bàn, hắn căn bản không có hứng thú.

Lần này trở về, mục đích mấu chốt của hắn chỉ có một, chính là đạt được Ngũ Hành Linh Châu, sau đó bế quan tu luyện đến Trúc Cơ rồi tính tiếp.

Ách…… Tô Thập Nhị này, điểm nào cũng tốt, chính là nhân sinh quan và cách làm việc này, cũng quá mức cẩn thận rồi đi.

Tiêu Nguyệt thầm phun tào một tiếng, nhìn Tô Thập Nhị rồi tiếp tục nói.

“Ngươi đừng vội cự tuyệt, lần này tỷ thí cũng không phải bắt ngươi làm lao công không công, mà là có chỗ tốt.”

“Chỉ cần tham gia, liền có thể đạt được một lọ Ngưng Khí Đan. Đó chính là đan dược tu luyện có hiệu quả tốt hơn Tụ Khí Đan gấp mấy lần.”

“Nếu như trong lúc luận bàn mà giành chiến thắng, còn có thể đạt được một cơ hội tiến vào Tàng Thư Các lựa chọn công pháp, cùng với một khối nhị cấp linh tài.”

Đạt được một cơ hội tiến vào Tàng Thư Các chọn lựa công pháp?

Tô Thập Nhị nghe thấy lời này, chân mày khẽ nhướn lên, có chút tâm động. Nhưng nghĩ đến việc bại lộ thực lực sẽ mang đến nguy hiểm, ngọn lửa nóng bỏng vừa bùng lên trong lòng hắn lập tức bị dập tắt.

“Sư tỷ, ta thật sự không thích hợp!” Tô Thập Nhị rụt cổ lại, vẻ mặt đầy đau khổ.

Nói xong, hắn xoay người muốn đi.

Tiêu Nguyệt trên mặt vẫn duy trì nụ cười, nhưng trong lòng cũng có chút buồn bực.

Đối với Tô Thập Nhị, ấn tượng của nàng không tệ, cũng biết hắn có tính khí như vậy, nên cũng không muốn làm khó người khác.

Chỉ là, Lạc Nhật sâm lâm xuất hiện biến cố, đệ tử có thể dùng được trong tông môn, hoặc là đã bị phái đi, hoặc là đã ra ngoài rèn luyện.

Trong khoảng thời gian ngắn, muốn tìm một đệ tử Luyện Khí Kỳ thất trọng trở lên, cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Đang định từ bỏ, đột nhiên, trong đầu nàng lóe lên một đạo linh quang, nhớ tới một câu nói mà gia gia mình từng nói.

Ngay sau đó, nàng vội vàng nói với Tô Thập Nhị: “Thập Nhị sư đệ, trong số linh tài đánh cược của Lạc Nhạn Phong lần này, có một khối chính là Lưu Ly Kim.”

“Nếu ta nhớ không lầm, gia gia ta từng nói qua, Nguyên Dương Thước mà Đại trưởng lão tặng cho ngươi, nếu có thể tìm được Lưu Ly Kim cùng với thiên địa linh hỏa, là có hy vọng tấn giai thành Linh Khí!”

“Đó chính là Linh Khí đấy, trong toàn bộ Vân Ca Tông này, trưởng lão có thể sở hữu Linh Khí cũng không có mấy người! Ngươi thật sự không suy nghĩ lại sao?”

Cái gì?

Lưu Ly Kim?

Nghe thấy lời này, bước chân Tô Thập Nhị đột nhiên khựng lại.

Nguyên Dương Thước của hắn đã dung hợp thiên địa linh hỏa, hơn nữa còn là Vân Dương Linh Hỏa chí cương chí dương. Hiện tại, chỉ còn thiếu linh tài Lưu Ly Kim.

Nếu có thể luyện chế Nguyên Dương Thước thành Linh Khí, lại qua sự thối luyện của chiếc đỉnh lò thần bí kia...

Nghĩ đến đây, tim Tô Thập Nhị liền đập thình thịch liên hồi.

Một kiện trung phẩm, thậm chí có khả năng là thượng phẩm Linh Khí, đối với việc tăng lên thực lực của hắn tuyệt đối là vô cùng to lớn.

Mà đây, sẽ đủ để trở thành át chủ bài lớn nhất của hắn khi đối mặt với nguy cơ.

Nếu như nói, chỉ đơn thuần là một cơ hội đi Tàng Thư Các, hắn đương nhiên có thể không thèm để ý.

Nhưng cộng thêm thứ này, đây chính là một lợi thế khiến hắn không thể nào cự tuyệt!

Hít sâu một hơi, Tô Thập Nhị chậm rãi xoay người, biểu hiện ra một bộ dáng kinh ngạc, “Ồ? Lại có chuyện này sao!”

“Nếu là như vậy, quả thật có thể thử một lần, chỉ sợ thực lực của ta không đủ, đến lúc đó thua trận luận bàn, lại làm mất mặt Phong chủ.”

Mắt thấy Tô Thập Nhị đã dao động, Tiêu Nguyệt hé miệng cười nói: “Không sao, nếu ngươi thật sự thua, chỉ cần ta và Hàn Vũ có thể thắng, ta cũng sẽ nghĩ cách tặng khối Lưu Ly Kim kia cho ngươi. Vậy chúng ta quyết định thế nhé, hai năm sau tập hợp tại đại điện La Phù Phong!”

“Đa tạ sư tỷ hảo ý! Ta xin phép về nghỉ ngơi trước, đến lúc đó sẽ liên lạc lại với sư tỷ.”

Tô Thập Nhị vội vàng cảm tạ, nói xong liền nhanh chóng cáo từ Tiêu Nguyệt, đi về phía chỗ ở của mình.

Tiểu tử này, nhìn bộ dạng kia của hắn, e là đã che giấu không ít át chủ bài.

Tiêu Nguyệt híp mắt, chăm chú nhìn theo bóng lưng Tô Thập Nhị, trong mắt lóe lên tia sáng tò mò.

Đối với những lời thoái thác kia của Tô Thập Nhị, lần này nàng một chữ cũng không tin. Nàng có thể cảm nhận được, Tô Thập Nhị đối với khối Lưu Ly Kim kia ẩn ẩn có một quyết tâm chí tại tất đắc.

Điều này khiến nàng càng thêm khẳng định, thực lực chân thật của Tô Thập Nhị nhất định đã tăng lên không ít. Cũng làm cho nàng đối với Tô Thập Nhị càng thêm vài phần tò mò.

Trở lại chỗ ở, Tô Thập Nhị vẫn chưa vội vàng đi bàn giao nhiệm vụ để đổi Ngũ Hành Linh Châu.

Ba người Diệp Lãnh Xuyên đều là đệ tử chính thức có chút danh tiếng của Thiên Hoa Phong.

Ba người này mất tích, Thiên Hoa Phong không thể nào không có phản ứng.

Mà hai năm trước, Diệp Lãnh Xuyên dẫn người chặn giết Tô Thập Nhị, việc này trong Thiên Hoa Phong có không ít đệ tử đã từng chứng kiến.

Tô Thập Nhị rất rõ ràng, nếu lúc này hắn xuất đầu lộ diện, nhất định sẽ dẫn tới sự hoài nghi của đối phương.

Lúc trước trong kỳ tân nhân thí luyện, La Phù Phong và Thiên Hoa Phong đánh cược, bởi vì hắn mà dẫn tới tình thế nghịch chuyển, vốn dĩ đã khiến Phong chủ Thiên Hoa Phong là Phó Bác Nhân ghi hận rất sâu đối với hắn.

Nếu như lại có thêm cái cớ này, rất khó tưởng tượng đối phương có vì không màng thân phận mà làm ra chuyện gì quá đáng hay không.

Tô Thập Nhị hành sự cẩn thận, sao có thể tự đặt mình vào tình cảnh nguy hiểm như vậy.

“Mấy ngày nay, tạm thời không nên ra ngoài, vẫn là nên điệu thấp một thời gian, chờ sóng gió qua đi rồi tính.”

Ngồi xếp bằng ở trong phòng, Tô Thập Nhị nhanh chóng thu dọn xong túi trữ vật của ba người Diệp Lãnh Xuyên.

Đồ vật trên người ba người không ít, bất quá đã không có thứ gì có thể lọt vào mắt hắn.

Chỉ có thanh Hỏa Vân phi kiếm của Diệp Lãnh Xuyên là phẩm chất còn tính là tốt, thuộc loại thượng phẩm pháp khí đỉnh tiêm, so với Hận Thiết đoản kiếm cũng không hề thua kém.

Bất quá, hiện tại đang là lúc đầu sóng ngọn gió, Tô Thập Nhị tự nhiên không tiện sử dụng phối kiếm của đối phương, đành phải thu vào trong túi trữ vật, tạm thời gác lại để sau này an bài.

Sau khi thu dọn đồ đạc xong, ánh mắt Tô Thập Nhị lại dừng lại ở một kiện không gian pháp khí khác tìm được từ trên người gã mặt mập kia.

Đây là một cái túi toàn thân màu đen, có chút giống túi trữ vật, nhưng cảm giác mang lại lại không giống nhau, càng không thể bỏ vào bên trong túi trữ vật.

“Vật này, chẳng lẽ chính là Linh Thú Túi trong ghi chép?”

Tô Thập Nhị híp mắt, trong đầu lập tức hiện lên một số thông tin từng đọc được trong sách tư liệu.

Không gian pháp khí chia làm rất nhiều loại, túi trữ vật cũng chỉ là loại cấp thấp nhất, bên trong chỉ có thể chứa vật chết, hơn nữa không thể chứa đựng một không gian pháp khí khác.

Ngoài ra, còn có một loại Linh Thú Túi, chuyên môn dùng để chứa đựng yêu thú sau khi đã bị thuần phục, cũng chính là linh thú.

Linh thú có rất nhiều chủng loại, có loại hỗ trợ công kích, cũng có loại dùng để tìm bảo vật, truy vết.

Con chuột yêu thú mà gã mặt mập thả ra lúc ấy, hiển nhiên chính là một loại linh thú truy vết.

Ý niệm vừa động, Tô Thập Nhị lúc này mới đưa ý thức vào trong đó.

Ngay sau đó, trong đầu hắn hiện lên một không gian có kích thước không quá một trượng. Trong đó có một con linh thú hình dáng con chuột lớn bằng bàn tay, đang cuộn tròn ở góc, hô hô ngủ say.

Tô Thập Nhị ý niệm vừa động, con chuột linh thú này liền xuất hiện ở trong tay hắn.

Môi trường xung quanh đột ngột thay đổi, con chuột linh thú lập tức tỉnh táo lại, hướng về phía Tô Thập Nhị nhe răng trợn mắt, chi chi kêu loạn.

“Hửm?”

Tô Thập Nhị nhíu mày, một ánh mắt hung hãn trừng tới.

Con chuột linh thú tức khắc run lên một cái, ở trong tay hắn run rẩy bần bật, bộ dạng vô cùng sợ hãi.

“Ha, khó trách người ta thường nói nhát như chuột. Con linh thú này, lá gan thật đúng là đủ nhỏ!”

Tô Thập Nhị cười trêu chọc, nhìn chằm chằm con linh thú này mà đánh giá.

Con linh thú này toàn thân lông tóc trắng muốt như tuyết, một đôi mắt to bằng hạt hạnh nhân, trông cực kỳ có linh tính.

Thân hình chỉ lớn bằng bàn tay, gầy gò ốm yếu, cơ hồ chỉ còn da bọc xương.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...