Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Linh kiếm!”
Nhìn thanh kiếm kia, đôi mắt mọi người ở đây bỗng chốc sáng rực.
Hưu……
Giờ khắc này, một thiếu niên chợt lao ra, hướng về thanh kiếm kia mà đi.
Ong!
Thế nhưng, ngay khi bàn tay hắn sắp chạm vào linh kiếm, Kiếm Trủng bỗng vù vù một tiếng, theo đó phóng ra một luồng kình lực đánh bay thiếu niên kia.
Phụt!
Thiếu niên này ngã xuống đất, máu tươi phun trào, sắc mặt tái nhợt. Trong chốc lát, những thiếu niên khác cũng kinh hãi vạn phần, linh kiếm trong Kiếm Trủng này, không phải thứ bọn họ có thể nhúng chàm.
Họ lập tức nhìn về phía những thanh lợi kiếm khác…… Rất nhiều đã rỉ sét, nhưng cũng không ít thanh vẫn tỏa ra ánh sáng bức người.
“Gia chủ từng nói, Linh Khí sẽ nhận chủ, mà những thanh kiếm khác cũng không phải là không có gì, có lẽ bên trong ẩn chứa võ kỹ, công pháp, hết thảy đều xem cơ duyên của chúng ta.” Một thiếu niên Ngô gia lên tiếng.
Dứt lời, bọn họ liền hướng về những thanh kiếm khác mà đi.
“Mỗi người chỉ được chọn một thanh kiếm mang đi, chọn xong thì cút ngay!”
Nhưng đúng lúc này, Tề Hóa đột nhiên lên tiếng.
Cái gì?
Lời này vừa thốt ra, mọi người ngẩn người.
“Sao thế? Lời ta nói không nghe rõ à?” Tề Hóa cười lạnh, linh khí trong cơ thể tức khắc bùng nổ, còn có một luồng đao khí gào thét, thể chất của hắn chính là Đao Thể!
Hơn nữa còn là Ngưng Khí cảnh tầng bảy!
Cảnh giới bậc này khiến mọi người ở đây kinh hãi.
“Còn muốn phản kháng sao?” Lúc này, Phương Xiển cũng bộc phát lực lượng, hơi thở Ngưng Khí cảnh tầng tám nháy mắt lan tỏa bốn phía.
Điều này khiến đám thiếu niên Ngô gia lộ vẻ kinh hãi, hơn nữa còn cảm nhận được sát ý từ đám người Phương Xiển. Họ đều không phải kẻ ngốc, vội vàng chọn một thanh kiếm rồi rời đi.
Hiện giờ nơi đây chỉ còn lại thiếu niên của Phương gia, Tề gia và Diệp gia.
“Bọn họ…… đang nhắm vào chúng ta!”
Diệp Nhiên cùng mọi người ngưng thần, nắm chặt tay, đồng thời vây Diệp Viêm vào giữa.
Diệp Viêm……
… chính là con trai của Diệp Khiếu Thiên.
Trước kia nếu không có Diệp Khiếu Thiên, Diệp gia cũng chỉ là một gia tộc bình thường, thậm chí những thiếu niên này đều kính sợ Diệp Khiếu Thiên, hôm nay dù thế nào cũng phải bảo vệ Diệp Viêm.
“Lát nữa khai chiến, dù có chết cũng phải đưa Viêm đệ ra ngoài.” Diệp Nhiên nhìn về phía Diệp Đồng, nhỏ giọng nói.
Người sau gật đầu thật mạnh.
“Ha ha…… giờ chỉ còn lại chúng ta……” Giọng Tề Hóa lạnh băng, “Có vài món nợ cũng nên thanh toán rồi, Diệp Viêm…… hôm nay nếu ngươi chịu quỳ xuống cầu xin chúng ta, Tề gia và Phương gia ta sẽ cho ngươi một cái chết thống khoái!”
“Nằm mơ!”
Diệp Nhiên dẫn đầu lên tiếng.
“À, người Diệp gia thật là mạnh miệng!” Tề Hóa cười lạnh, đoạn nói, “Động thủ!”
Oanh!
Người Phương gia nháy mắt bộc phát linh khí trong cơ thể, họ lao tới, thẳng hướng về phía Diệp gia.
Trong mắt tràn đầy sát ý!
Phương Xiển đứng ở phía trước, Ngưng Khí cảnh tầng tám, còn có một tia tiếng sấm lập lòe, hắn chính là người mang Lôi Linh Thể, thiên phú bất phàm. Hôm nay dựa vào thực lực của hắn, tuyệt đối có thể quét ngang tất cả.
Đối mặt với kẻ như vậy, sắc mặt Diệp Nhiên, Diệp Đồng cùng các thiếu niên Diệp gia khác đều tái nhợt.
Sức mạnh bậc này, bọn họ rất khó chống đỡ.
Thậm chí hiện giờ vẫn còn người Phương gia chưa động thủ.
Nhưng dù vậy, họ vẫn cắn chặt răng, dốc hết sức lực trong cơ thể đến cực hạn.
Trong mắt không hề có chút sợ hãi!
Thiếu niên Diệp gia không một ai lùi bước!
“Phải bảo vệ linh kiếm, nếu để bọn họ đoạt được, chúng ta e là thật sự không còn một tia hy vọng.” Diệp Đồng nói thêm.
“Ha ha…… người Diệp gia cũng chỉ đến thế thôi, dù không dùng đến linh kiếm này cũng có thể giết sạch các ngươi.” Phương Xiển cười lạnh, đã ra tay.
Tề Hóa ngưng thần, nhìn về phía người Phương gia nói: “Những người khác của Diệp gia các ngươi đối phó, Diệp Viêm này cứ giao cho người Tề gia ta, ta phải tự tay chém đầu hắn!”
Dứt lời, Tề Hóa cùng thiếu niên Tề gia chậm rãi tiến về phía Diệp Viêm.
“Viêm đệ!”
Diệp Đồng, Diệp Nhiên cùng mọi người lo lắng không thôi.
Chỉ là Phương Xiển cùng người Phương gia nhanh chóng vây kín bọn họ, khiến họ không thể bận tâm đến Diệp Viêm.
“Đáng chết!”??
Bọn họ giận dữ.
Diệp Viêm không thể tu luyện, bất quá chỉ là Trúc Thể cảnh tầng chín mà thôi.
Người Tề gia nếu ra tay, có thể nháy mắt giết chết Diệp Viêm.
“Diệp Viêm, quỳ xuống……” Lúc này Tề Hóa lên tiếng, giọng lạnh lẽo, hơi thở Ngưng Khí cảnh tầng bảy trong cơ thể tức khắc bùng nổ. Hắn ngạo nghễ bốn phương, tự cao tự đại!
“Nghe thấy không, bảo ngươi quỳ xuống!” Trong đám người Tề gia, một thiếu niên thấy Diệp Viêm không phản ứng, tức khắc quát lớn.
“Muốn ta quỳ xuống? Các ngươi còn chưa đủ tư cách!” Diệp Viêm lên tiếng.
“Tìm chết!”
Nghe vậy, người Tề gia giận dữ.
Một thiếu niên Tề gia tức khắc tiến lên, hơi thở Ngưng Khí cảnh tầng ba trong cơ thể tràn ra, trực tiếp lao về phía Diệp Viêm.
“Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết ta có đủ tư cách hay không, càng làm cho ngươi hiểu rõ, sức mạnh Ngưng Khí cảnh cường đại thế nào, là thứ cả đời này ngươi vĩnh viễn……” Khi thiếu niên Tề gia tung quyền, hắn lớn tiếng quát.
“Viêm đệ!”
Nhìn cảnh này, thiếu niên Diệp gia cắn chặt răng.
Nhưng lúc này, Diệp Viêm cũng đã ra tay.
Hiện giờ hắn, tuy chỉ là Ngưng Khí cảnh tầng bốn, nhưng linh khí trong đan điền màu vàng thuần tịnh, nồng đậm, vượt xa cảnh giới tương đương. Đối mặt cú đấm của kẻ Ngưng Khí cảnh tầng ba kia, hắn cũng oanh ra một quyền đối kháng.
Phanh!
Trong sơn động, một tiếng trầm đục vang lên, trong phút chốc thiếu niên Tề gia Ngưng Khí cảnh tầng ba kia trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, toàn bộ
cánh tay đứt gãy, máu tươi phun trào ngay khi còn ở giữa không trung.
Một quyền này, sạch sẽ lưu loát, sát phạt quyết đoán.
Khiến mọi người xem đến ngây người.
“Cái này?”
“Sao có thể?”
“Diệp Viêm có được linh khí?”
“Đan điền đã hủy, sao có thể tu luyện linh khí?”
Bất kể là thiếu niên Tề gia hay Phương gia đều như nhìn thấy kỳ tích, theo đó lộ ra sát ý nồng đậm.
Lúc ở Linh Các, trong cơ thể Diệp Viêm còn không có một tia linh khí.
Mới có mấy ngày mà thôi?
Lại đạt tới trình độ này rồi?
Oanh!
Nghĩ vậy, thiếu niên Tề gia đồng loạt bộc phát hơi thở, lao thẳng về phía Diệp Viêm.
Tu luyện giả Diệp gia kinh hỉ không thôi, nhưng nhìn cảnh tượng này, lại lần nữa lo lắng vạn phần.
“Đám cặn bã dơ bẩn, lũ chó săn nhà Vân gia, tới đây…… hôm nay để ta nghiền nát các ngươi!” Nhìn đám thiếu niên Tề gia lao tới, trong mắt Diệp Viêm không chút sợ hãi, dứt lời, hơi thở Ngưng Khí cảnh tầng bốn trong cơ thể cũng bùng nổ theo.
Hắn bỗng động chân, lao ra như tên bắn khỏi cung.
Đối mặt với lực lượng đang ập tới, bàn tay hắn như đao chém mạnh xuống.
Phanh phanh phanh!
Chỉ trong nháy mắt, bốn trong mười thiếu niên Tề gia trực tiếp ngã xuống đất không dậy nổi, hơi thở đứt đoạn.
Ra tay là sát chiêu, dốc sức là mất mạng.
Cảnh này khiến người Tề gia sợ đến ngây người.
“Hừ!”
Tề Hóa giận dữ, hơi thở trong cơ thể bộc phát: “Diệp Viêm, ngươi dám giết người Tề gia ta, hôm nay ta muốn giẫm nát đầu ngươi……”
“Hôm nay, cả Tề gia và Phương gia các ngươi đều phải chết!” Diệp Viêm ngắt lời Tề Hóa, những lời vô nghĩa này hắn không muốn nghe thêm, hắn quét mắt nhìn người Tề gia và Phương gia trong sơn động, dõng dạc nói.
Bạn thấy sao?