Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Rầm……
Tiếng xích sắt cọ xát mặt đất vang lên từng đợt, một thiếu niên cũng trần trụi nửa thân trên từ trong đường hầm tăm tối bước ra ánh sáng.
Trên đài cao, mọi người lập tức hò reo ầm ĩ.
Thiếu niên bị ánh mặt trời làm chói mắt không mở nổi, cũng chẳng biết hắn đã bị giam cầm trong lao ngục không thấy ánh mặt trời bao lâu rồi.
Giờ phút này, tay chân hắn đều bị xiềng xích nặng nề khóa chặt.
“Cái này…… cũng là tử tù của Đại Chu sao?” Sở Cảnh nhìn về phía Tần Hồng hỏi.
Tần Hồng chỉ mỉm cười không đáp.
Sở Cảnh nói tiếp: “Ta không rõ, tầm tuổi hắn như vậy, sao lại thành tử tù được? Hắn đã phạm phải tội gì?”
Tần Hồng nói khẽ: “Kẻ này…… tập sát thành viên hoàng thất.”
Bên kia trên đài cao.
Lệ Ninh nhíu chặt mày, thiếu niên này trông có chút quen mắt, chẳng lẽ là mình từng quen biết hắn?
“Hắn vốn là binh của ta.”
Giọng Đường Bạch Lộc rất bình tĩnh, nhưng Lệ Ninh đã cảm nhận được sự phẫn nộ bị kìm nén trong đó.
“Ta…… có quen hắn không?” Lệ Ninh nghi hoặc.
Đường Bạch Lộc lắc đầu: “Không biết, ta chỉ biết hắn chạy nạn đến Hạo Kinh thành, nghe nói vốn đã định cư ở đây, nhưng lại xảy ra chút mâu thuẫn với người nhà.”
“Hắn xông vào quân doanh của ta, phải vài quân sĩ hợp sức mới miễn cưỡng chế phục được hắn.”
“Đứa nhỏ này có chút thiên phú, sau đó ta giữ lại bên người.”
Thiếu niên bên dưới trông chừng mười sáu mười bảy tuổi, Lệ Ninh thật sự không hiểu vì sao hắn lại phải tập sát thành viên hoàng thất?
“Hắn tập sát ai?”
Đường Bạch Lộc lắc đầu: “Không biết.”
“Ngày đó ta không ở trong doanh, kẻ đến bắt hắn là Ngự Lâm Quân, bộ hạ của ta không ngăn nổi.”
Đúng lúc này.
Trên đài cao lại vang lên từng đợt hoan hô.
Ngay sau đó, một cánh cửa sắt khác mở ra, một con gấu đen từ bên trong lao ra.
Gấu khác với hổ.
Hổ đi săn thường là một kích mất mạng, còn gấu lại là xé xác ăn tươi.
Thế nên trận đấu thú này lại càng thêm thu hút ánh nhìn.
“Giết! Giết!”
Trên đài cao không ngừng vang lên tiếng hò hét.
Có lẽ bị tiếng hò hét trên đài làm kinh động, con gấu đen nhanh chóng phát động công kích, lao thẳng về phía thiếu niên trong sân, nanh vuốt vô cùng đáng sợ.
“Không!” Sở Cảnh không kìm được sợ hãi thốt lên.
Các nữ tử trong sứ đoàn các nước cũng thét chói tai theo.
Thiếu niên kia quá trẻ, bọn họ không đành lòng nhìn hắn bị gấu đen xé xác như vậy.
Ngay lúc gấu đen sắp vồ trúng thiếu niên, hắn bất ngờ lăn mình một cái, né tránh được trong gang tấc.
Ngay sau đó, hắn chui tọt qua dưới bụng gấu đen.
“Đệch, trượt bụng?” Lệ Ninh bật đứng dậy.
Thực tiễn quả nhiên hơn lý thuyết!
Trong tiếng kinh hô của mọi người, thiếu niên kia lại từ phía sau phản công con gấu đen.
Không đợi gấu đen kịp phản ứng, hắn dùng hai tay nắm lấy hai đoạn xiềng xích, hung hăng siết chặt cổ gấu đen.
Gào ——
Gấu đen gào thét, lăn lộn nặng nề trên mặt đất, muốn đè chết thiếu niên.
Gấu đen vốn chẳng nhẹ, lại không ngừng lăn lộn trên mặt đất, khiến thân thể thiếu niên bị ma sát đến máu tươi đầm đìa.
“Á……” thiếu niên gào lên, dù khóe miệng đã rướm máu, hắn vẫn quyết không buông tay.
Không buông tay còn có thể đánh cược một phen, buông tay thì chắc chắn phải chết.
Trên đài cao, tiếng hoan hô nối tiếp nhau không dứt.
Lệ Ninh cũng kinh ngạc thốt lên: “Đường tướng quân, binh của ngươi quả nhiên dũng mãnh.”
Trong sân, con gấu đen từ trạng thái cuồng nộ lúc đầu, giờ đã dần phát ra những tiếng gào thét bi thảm.
Vút ——
Một mũi tên nhọn bất ngờ bắn về phía thiếu niên trong sân.
Khi thiếu niên trúng tên, hắn kêu thảm một tiếng, lực tay lỏng ra, gấu đen được đà thở dốc, hất văng thiếu niên ra ngoài. Cùng lúc đó, một mũi tên khác cũng bắn trúng con gấu đen.
Gấu đen loạng choạng vài cái rồi ngã lăn ra ngủ, thiếu niên kia cũng đã hôn mê bất tỉnh.
“Các ngươi làm cái gì vậy?” Lệ Ninh không nhịn được chất vấn: “Ai bắn tên?”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lệ Ninh.
Tần Cung hừ lạnh một tiếng: “Lệ Ninh, đây là trường hợp nào, há cho phép ngươi làm ầm ĩ?”
“Không bắn tên, lẽ nào để hắn siết chết gấu đen sao? Ngươi có biết bắt sống một con gấu đen phiền phức thế nào không?”
Lệ Ninh phản bác: “Nhưng vừa rồi ngươi suýt chút nữa hại chết hắn!”
“Hắn vốn là kẻ phải chết!” Tần Cung lạnh lùng nói: “Hôm nay hắn được biểu diễn cho bệ hạ xem, đã là khai ân với hắn rồi.”
“Nhưng trước đó đã nói rõ, chỉ cần thắng trận đấu thú này, liền miễn tội cho hắn!” Lệ Ninh nhìn chằm chằm Tần Cung.
Tần Cung cười: “Miễn tội chết, chứ đâu có nói miễn tội khác.”
“Ngươi……”
“Đủ rồi Lệ Ninh, hôm nay là để tiến hành võ thí, không cần nói nhiều.” Tần Diệu Dương lên tiếng.
Lệ Ninh đành phải thôi.
Tần Hồng cười lớn: “Chư vị không cần để ý, Khánh Trung Lang của Đại Chu ta vốn là người có cá tính, những gì chư vị vừa chứng kiến mới là đấu thú chân chính!”
“Đại Chu ta có dũng sĩ chiến thắng dã thú, tin rằng các nước cũng có dũng sĩ như vậy, sau đây mời chư vị dũng sĩ cùng vào đấu thú trường.”
“Chúng ta sẽ thả bầy sói ra, kẻ nào giết sói nhiều nhất, chính là người xuất sắc nhất!”
Đại biểu sứ đoàn các nước nhìn nhau.
Tuy chỉ là sói hoang, nhưng cũng chưa chắc đã thắng được.
Lệ Ninh không muốn xem trận chém giết vô nghĩa này nữa, vừa định tìm lý do rời đi thì một kẻ trông như thị vệ bất ngờ tiến lại gần.
“Lệ đại nhân, có vị đại nhân bảo ta đưa tờ giấy này cho ngài.”
Nói xong hắn xoay người rời đi ngay.
Lệ Ninh nghi hoặc nhận lấy tờ giấy, chỉ nhìn thoáng qua, sát tâm đã nổi lên.
Trên giấy viết: Kẻ đấu gấu là Nghê Vũ, tỷ tỷ của hắn là Nghê Thường.
“Cuối cùng cũng không muốn ẩn giấu nữa sao?”
Nghê Thường chính là Thường Nhi ở Vân Vũ Lâu, lúc Lệ Ninh nửa mê nửa tỉnh từng nghe Thường Nhi khóc lóc kể lể, nói nàng hạ độc Lệ Ninh là vì đệ đệ nàng bị kẻ khác bắt đi.
Nói cách khác, chỉ cần điều tra rõ ai đã bắt Nghê Vũ là được.
“Đường đại nhân, có thể giúp ta tra xem, rốt cuộc Nghê Vũ đã tập sát ai không?”
Đường Bạch Lộc lắc đầu: “Ta đã tra qua, không tra được.”
“Tuy nhiên, người có thể điều động Ngự Lâm Quân cũng chỉ có vài thành viên hoàng thất mà thôi.”
Lệ Ninh theo bản năng nhìn về phía Tam Hoàng tôn Tần Cung, phát hiện Tần Cung cũng đang nhìn hắn, trong mắt đầy vẻ khiêu khích.
“Quả nhiên là hắn sao?”
……
Những trận đấu thú sau đó Lệ Ninh đã không còn tâm trí xem nữa, tiếng sói hoang gào thét, tiếng xé xác, cùng tiếng hoan hô của văn võ bá quan Đại Chu hòa lẫn vào nhau, vô cùng chói tai.
Võ thí cũng không kéo dài quá lâu.
Điều khiến Tần Diệu Dương thất vọng là, người đoạt ngôi quán quân võ thí cuối cùng lại không phải dũng sĩ Đại Chu, mà là sứ giả đến từ thảo nguyên.
Bọn họ quá hiểu về loài sói.
Lúc chạng vạng.
Triều đình Đại Chu lại mở tiệc trong đại điện hoàng cung chiêu đãi sứ đoàn các nước.
Tần Diệu Dương tuy trong lòng không vui nhưng ngoài mặt không biểu lộ ra, nhưng luôn phải có người chịu trách nhiệm cho thất bại trong võ thí.
Văn thí do Lệ Ninh phụ trách chọn lựa tài tử, còn võ thí do Tần Cung phụ trách.
Rượu đã qua ba tuần.
“Lệ Ninh, lần này Khánh Trung Lang ngươi làm rất tốt, đồng thời còn dùng tuyệt thế cầm nghệ làm rạng danh Đại Chu ta. Ngày đó trẫm đã nói, chỉ cần ngươi muốn, trẫm đều sẽ cố gắng thỏa mãn.”
“Ngươi đã nghĩ ra phần thưởng chưa?” Tần Diệu Dương cố ý nhắc đến cầm nghệ của Lệ Ninh tại tiệc tối, cũng là để Đại Chu tìm lại chút thể diện.
Lệ Ninh đứng dậy.
Hắn đã sớm nghĩ kỹ muốn phần thưởng gì.
Hôm nay văn võ bá quan và sứ đoàn các nước đều có mặt, đúng là thời cơ tốt để ép Tần Diệu Dương đồng ý phần thưởng này.
“Bệ hạ, vi thần cả gan muốn xin bệ hạ một người.”
Bạn thấy sao?