Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Vô Địch Tiêu Dao [...] – Chương 72

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Sở Cảnh đã hạ quyết tâm muốn cùng Lệ Ninh du thuyền vào đêm Nguyệt Tịch.

Nhưng Lệ Ninh đã nhận lời Tần hoàng rồi.

Chỉ có thể tìm cơ hội thương lượng với Tần hoàng, xem có thể đi chung cả ba người hay không, nếu được như vậy thì không còn gì tốt bằng.

Sở Cảnh vừa mới rời đi.

Lệ Ninh vốn định nghỉ ngơi một lát rồi sẽ tiến cung tìm vị phương sĩ nghiên cứu hỏa dược kia.

Vừa mới ngồi xuống uống ngụm nước, hơi thở còn chưa kịp bình ổn, Quy Nhạn lại vào báo: “Chủ nhân, lại có người đến.”

“Cũng tìm ta sao?” Lệ Ninh có chút mất kiên nhẫn.

Quy Nhạn lắc đầu: “Là tìm Nhị nương và Tiểu Như tiểu thư, có điều Nhị nương bảo ta tới thông báo để ngài qua đó một chuyến.”

“Tần Dương?”

Lệ Ninh lập tức đứng dậy.

Nếu là vị Nhị điện hạ này tới, quả thực cần phải đi gặp một phen.

Khi Lệ Ninh đi tới sân của Tiêu Nguyệt Như, Tần Dương vậy mà đã đang tranh cãi ở bên trong.

“Sao ngươi lại ở đây? Thật to gan!”

Từ đằng xa, Lệ Ninh đã nghe thấy tiếng quát của Tần Dương.

“Nhị điện hạ dạo này hỏa khí có vẻ hơi lớn nhỉ, không biết Nhị điện hạ cảm thấy ai không nên xuất hiện trong Lệ phủ của ta?” Lệ Ninh tay cầm quạt xếp, vẻ mặt nhàn nhã bước vào trong phòng.

Hắn liếc mắt một cái liền thấy Lục Lạc đang quỳ dưới đất.

Nàng ngẩng đầu nhìn Lệ Ninh, tức khắc khóc lóc như hoa lê gặp mưa mà kêu lên: “Lệ thiếu gia, cầu xin thiếu gia giúp ta nói với điện hạ một tiếng, Lục Lạc không phải tự ý trốn ra ngoài.”

Khóe miệng Lệ Ninh khẽ nhếch lên, sau đó nói với Tần Dương: “Nhị điện hạ chớ có động nộ, hỏa khí quá lớn sẽ không tốt cho thân thể đâu.”

Lệ Ninh vừa nói vừa quạt gió về phía Tần Dương.

Tần Dương thở dài một tiếng: “Lệ Ninh, hiện tại là mùa thu, ngươi quạt gió cái gì thế?”

“Gió Tây Bắc.”

“Nói sảng cái gì vậy, giữa ban ngày ban mặt lấy đâu ra gió Tây Bắc.” Tần Dương không hiểu ý của Lệ Ninh là gì.

“Lệ Ninh, ngươi có biết lai lịch của nha đầu này không? Nàng vốn là người hầu trong phủ của ta, phạm phải tội chết, nếu không phải ta bỏ qua thể diện cứu mạng thì nàng đã chết từ lâu rồi, sao bây giờ lại xuất hiện ở phủ của các ngươi?”

Lệ Ninh khẽ nhướn mày: “Ta thấy nha đầu này ở đấu thú trường, thấy nàng đáng thương nên mang về, vả lại ta thấy nàng cũng có vài phần nhan sắc, sau này giữ lại làm nha hoàn ấm giường cũng không tệ.”

“Ngươi……” Tần Dương nghe ra Lệ Ninh đang cố ý nói bừa: “Thôi, nếu ngươi đã khăng khăng muốn giữ nàng lại, ta cũng không phản đối, coi như nha đầu này mạng lớn.”

Lục Lạc lập tức quỳ sụp xuống đất dập đầu: “Tạ điện hạ, tạ Lệ thiếu gia!”

Lệ Ninh phất tay: “Ra ngoài đi, đừng quỳ ở đây nữa.”

Tần Dương thấy Lục Lạc đã đi khỏi, lúc này mới nói với Tiêu Nguyệt Như: “Bá mẫu, vừa rồi khiến người chê cười rồi, mấy ngày nay ta tình cờ bị cảm phong hàn nên không có thời gian tới thăm Tiểu Như.”

“Hôm nay bệnh vừa khỏi, ta liền muốn đến thăm nàng, hơn nữa mấy ngày tới là tết Nguyệt Tịch, ta muốn đưa Tiểu Như đi du thuyền ngắm đèn.”

Tiêu Nguyệt Như có chút khó xử nói: “Nhị điện hạ e là phải thất vọng rồi.”

“Sao cơ?”

“Tiểu Như đã rời khỏi Hạo Kinh thành từ lâu.”

“Cái gì ——” Tần Dương suýt chút nữa thì bật dậy.

Sau đó hắn nhìn sang Lệ Ninh: “Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Tiểu Như đi đâu rồi?”

Thấy Lệ Ninh lại quạt quạt chiếc quạt xếp về phía mình, Tần Dương gắt: “Lệ Ninh ngươi đừng quạt nữa, ngươi……”

Nhìn nụ cười trên mặt Lệ Ninh, Tần Dương dường như đã hiểu ra điều gì, không thể tin nổi mà hỏi: “Chẳng lẽ Tiểu Như đi Tây Bắc rồi?”

Lệ Ninh vẫn luôn quạt “gió Tây Bắc”.

“Điện hạ quả nhiên phi phàm, thông minh lắm!” Lệ Ninh thu quạt lại.

“Sao lại đi?” Lời vừa ra khỏi miệng, Tần Dương liền phản ứng lại: “Đi cùng Đường Bạch Lộc sao?”

Lệ Ninh gật đầu: “Nha đầu kia lớn rồi, chẳng chịu nghe lời chúng ta chút nào, cứ muốn ra ngoài đi dạo, còn bảo ước mơ cả đời là được ngắm thảo nguyên.”

“Chúng ta cũng không ngăn nổi, nếu không cho đi thì nàng lại ‘một khóc hai nháo ba thắt cổ’, chúng ta đành phải chiều theo thôi.”

Rầm ——

Tần Dương bỗng nhiên đập bàn một cái: “Thế này không phải là hồ đồ sao? Nàng đi Tây Bắc làm gì? Nàng không biết nơi đó nguy hiểm thế nào à? Lại còn cố tình đi theo Đường Bạch Lộc, hiện giờ chẳng phải là đã……”

Tần Dương muốn nói lại thôi.

Ánh mắt Lệ Ninh nheo lại, nhưng chỉ trong chốc lát đã khôi phục như cũ: “Điện hạ muốn nói gì? Ngài bảo nàng đã xảy ra chuyện gì?”

Tần Dương lắc đầu: “Không có gì.”

Tiêu Nguyệt Như đột nhiên lên tiếng: “Điện hạ không cần lo lắng, Tiểu Như là do Đường Bạch Lộc nhìn lớn lên, võ công của Đường tướng quân bảo vệ Tiểu Như chắc là không thành vấn đề.”

Tần Dương giơ tay cầm chén trà trên bàn uống cạn một hơi.

“Vì…… vì sao không nói trước với ta một tiếng?” Khi Tần Dương ngẩng đầu lên, hốc mắt vậy mà đã ửng đỏ, nước mắt trực trào ra.

Lệ Ninh nhíu mày.

Tình huống gì đây?

Động lòng thật sao?

Nhìn dáng vẻ Tần Dương không giống như đang giả vờ.

“Bá mẫu, người cũng biết mà, ta thích Tiểu Như bao nhiêu năm nay, nàng rời khỏi Hạo Kinh thành sao lại không thể nói với ta một tiếng chứ?” Nói đến đây, giọng nói của Tần Dương đã có chút run rẩy.

Sắc mặt hắn trắng bệch.

Tiêu Nguyệt Như cũng ngây người, bà liếc nhìn Lệ Ninh một cái, cả hai đều không khỏi nghi hoặc trong lòng.

Nếu biểu hiện lúc này của Tần Dương là giả vờ, thì hắn diễn quá giỏi rồi.

Đúng lúc này, Tần Dương bỗng nhiên cúi đầu che mặt, thân thể không tự chủ được mà run rẩy: “Tại sao? Tại sao chứ? Sao có thể để nàng cùng Đường Bạch Lộc đi Tây Bắc được……”

Thật sự khóc rồi sao?

Một gã thị vệ luôn đi theo Tần Dương không đành lòng lên tiếng: “Điện hạ, việc đã đến nước này, xin ngài bảo trọng thân thể, ngài đã làm đủ nhiều rồi.”

Tần Dương giơ tay, ngăn lời nói tiếp theo của gã thị vệ kia.

Tiêu Nguyệt Như trầm ngâm một lát rồi nói: “Nhị điện hạ, chuyện hôm nay đã đến nước này, ta cũng xin nói thẳng, dưa hái xanh không ngọt.”

Tần Dương nghe vậy liền ngẩng đầu, nước mắt đã thấm ướt cả vạt áo.

“Nói như vậy, Tiểu Như là cố ý trốn tránh ta.”

“Bao nhiêu năm qua, trong lòng ta chỉ có mỗi Tiểu Như, tại sao chứ? Chỉ vì ta là một kẻ tàn phế không đứng dậy nổi sao?” Tần Dương nói một cách chân tình thiết tha.

Lệ Ninh lên tiếng: “Nhị điện hạ, chuyện này không liên quan đến thân thể ngài, tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu, ngài thấy đúng không?”

“Ta hiểu rồi…… Trần Cá, chúng ta đi thôi.”

Trần Cá chính là thị vệ bên cạnh Tần Dương, gần như hình với bóng với hắn.

Trần Cá nghe vậy liền thi lễ với Tiêu Nguyệt Như và Lệ Ninh, sau đó bế Tần Dương đi ra ngoài.

Nhìn bóng lưng Tần Dương khuất dần, Tiêu Nguyệt Như và Lệ Ninh đều lộ vẻ kinh nghi.

“Nhị thẩm, có phải chúng ta đã đoán sai rồi không?”

Tiêu Nguyệt Như lắc đầu: “Có lẽ vậy, nhìn dáng vẻ thì hắn dường như thật sự rất thích Tiểu Như, không giống như muốn lợi dụng con bé để lôi kéo Lệ gia chúng ta.”

“Nỗi đau vừa rồi rất khó để giả vờ, giống như là…… vừa mất đi người thân nhất vậy.”

Lệ Ninh nhíu chặt mày, vị Nhị điện hạ này ngược lại là người khiến hắn nhìn không thấu nhất.

Trong số các hoàng tôn của Tần gia, lão đại sinh ra đã có tố chất làm hoàng đế, lão tam sinh ra là để làm hôn quân, lão tứ thì chẳng ra gì, duy chỉ có vị lão nhị này.

Luôn khiến người ta cảm thấy hắn như được bao phủ bởi một lớp sương mù.

Tần Dương ngồi trên xe ngựa, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi: “Tại sao nhất định phải đi cùng Đường Bạch Lộc chứ? Tính toán thời gian, Đường Bạch Lộc lúc này hẳn là đã không còn trên thế gian này nữa rồi.”

“Vậy còn Tiểu Như……”

Trần Cá vừa đánh xe vừa nói: “Điện hạ, ngài cũng đừng quá đau lòng, mấy năm nay ngài đã đối đãi với họ đủ tốt rồi, vì để giúp Tiểu Như tiểu thư có thể sống tiếp sau này, ngài đã làm quá nhiều rồi.”

“Họ không cảm kích, ngài cũng chẳng còn cách nào khác.”

Tần Dương lắc đầu: “Vẫn chưa đủ, ta nợ Lệ gia quá nhiều……”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...