Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Vô Địch Tiêu Dao [...] – Chương 82

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

“Bệ hạ, kia tử kim minh đều hỏa……”

Tần Diệu Dương tức giận mà mắng một tiếng: “Quái vật trong sông muốn ăn thịt người, ngươi lại còn nghĩ đến chuyện làm hỏng nhà tắm của ngươi!”

“Trẫm có phải đã giao Nguyệt Tịch tiết cho ngươi hay không?”

Chuyện từ khi nào vậy? Lệ Ninh kinh ngạc, chẳng phải chỉ bảo mình phụ trách pháo hoa thôi sao?

Lệ Ninh tự thấy mình làm rất tốt, trên trời thả, trong sông cũng thả……

“Hiện giờ Nguyệt Tịch tiết bị ngươi làm cho nát bét! Thành cái tiết mục nát bét! Ngươi còn quan tâm đến chuyện làm ăn của ngươi?” Tần Diệu Dương đầy mặt hận sắt không thành thép.

“Theo ta đi thành tây!”

Lệ Ninh chỉ có thể lĩnh mệnh: “Vi thần tuân chỉ.”

Hắn ngước mắt nhìn thấy Thôi Nhất Bình đang cười trộm ở một bên, hiển nhiên đối với việc hắn bị hoàng đế răn dạy, Thôi Nhất Bình trong lòng rất thoải mái.

Hắn với tư cách là Kinh Triệu Phủ Doãn, ban đêm xảy ra chuyện lớn như vậy, giờ phút này tự nhiên phải có mặt ở đây.

“Cười?”

Lệ Ninh bắt đầu có chút đáng thương cho Thôi Nhất Bình.

Đáng thương cho hắn lại nuôi một đứa con trai phế vật……

Theo đại quân thủ thành đi tới bờ sông nơi phát hiện tung tích hà quái.

Kia dấu trảo khủng bố cùng Giao Long trong truyền thuyết gần như giống hệt nhau, giữa những dấu vết bò sát trên mặt đất còn có vết máu đứt quãng.

“Con súc sinh kia bị thương, xem ra là mũi tên đêm qua đã bắn trúng nó!”

Tân thống soái thủ thành quân Mạnh Sở Nhân vung tay lên: “Dọc theo vết máu, truy!”

Sau đó làm gương đi đầu.

Tần Diệu Dương cũng được hộ vệ vây quanh theo sát phía sau.

Lúc đầu sắc mặt Thôi Nhất Bình còn khá bình thường, chỉ là càng về sau nỗi hoảng sợ trên mặt hắn càng rõ rệt.

Hướng bò sát cuối cùng của cái gọi là hà quái kia lại chính là hướng về phía đại trạch thành tây của Thôi gia.

Tòa nhà này là do Tần cung ban thưởng cho Thôi gia.

Tuy rằng nói là cho Thôi gia, nhưng lại yêu cầu phải xây dựng báo phòng hổ xá trong nhà, thậm chí yêu cầu đào một cái đầm lũ lụt.

Thôi Nhất Bình vốn không muốn tiếp nhận tòa nhà này, nhưng nói cho cùng hắn là người của Yến Phi, tự nhiên phải nói gì nghe nấy với Tần cung, chỉ có thể bảo Thôi Trước tới đây trông coi nhiều hơn.

“Không…… Không thể nào?” Trán Thôi Nhất Bình đổ mồ hôi.

“Cái gì mà không thể?” Lệ Ninh cố ý hỏi: “Thôi đại nhân, sắp vào mùa đông rồi, sao ngươi lại nóng thế này? Trên đầu đều ra mồ hôi kìa.”

“Có…… Có sao?” Thôi Nhất Bình cười gượng một tiếng.

Mạnh Sở Nhân ghìm ngựa lại: “Chính là nơi này, khởi bẩm bệ hạ, vết máu biến mất tại trước tòa nhà này.”

Tần Diệu Dương nhìn đại môn hỏi: “Đây là phủ đệ của ai? Trẫm sao không biết ở nơi thành tây này lại có một mảnh nhà cửa lớn như vậy? Là nhà phú thương nào?”

Thôi Nhất Bình không dám nói tiếp, giờ phút này tâm hắn đã trầm xuống đáy cốc.

“Hà quái? Giao Long? Đoạn gia?”

Trong đầu suy nghĩ cuồn cuộn, sau mấy cái nháy mắt, Thôi Nhất Bình bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hắn tự giác đã nghĩ thông suốt tất cả!

Về tòa nhà ở thành tây này, hắn tới số lần không nhiều lắm, nhưng hắn cũng biết bên trong đào một cái hồ nước rất lớn, với tính cách của Tam Hoàng Tôn, không thể nào là dùng để nuôi cá chép.

Là nuôi rồng!

Mà trước đó Thôi Nhất Bình điều tra ra Đoạn gia làm mất một chuyến tiêu của Tam Hoàng Tôn.

Chuyến tiêu đó trân quý, thế gian hiếm thấy.

Tại sao Tam Hoàng Tôn lại muốn diệt cả nhà Đoạn gia?

Giờ phút này Thôi Nhất Bình đều đã nghĩ thông suốt, chuyến tiêu kia sợ rằng chính là con hà quái Giao Long đang làm ác này, mà Tam Hoàng Tôn sở dĩ diệt mãn môn Đoạn gia, là vì muốn xóa sạch sự tồn tại của Giao Long trên đời.

Nhưng hiện tại con Giao Long kia lại quay về trong tòa nhà này, nghĩa là sao?

Cho dù là Giao Long, cũng không thể khai phá linh trí đến mức độ này chứ? Tự mình tìm nhà mới cho mình?

Trừ phi cùng nguyên lý với chim bồ câu, nó hồi tổ!

Vậy tức là con Giao Long này đã sớm ở trong cái viện này, tiêu không hề mất, thậm chí có khả năng tiêu chính là do Tam Hoàng Tôn cướp đi, sau đó lại cắn ngược lại một cái!

Còn diệt cả tộc nhà người ta?

Mặt Thôi Nhất Bình trắng bệch.

“Thật tàn nhẫn, ra tay thật độc ác……”

“Thôi đại nhân nói gì?”

Thôi Nhất Bình bỗng nhiên bừng tỉnh, nhìn về phía Lệ Ninh: “Ha hả, Lệ Ninh ngươi biết không? Ta hiện tại cảm thấy ngươi còn rất lương thiện.”

Lệ Ninh: “……”

A ——

Tiếng hét thảm thiết bỗng nhiên vang vọng toàn trường, quá thảm.

Mọi người đồng thời nhìn nhau với người bên cạnh, ngay cả Tần Diệu Dương cũng không ngoại lệ, sau đó đồng thời nhìn về phía đại môn tòa nhà.

Tiếng kêu thảm thiết truyền ra từ trong nhà.

“Không —— đừng tới đây ——”

Người bên trong khàn cả giọng mà tê kêu.

Trong óc Thôi Nhất Bình oanh một tiếng, trước mắt tối sầm, đây chính là giọng của con trai hắn, Thôi Trước.

“Xông vào cho trẫm ——”

Tần Diệu Dương vừa mới hạ lệnh, không đợi đám thủ thành quân xông vào, Thôi Nhất Bình đã tông cửa mà vào.

Những người còn lại tất cả đều nhảy vào trong tòa nhà.

Trong sâu trong tòa nhà, phía trước hồ nước.

Thôi Trước cả người đầy máu, nửa thân dưới đã không còn, giờ phút này chỉ có thể bò lết trên mặt đất, trong mắt tràn đầy sợ hãi, giống như thấy quỷ vậy.

Thậm chí đã không còn bận tâm đến đau đớn.

“Đừng tới đây!”

Một cái bồn máu mồm to chợt mở ra, trực tiếp chặn ngang cắn lấy Thôi Trước.

Chính là con cá sấu nước mặn kia!

Thôi Trước vừa tỉnh lại liền phát hiện mình đang ngâm trong nước, chờ hắn muốn đứng dậy, trên mặt nước trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một đôi mắt màu nâu vàng!

Bốn mắt nhìn nhau, Thôi Trước xui xẻo.

Thôi Trước thề, hắn đến chết cũng không dám quên khuôn mặt khủng bố đó, cái miệng kia phảng phất như vực sâu khủng khiếp chỉ có trong ác mộng.

Gần như trong khoảnh khắc đã cắn nuốt mất nửa thân mình của Thôi Trước.

Thôi Trước dựa vào bản năng bò về phía bờ, vẫn có thể thấy cái miệng khổng lồ kia đang sinh nuốt đùi mình!

Cảnh tượng trước mắt, giống như địa ngục.

Mà giờ phút này muốn chạy cũng không kịp nữa, Thôi Trước chỉ còn lại nửa thân mình, đứng trước con cá sấu nước mặn dài gần 7 mét kia, nhỏ bé như một con rệp.

Cũng ngay lúc này, rất nhiều thủ thành quân xông tới.

“Con ta ——” Thôi Nhất Bình liều mạng chạy về phía trước, một phen kéo lấy bàn tay còn sót lại của Thôi Trước.

“Cha ——”

Tần Diệu Dương cũng nhìn thấy cảnh này, lập tức hô: “Mau cứu người!”

Nhưng mọi người đều bị con cá sấu nước mặn trước mắt dọa cho ngây người.

Vẫn là Mạnh Sở Nhân phản ứng lại đầu tiên, tàn nhẫn đạp vào chân thân vệ của mình: “Lên đi!”

Mọi người cùng nhau tiến lên kéo lấy thân mình Thôi Trước.

Bọt nước tung tóe cùng với màn tử vong quay cuồng khủng bố đúng hẹn tới.

Những kẻ tiến lên cứu viện Thôi Trước đều bị hất văng ra ngoài, Thôi Trước ở khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh đã hiểu ra câu nói kia của Lệ Ninh.

Ngươi đã từng thấy tử vong quay cuồng chưa?

Thế giới xoay tròn, tất cả đều xoay tròn, cuối cùng dừng lại trên vẻ mặt bình thản của Lệ Ninh.

Thôi Trước.

Chết.

“Lên…… Lên, giết con quái vật này!” Tần Diệu Dương rống to.

Mấy chục thủ thành quân trong tay nắm trường thương, lại không dám tiến lên, con cá sấu nước mặn kia giơ cái miệng khổng lồ lên không ngừng gầm thét, trong miệng thậm chí còn có thể nhìn thấy tàn chi của Thôi Trước.

Ai cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Đây…… Đây đúng là Giao Long không sai.”

“Nó…… Nó sẽ không phun lửa chứ?”

“Nó là rồng nước, lại không phải hỏa long, có lẽ sắp có mưa to.”

“……”

Đám thủ thành quân nhỏ giọng nghị luận, lại không dám tiến lên.

“Mạnh Sở Nhân, trẫm ra lệnh cho ngươi chém con quái vật này!”

“A?”

Cắn chặt răng, Mạnh Sở Nhân cầm đao xông lên, giờ phút này hắn cũng không quản được nhiều như vậy nữa, chẳng lẽ còn kháng lệnh sao?

“Lão tử hôm nay liền làm thịt ngươi!” Mạnh Sở Nhân vung đao chém tới, nghênh đón hắn chính là cái miệng khổng lồ của cá sấu nước mặn.

Con người luôn sợ hãi những điều chưa biết.

Đao của Mạnh Sở Nhân chém tới một nửa không tự chủ được liền thu về, cả người cũng nhanh chóng lùi lại phía sau, ngực phập phồng dữ dội.

“Ngươi cái đồ phế vật! Ai có thể chế phục con súc sinh này, trẫm sẽ ban tòa nhà này cho kẻ đó!”

“Khụ khụ……” Lệ Ninh cất bước đi ra: “Bệ hạ, nếu không để ta thử xem.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...