Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Lệ Ninh cùng Huỳnh Nhi đỡ Thái Sử Uyên dựa vào vách tường ngồi xuống.
“Huỳnh Nhi…… Ta thật muốn thấy con thành hôn a……”
Huỳnh Nhi cắn môi, xoay người muốn quỳ xuống trước mặt Lệ Ninh.
Lệ Ninh tay mắt lanh lẹ, trực tiếp ôm lấy eo Huỳnh Nhi, rồi ghé vào tai nàng nhẹ giọng nói: “Ở trước mặt phụ thân nàng, đừng làm vậy.”
Không có người cha nào nguyện ý nhìn thấy con gái mình quỳ xuống trước mặt nam nhân khác.
Bùm ——
Lệ Ninh bất ngờ quỳ xuống, quỳ ngay trước mặt Thái Sử Uyên, rồi kéo Huỳnh Nhi cùng quỳ xuống.
“Bá phụ, ta đã hứa với người sẽ đối xử tốt với nàng. Người yên tâm, hôm nay ta sẽ cho người, cho nàng một công đạo.”
Trong mắt Huỳnh Nhi đong đầy nước mắt.
Nàng vừa kinh ngạc vừa cảm kích nhìn Lệ Ninh.
“Cao Mật! Phiền ông hô lên hai tiếng.”
Cao Mật cũng phản ứng lại, trước mắt một màn này dù là hắn cũng cảm thấy động dung.
“Ai…… Hảo.”
“Nhất bái thiên địa ——”
Lệ Ninh kéo Huỳnh Nhi bái xuống phương đen nhánh ngoài cửa sổ.
“Nhị bái cao đường ——”
Xoay người.
Hai người hướng về phía Thái Sử Uyên.
Mà giờ phút này Thái Sử Uyên, máu tươi đã sắp chảy cạn, thậm chí thấm ướt cả vạt áo Lệ Ninh trên mặt đất, nhưng trên mặt hắn vẫn giữ nụ cười ấm áp, đầy kích động.
Tựa như nụ cười của hắn lần đầu tiên đón lấy Huỳnh Nhi từ trong tay bà mụ khi nàng còn nhỏ.
“Hảo……”
Thái Sử Uyên nâng tay lên, nhưng khi nâng được một nửa thì đột ngột rơi xuống.
Lệ Ninh vội vã nắm lấy tay Thái Sử Uyên, rồi đặt tay Huỳnh Nhi cùng tay Thái Sử Uyên vào nhau.
Huỳnh Nhi đã khóc đến đau đớn muốn chết.
“Cha ——”
Huỳnh Nhi thốt lên một tiếng tê tâm liệt phế, thanh âm lảnh lót, giống hệt tiếng khóc nỉ non lần đầu tiên nàng nhìn thấy Thái Sử Uyên.
Lần đầu hai cha con gặp mặt, Huỳnh Nhi đang khóc, Thái Sử Uyên đang cười.
Lần cuối cùng hai cha con gặp mặt, Huỳnh Nhi vẫn đang khóc, trên mặt Thái Sử Uyên vẫn mang theo nụ cười.
Huỳnh Nhi gắt gao ôm lấy thân thể Thái Sử Uyên, vùi mặt vào lồng ngực đã sớm khô quắt của ông.
Lệ Ninh không quấy rầy Huỳnh Nhi.
Cũng như việc hắn không truy hỏi chân tướng ngày ấy, hắn không đành lòng cướp đi khoảnh khắc cuối cùng của hai cha con.
Chân tướng rốt cuộc là gì, giờ phút này dường như không còn quan trọng nữa.
Từ khoảnh khắc lưỡi lê của Lôi Tường xuyên qua cơ thể Thái Sử Uyên, từ khoảnh khắc “Đế Sát Lệnh” xuất hiện trước mặt Lệ Ninh, Lệ Ninh đã không cần biết chân tướng nữa.
Lệ Trường Sinh trung với Đại Chu là chuyện của Lệ Trường Sinh.
Lệ Ninh càng nguyện ý trung với chính mình hơn.
Tần Diệu Dương là huynh đệ kết bái của Lệ Trường Sinh thì không sai, nhưng không phải huynh đệ kết bái của Lệ Ninh. Một khi bị Lệ Ninh xác định cái chết của phụ thân hắn có liên quan đến Tần Diệu Dương……
Đừng nói là ngụy thánh nhân nhân gian, dù là chân long chuyển thế trên trời, cũng đừng hòng giữ được mạng ở nhân gian này.
Thật lâu sau, thật lâu sau.
Huỳnh Nhi cuối cùng cũng không còn khóc ra tiếng nữa.
Cao Mật thử thăm dò hỏi một câu: “Lệ đại nhân, còn cần phu thê đối bái không?”
Lệ Ninh chưa kịp đáp lời.
Huỳnh Nhi đã xua xua tay.
Nàng đứng dậy nhìn Lệ Ninh: “Cảm ơn huynh đã hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của cha ta. Không có phu thê đối bái thì chưa tính là thành hôn, lễ này ta xin giữ lại. Nếu có ngày nào đó huynh và ta đều muốn bù đắp, chúng ta sẽ làm sau.”
Lệ Ninh gật gật đầu, kỳ thực hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thành hôn.
Lệ Ninh không có chút chuẩn bị tâm lý nào. Hắn thèm khát thân thể Huỳnh Nhi là thật, ai mà chẳng thèm, nhưng Lệ Ninh hiểu rõ trong lòng đây không tính là tình yêu.
Giữa hai người quả thực thiếu cơ sở tình cảm, thiếu đi loại cảm giác vi diệu đó.
Linh hồn Lệ Ninh không thuộc về thế giới này, cho nên đối với kiểu “lên xe trước mua vé sau”, thành hôn trước bồi dưỡng tình cảm sau, hắn không thể tiếp nhận……
“Cảm ơn.”
Huỳnh Nhi nhìn thi thể Thái Sử Uyên trước mặt: “Thật sự không thể mang đi sao?”
Nếu ép buộc, Lệ Ninh cũng có thể mang thi thể Thái Sử Uyên đi.
Cao Mật đột nhiên lên tiếng: “Lệ đại nhân, ta hy vọng các người đừng làm vậy. Nếu Lôi đại nhân không bẩm báo chuyện của các người cho bệ hạ, mà các người lại mang thi thể Thái Sử đại nhân đi……”
Hắn không nói hết câu sau.
Một khi Lệ Ninh mang thi thể đi, người đầu tiên bị tống vào tù là Lôi Tường, sau đó là chính Lệ Ninh, cuối cùng còn phải liên lụy đến cả Cao Mật.
“Lệ đại nhân yên tâm, ta đã thấy một cỗ quan tài tốt nhất ở bên ngoài, là do Lôi đại nhân chuẩn bị. Chắc là sau khi khẩu dụ của bệ hạ tới, Lôi đại nhân sẽ để chúng ta liệm thi thể.”
Lệ Ninh gật gật đầu: “Huỳnh Nhi, chúng ta về trước chờ đợi.”
Huỳnh Nhi chỉ có thể gật đầu.
Nàng cố nén nước mắt, dưới sự dìu dắt của Lệ Ninh hướng về phía ngoài nhà lao mà đi.
“Lệ đại nhân.”
Cao Mật đột nhiên gọi Lệ Ninh lại, sau đó trả lại hai thỏi vàng cho hắn: “Thật xin lỗi, tiểu nhân đã không làm tốt việc đại nhân giao phó.”
Lệ Ninh thở dài một tiếng: “Ông cũng không còn cách nào khác.”
Lệ Ninh lại đưa vàng cho Cao Mật: “Từ quan đi, cầm lấy số tiền này, đưa người nhà rời khỏi Hạo Kinh thành, càng xa càng tốt.”
Dứt lời, Lệ Ninh lại cho Cao Mật thêm một ít tiền.
Cao Mật mở to hai mắt, hắn hiểu ý của Lệ Ninh.
Vội vàng khom người: “Đa tạ đại nhân nhắc nhở, cái mạng này của Cao Mật là do đại nhân cứu, sau này nếu có cơ hội, Cao Mật nhất định sẽ báo đáp ân tình của đại nhân hôm nay.”
Lệ Ninh vỗ vỗ vai Cao Mật, mang theo Huỳnh Nhi rời khỏi thiên lao.
“Chủ nhân, người không sao chứ?” Lệ Thất đón lấy.
Hắn nhìn thấy máu trên người Lệ Ninh và Huỳnh Nhi, cả người đều kinh hãi.
“Không sao, chúng ta về phủ thôi.”
Lệ Thất trực tiếp quỳ một chân trên mặt đất: “Là thuộc hạ sai, ta vốn định ngăn cản kẻ kia, nhưng lúc đó hắn mang theo quá nhiều người, đều canh giữ bên ngoài thiên lao.”
“Ta không thể dẫn dụ đám người đó đi, làm vậy ngược lại dễ hỏng việc, xin chủ nhân trách phạt.”
Lệ Ninh đỡ Lệ Thất dậy: “Không liên quan đến ngươi, đừng tự trách.”
Ai có thể ngờ được hôm nay Tần Diệu Dương lại phái người tới giết Thái Sử Uyên chứ?
Trên xe ngựa.
Huỳnh Nhi vẫn chưa hoàn hồn, có chút bất lực lên tiếng: “Lệ Ninh, ta nghĩ mãi không thông, tên ngự tiền thị vệ kia có ý gì? Tại sao Thái Sử gia vẫn có thể làm sử quan, tại sao……”
Lệ Ninh thở hắt ra, rồi nắm lấy tay Huỳnh Nhi.
Hắn không muốn kích thích Huỳnh Nhi thêm nữa: “Đừng nghĩ những thứ đó nữa, chúng ta về nhà trước, nàng yên tâm, mối thù của bá phụ chúng ta nhất định sẽ báo!”
Huỳnh Nhi gật đầu thật mạnh.
Còn về việc tại sao gia tộc Thái Sử có thể trở thành sử quan của Đại Chu một lần nữa, tại sao tội của Huỳnh Nhi lại được miễn.
Lệ Ninh đã nghĩ thông suốt.
Không phải ai cũng có xương cốt cứng cỏi như Thái Sử Uyên, dù có cứng được một hai năm, thì ba năm năm năm thì sao?
Ngày đó trong nhà lao không thấy ánh mặt trời, sống còn chẳng bằng chuột cống.
Cho nên tổng sẽ có người không kiên trì nổi.
Thái Sử gia năm đó bị giết rất nhiều người, những người còn lại có rất nhiều kẻ bị nhốt trong thiên lao.
Hiển nhiên “Lão Ngũ” trong miệng Thái Sử Uyên đã không kiên trì nổi……
Hắn hẳn là đã đáp ứng lão hoàng đế Tần Diệu Dương, giúp đỡ Tần Diệu Dương sửa đổi lịch sử, che giấu chân tướng năm đó.
Sử quan thiên hạ cần một lời giải thích, mà Thái Sử gia chính là chứng nhân tốt nhất.
Lịch sử đã sửa, vậy kẻ chứng kiến lịch sử sống hay chết cũng không còn quan trọng nữa.
Huỳnh Nhi đột nhiên ngẩng đầu: “Lệ Ninh, có phải huynh thực sự rất muốn biết chân tướng năm đó?”
Bạn thấy sao?