Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Cổ Lệ tự biết đã gây ọa rồi, đành phải theo các thị vệ rời đi, lại lòng có vướn bận mà liên tục quay đầu lại nhìn. Thấy người đó vẫn uy phong không giảm phất tay tạm biệt, nàng ta mới nín khóc mỉm cười. Vốn muốn cậy mạnh cứu người, ai ngờ cuối cùng lại được người ta cứu. Sinh tử tồn vong dựa vào…
Bạn thấy sao?