Chương 65: Chương 65

Chương 65 : Vợ Cho Ông Đây Uống Sữa, Ông Đây Cho Vợ Ăn Tinh ( Phiên ngoại Lão Trình và Dao Dao 2 )

Hình như anh quá mức vội vàng nên người phụ nữ bị đau, cô phải hít một hơi kêu đau, cào lên lưng anh, "Anh nhẹ chút!"

Trình Nghị liếm núm nhũ hoa vểnh lên, núm nhũ hoa bị anh ăn ướt nhẹp run rẩy trong miệng anh, sữa tươi tràn ra lại bị anh mút vào bụng, anh hút đầu nhũ hoa cô, nuốt ừng ực sữa tươi thơm ngọt.

Nguyên Nguyên ăn uống tốt, sữa của Chu Dao dồi dào, bé con uống một bên đã đủ no rồi, mà ông bố của bé uống xong một bên còn chưa thỏa mãn, uống sạch sữa hai bên nhũ hoa lớn.

"Này, anh không được uống nữa, chừa chút cho con gái, nửa đêm bé con tỉnh mà không có sữa thì anh cứ đợi nó khóc đi."

Đôi khi nửa đêm Nguyên Nguyên sẽ tỉnh dậy bú sữa một lần, sau đó ngủ một mạch đến sáng.

Tuy Trình Nghị cảm thấy chưa đủ nhưng con gái nhà mình khóc lên thật sự có thể giết chết anh, gào cực lớn tiếng, tràn trề năng lượng , cho ăn chậm một chút cũng không được, tính tình rất ghê gớm, mẹ Trình nói điểm này giống Trình Nghị.

Trình Nghị nghĩ, cũng may tính tình giống anh, chứ tính cách mềm yếu chíp bông như mẹ thì khác gì để người ta bắt nạt.

Anh dùng hàm răng day day đầu nhũ hoa đã bị ăn đến đỏ hồng, lại liếm mấy lần mới lưu luyến không rời nhả ra.

"Sau này chờ Nguyên Nguyên cai sữa thì toàn bộ hai nhũ hoa lớn này đều là của anh!"

Chu Dao cười đánh anh tính toán hay quá nhỉ, coi cô là gì chứ, bà nhũ hoa của anh chắc.

Trình Nghị vươn người ra lấy áo mưa ở tủ đầu giường, đưa cho Chu Dao để cô đeo áo mưa giúp côn thịt lớn.

Từ khi quen nhau đến nay Trình Nghị chưa từng dùng áo mưa vì ngay từ đầu anh đã hiểu rõ tâm ý của mình, muốn cưới cô nàng non mềm chưa từng gặp mặt ở màn hình bên kia.

Lúc Chu Dao sinh Nguyên Nguyên, anh đi vào phòng sinh, nhìn màn sinh con này thật sự dọa anh muốn chết. Chờ bác sĩ nói đứa bé đã ra, ông lớn như anh cũng không nhịn được, cuối cùng chân mềm nhũn quỳ xuống đất, Trình Nghị không còn mặt mũi nhớ đến chuyện này.

Sau khi anh bị các anh em biết thì họ cười thật lâu, Lý Minh Hiên cười ha ha, lau nước mắt nói lão Trình được đó, chuyện này đủ để tôi cười cả năm. Sắc mặt Trình Nghị hóa đen không phản bác được, chỉ có thể nói cứ chờ vợ cậu sinh rồi biết mặt nhau.

Chuyện sinh con không để lại bóng ma tâm lý gì trong Chu Dao nhưng Trình Nghị thì có, không sinh nữa là được, họ có một mình Nguyên Nguyên là đủ rồi.

Mà Chu Dao không nghĩ thế, cô muốn sinh một đứa nữa cho anh, nhưng từ khi Trình Nghị theo dõi quá trình cô sinh thì bây giờ anh như chim sợ cành cong, mỗi lần ân ái đều dùng biện pháp an toàn, cô đành phải hoãn kế hoạch lại vài năm.

Anh không cho Chu Dao xuống, cô ngồi trên đùi anh, nghiêng người ra sau lăn lộn lúc lâu mới đeo được bao.

Chu Dao oán giận, "Khó đeo quá."

"Vợ đừng giận, sau này vợ sẽ thành thạo kỹ năng này thôi."

Ngón tay Trình Nghị sờ soạng đến thân dưới của cô, một tay anh bế cô lên, vạch quần lót sang một bên, chạm phải hai mảnh môi hoa mềm mại, anh trêu đùa một lúc mới chống quy đầu sưng to trước huyệt bánh bao.

Chu Dao bị ép nghiêng người về trước, ôm lấy đầu anh, miệng không ngừng kêu ưm, "Anh chậm một chút... Chậm một chút..."

Đại điểu tráng kiện thẳng tiến từng tấc, cuối cùng chỉ còn hai viên tinh hoàn dán vào cánh hoa của cô, Trình Nghị chỉ hận không thể nhét cả túi con cháu vào huyệt mềm của cô để được nó bao lấy.

"Hizzz... Vợ chặt quá, ông đây làm lâu như thế mà sao vẫn chưa làm cho em lỏng ra được chút."

Chu Dao cắn lên vai anh, "Hự... Lăn đi..."

Trình Nghị nâng mông cô lên xuống vuốt ve điểu thịt của mình, tốc độ càng lúc càng nhanh, chân giường cọ xát sàn nhà tạo ra tiếng kẽo kẹt nho nhỏ, hai người cũng không dám rên rỉ quá lớn tiếng, sợ đánh thức Nguyên Nguyên.

Chu Dao dựa vào Trình Nghị tiếp nhận cuồng phong bão tố mãnh liệt của anh, quy đầυ chạm đỉnh hoa tâm nhiều lần, góc cạnh cọ huyệt thịt của cô làm người cô run lên chết đi một lúc, chút dâm thủy chảy xuống ồ ạt tưới ướt tinh hoàn và lông hạ bộ Trình Nghị.

Cô dựa đầu vào vai anh thở dốc, nhìn hình xăm trêи ngực anh, bên cạnh cặp chó tình nhân có thêm một cún con bụ bẫm đang lăn lộn, biến thành một nhà ba người.

Cô đạt đến khoái cảm không ngừng co rút huyệt thịt xoắn chặt lấy anh, xoắn anh tê dại cả người, suýt nữa thì bắn tinh nộp vũ khí đầu hàng.

"Đm! Đồ lẳng lơ thật con mẹ nó chặt!"

Trình Nghị ôm eo cô, thô bạo kích thích lên trên, dù Chu Dao bị anh làm nhiều lần như vậy vẫn không thể thích ứng với kích cỡ cự vật kia của anh, huyệt nhỏ trướng đáng sợ.

Chu Dao phát điên trên người anh, bộ ngực cọ xát lồng ngực cứng rắn của anh, núm nhũ hoa chảy ra vài giọt sữa, bắn lên ngực anh, mùi sữa thơm ngọt thoang thoảng trong không khí.

Trình Nghị ngửi thấy mùi sữa kia thì liếm môi dưới, rất muốn lại ngậm lấy núm nhũ hoa đỏ bừng mà liếm mút, nhưng nghĩ đến tiếng khóc lanh lảnh của con gái nhà mình thì vẫn nhịn lại.

Chu Dao bị quy đầυ lớn của anh phá tan cửa đáy huyệt, chen vào đáy huyệt xâm nhập, cô gầm lên, trầm luân vào dục vọng cuồng loạn, "Hức hự... Lão Trình..."

Trình Nghị hôn môi cô, nuốt toàn bộ tiếng rên rỉ yêu kiều của cô vào miệng mình, khoang miệng anh toàn là vị sữa của cô, Chu Dao tự nếm được sữa của mình có vị gì.

Thân dưới anh không ngừng chuyển động, âm thanh giường cọ xát sàn nhà ngày càng lớn, anh ra vào mấy chục lần trong huyệt nhỏ non mềm rồi cuối cùng bắn ra.

Chu Dao lại lên cao trào, cô mềm oặt làm ổ trong ngực anh, Trình Nghị rút côn thịt lớn còn chôn trong thân thể cô ra, gỡ bao xuống, bên trong tích đầy một túi tinh dịch trắng đặc.

Anh lắc lư túi tinh đặc kia trước mắt cô, cong môi cười nói, "Vợ cho ông đây uống sữa, ông đây cho vợ ăn tinh."

Anh giữ hai tay cô, đưa túi tinh đến bên môi Chu Dao.

Túi tinh kia bị anh lắc sắp tràn ra ngoài, mùi tanh hôi mằn mặn vừa nồng vừa đáng ghét, Chu Dao thấy sắp chạm đến môi mình thì sợ tới mức lắc đầu tránh né.

"Hu hu... Đồ lưu manh... Em không cần... Vô lại..."

Đột nhiên bên tai vang lên tiếng con gái khóc, Trình Nghị không để ý tới, kiên trì việc có qua có lại, cho cô uống dịch con cháu của mình nhưng anh lại quên mất thuộc tính ma tinh* của con gái nhỏ.

(*) Hình như cái này là ma quỷ + khắc tinh

Nguyên Nguyên thấy mình khóc lâu như vậy vẫn chưa có ai để ý, vừa đói vừa uất ức, gào khóc to hơn nữa.

"Anh đừng làm rộn, Nguyên Nguyên đói bụng, em phải cho con bú."

Trình Nghị ảo não, "Hừ, ma tinh nhỏ này."

Trái với biểu tình không hài lòng của anh, Chu Dao cảm thấy may mắn thoát được một kiếp, cũng không phải cô chưa từng uống tinh dịch của anh, nhưng hương vị kia thật sự quá ghê gớm, Chu Dao không thích.

Trình Nghị thắt nút cái bao, xuống giường vứt vào thùng rác, mặc quần vào, thấy Chu Dao cũng xuống giường thì anh vội nói, "Em không cần xuống, anh bế con đến cho."

Nguyên Nguyên cứu mẹ một lần thấy người đến bế mình là bố thì lại bẹp miệng định khóc lớn.

 Không đợi bé con nặn ra nước mắt đã bị bố nhét vào lòng mẹ, bé con lập tức nín khóc mỉm cười, nhếch miệng cười lớn lộ ra cả lợi nhìn mẹ.

Trình Nghị bực mình, chỉ vào cái mũi nhỏ của bé con, "Con đúng là quả trứng thối nhỏ."

Chu Dao cũng không khỏi cười theo.

Xem như Trình Nghị đã hiểu rõ, anh không chỉ thua trên tay Chu Dao mà còn thua trên tay quả trứng thối nhỏ này nữa.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Giải Tán Ngươi Xách, Ta Thành Đế Cấp Ngươi Khóc Cái Gì?

【 cao võ + tuyệt đối vô địch + sát phạt quả đoán + bạo thoải mái 】 Dị thú xâm lấn Lam Tinh. Nhân loại nguy cơ sớm tối, toàn dân thức tỉnh: Thiếu nữ uẩn dưỡng linh kiếm, trở thành linh kiếm sứ; nam tử khế ước linh kiếm, trở thành cầm kiếm […]
0.0 517 Chương
Hệ Thống · Đang thịnh hành

Hồng Hoang: Ta Đã Đoạt Xá Côn Bằng Lão Tổ

Truyện Hồng Hoang: Ta Đã Đoạt Xá Con Bằng Lão Tổ là một bộ tiểu thuyết Hồng Hoang/huyền huyễn/sảng văn Trung Quốc, đang ra tại web đọc truyện online TruyenCV. Sơ lược Hồng Hoang: Ta Đã Đoạt Xá Con Bằng Lão Tổ: Truyện lấy bối cảnh thời kỳ hỗn loạn của Hồng Hoang đại lục […]
5.0 347 Chương
Hậu Cung · Đang thịnh hành

Thái Giám Dỏm: Ta Chính Là Đại Minh Cửu Thiên Tuế

Truyện Thái Giám Đỏm Ta Chính Là Đại Minh Cưu Thiên Tuế là một bộ tiểu thuyết huyền huyễn/trọng sinh/đô thị cổ đại Trung Quốc, đang ra tại web đọc truyện online TruyenCV. Sơ lược Thái Giám Đỏm Ta Chính Là Đại Minh Cưu Thiên Tuế: Truyện kể về một Thái Giám (hoạn quan) tên […]
5.0 2860 Chương
Ảnh bìa của Toàn Dân: Triệu Hoán Sư Yếu? Một Cấp Một Cái Dòng Vàng
Trọn bộ
Dị Năng · Đang thịnh hành

Toàn Dân: Triệu Hoán Sư Yếu? Một Cấp Một Cái Dòng Vàng

Truyện: Toàn Dân: Triệu Hoán Sư Yếu? Một Cấp Một Cái Dòng Vàng Chuyển chức triệu hoán sư, bị người nói đây là khắc lão chuyên môn? Nhưng cũng tiếc, ta là treo lão! Thẩm Phi thức tỉnh triệu hoán sư đồng thời, thức tỉnh thiên phú: Cấp một một cái màu vàng kim dòng, […]
5.0 915 Chương
Dị Năng · Đang thịnh hành

Cùng Muội Muội Đi Học Ta, Không Cẩn Thận Vô Địch

Truyện Cùng Muội Muội Đi Học, Ta Không Cẩn Thận Vô Địch là một bộ tiểu thuyết đô thị/huyền huyễn/sảng văn Trung Quốc, đang ra tại web đọc truyện online TruyenCV. Đây là bộ 【 dị năng 】+ 【 sân trường 】+ 【 nhiệt huyết 】+ 【 nhân vật chính cao lạnh lại siêu cấp […]
5.0 1585 Chương
Huyền Huyễn · Đang thịnh hành

Võ Hiệp: Ở Tiểu Trấn Mở Tửu Quán, Nhặt Thi Sư Phi Huyên

Truyện Võ Hiệp Ở Tiểu Trấn Mở Tửu Quán, Nhất Thi Sư Phi Huyền là một bộ tiểu thuyết võ hiệp/huyền huyễn/sảng văn Trung Quốc, đang ra tại web đọc truyện online TruyenCV. Ai thích thể loại võ hiệp thì đây là lựa chọn rất hay. Sơ lược Võ Hiệp Ở Tiểu Trấn Mở Tửu […]
5.0 982 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...