Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 124: Một bát thịtSau khi nói xong thì cô chạy mất, trong núi rừng tràn ngập cây cối, con đường gập ghềnh dường như không chút ảnh hưởng đối với cô, âm thanh còn quanhquẩn ở đây nhưng bóng người đã biến mất.Vân Cô Viễn: …Đột nhiên lại cảm thấy không vui vẻ!Lý Mộng Tuyết: Lại ăn cơm chó! Ha…
Bạn thấy sao?