"Anh Tần, em cắn rơm cắn cỏ lạy anh! Em xin anh, anh tha cho em một lần này thôi, em biết lỗi rồi, sau này em sẽ thay đổi lại bản thân, không bao giờ dám huênh hoang nữa, anh Tần ơi, hu hu hu!”
Vương Vân Cương ôm lấy chân Tần Lâm, khóc lóc tỉ tê mà nói, ngoài ra cũng không quên dập đầu liên tục, máu…
Bạn thấy sao?