QUAN TRỌNG: ĐÓNG WEB & APP ngày NGÀY 30/5
- Đóng Website : Để rà soát bản quyền. Sau khi đóng, người dùng sẽ không thể tải App được nữa. - Hành động: Tải và lưu App Truyện CV về máy. - App TruyenCV: Gỡ khỏi Store. SAU 30/5/2026 App chỉ hoạt động cho những ai đã tải sẵn trên máy.
Sau khi kịch liệt làm hai lần thì đã sớm qua thời gian tan tầm, bên ngoài trời cũng đã chuyển sang màu đen.
Du Hạo Nam ôm Tả Ninh cả người trần trụi nằm trên sô pha, hôn hôn vành tai cô, nhẹ giọng nói: "Mấy bộ nội y tình thú ngày hôm qua em nhìn trúng, anh đã mua rồi, chờ hàng gửi đến, em phải mặc từng bộ cho anh xem."
Tả Ninh cười nhẹ một tiếng: "Em sợ anh thận hư."
"Yên tâm, nhất định sẽ thoả mãn được em." Cúi đầu lại gặm cắn cánh môi sưng đỏ của cô một phen, hắn mới lưu luyến đứng dậy, lấy khăn giấy giúp cô chà lau hạ thể, "Ngày 19 này là lễ trưởng thành của Văn Niệm Tình, em đi cùng anh, lễ phục anh sẽ chọn, không được mặc quá lộ liễu."
"Được a."
Văn Niệm Tình vốn đã mời Tả Ninh, nhưng bây giờ nghe thấy hắn nói như vậy, cô rất tò mò, đến lúc đó hắn sẽ giới thiệu cô với bạn bè như thế nào?
Lau khô lượng lớn dâm dịch trên người cô, đang chuẩn bị mặc quần áo cho cô, Du Hạo Nam mới nhớ tới một chuyện, ngoại trừ bộ nội y cực kỳ gợi cảm kia thì cô cũng chỉ mặc mỗi cái áo gió màu đen.
Lúc trước hắn không có biện pháp nhưng bây giờ tuyệt đối không để cô lại ăn mặc như vậy. Hắn đi vào trong phòng thay đồ của mình lấy một chiếc áo sơ mi đưa cho cô: "Mặc cái này vào đi, chúng ta đi ăn cơm."
Cảm giác hạ thể dính nhớp cực không thoải mái, Tả Ninh dứt khoát cầm áo sơ mi cùng nội y vào phòng tắm: "Cho em năm phút."
Nhanh chóng rửa sạch hạ thể, mặc áo sơ mi đi ra ngoài, Tả Ninh nhìn người đang ngồi trên ghế làm việc cười nói: "Đi thôi, em đã đói bụng từ lâu rồi, xem ra chỉ ăn anh thôi thì không đủ no."
Du Hạo Nam lại không nhúc nhích, chỉ ngẩng đầu dùng một loại ánh mắt rất phức tạp nhìn cô: "Ngày hôm qua Giang Thuần Tâm đã đến công ty tìm anh?"
Tả Ninh ngược lại có chút khó hiểu: "Anh không biết? Không phải chuyện xử nam anh đã biết rồi sao?"
"Anh biết, nhưng anh chưa thấy qua cái này." Du Hạo Nam quay máy tính về phía Tả Ninh, biểu tình trên mặt không rõ đen tối.
Đây là video giám sát ở dưới đại sảnh tầng một, mấy giờ trước khi nghe Dương Cảnh Diệu miêu tả sự việc ngày hôm qua một phen, hắn tự nhiên cũng cảm thấy tò mò mèo hoang nhỏ nanh vuốt sắc bén trong lời đồn đã đánh bại Giang Thuần Tâm như thế nào.
Video này là do thư ký gửi đến cho hắn, chỉ là do hắn sốt ruột xử lý chuyện công việc, muốn đem thời gian còn lại hoan ái với Tả Ninh, vậy nên vẫn chưa để ý.
Trong năm phút lúc cô tiến vào phòng tắm, hắn đã nghiêm túc xem hoàn chỉnh hai lần, góc độ hình ảnh rất cao, vừa vặn đối diện với mặt Tả Ninh, vậy nên hắn có thể tinh tường quan sát rõ ràng biểu tình trên mặt cô, cũng có thể nghe được từng câu từng chữ mà cô nói.
"Vậy phải cảm ơn cô đã nói với tôi chuyện này. Vốn dĩ tôi còn sợ anh ấy yêu tôi, đến lúc đó tôi muốn quẳng cũng không quẳng được. Nhưng bây giờ không cần lo lắng, chờ tôi chơi chán rồi, có lẽ tôi sẽ suy xét đến chuyện đá anh ấy cho cô."
Hắn không biết Giang Thuần Tâm đã nói gì với Tả Ninh, nhưng vẫn vì những lời nói này của cô mà khiếp sợ.
Cho dù biết dưới tình cảnh như vậy, có khả năng cô chỉ là muốn khiêu khích Giang Thuần Tâm mà cố ý nói như vậy. Nhưng không hiểu sao đáy lòng hắn luôn cảm thấy những lời mà cô nói chính là sự thật, bởi vì biểu tình và ánh mắt của cô lúc đó hắn hoàn toàn xa lạ.
Nhìn đoạn video trên máy tính, lại nhìn biểu tình của Du Hạo Nam, Tả Ninh nhún vai: "Anh đều nghe được."
Thấy cô cư nhiên không kinh ngạc một chút nào, cũng không có phản ứng khẩn trương, sắc mặt Du Hạo Nam càng thêm khó coi: "Giang Thuần Tâm nói gì với em?"
"Cô ta nói......" Nhìn chằm chằm đôi mắt hắn hai giây, Tả Ninh câu môi cười, "Cô ta nói, anh căn bản không thích em, nói anh không có khả năng yêu em, anh đối với em, cũng không khác gì đối với cô ta, đều là chơi đùa mà thôi."
Đồng tử Du Hạo Nam hơi co lại: "Em tin?"
"Tin a, làm sao lại không tin?" Thấy hắn sắp tức giận, cô đột nhiên hỏi, "Vậy anh yêu em không?"
"Anh đương nhiên......" Nói đến đây, chữ "Yêu" đã lên đến yết hầu nhưng không thể nào nói ra được, Du Hạo Nam biểu tình phức tạp nhìn cô, "Ninh Ninh......."
"Được, vậy em hỏi câu hỏi khác, dù sao thì chữ "Yêu" này, quá trầm trọng." Tả Ninh vẫn giữ nguyên biểu tình vân đạm phong kinh, "Anh thích em không? Là thứ phát ra từ nội tâm, nam nhân thích nữ nhân, rất thuần thuý, không mang theo bất kỳ một tia tạp niệm nào."
Nghe cô nói xong câu cuối cùng, hắn lại lần nữa do dự.
Mà trong hai giây trầm mặc này của hắn, Tả Ninh đã đem tia hy vọng cuối cùng trong nội tâm hoàn toàn chặt đứt.
Tiếp tục mỉm cười nhìn hắn, cô chậm rãi nói: "Vậy nên, em nói với Giang Thuần Tâm những lời này, anh tức giận cái gì chứ? Đó chẳng lẽ không phải sự thật? Anh không thích em, em cũng không thích anh."
Thời điểm trong lòng hắn đang khó chịu, rối như tơ vò đột nhiên nghe cô nói không thích hắn, không hiểu sao trong lòng lại nổi lên tức giận, hắn cũng không màng đến do dự của mình lúc trước, thẳng thừng nhìn chằm chằm cô: "Em nói cái gì? Lặp lại lần nữa."
"Em nói, em không thích anh."
Nhìn bộ dáng cô từ đầu đến cuối đều là không sao cả hắn lại tức giận, khoé mắt hắn đỏ lên, gân xanh trên trán hơi hiện lên: "Vậy từ khi ở bên anh đến giờ, em coi anh là cái gì?"
"Không phải anh đã nghe được rồi sao? Chơi đùa mà thôi? Sao nào? Chẳng lẽ anh cho là thật? Thật sự cho rằng lúc trước em coi trọng anh, là yêu anh? Đừng có choáng váng, em có thể coi trọng tiền của anh, có thể coi trọng khuôn mặt anh, coi trong cơ thể anh, nhưng chỉ duy nhất một điều..... Sẽ không coi trọng con người anh."
"Em lặp lại lần nữa!" Cả người hắn sớm đã chìm trong cơn giận dữ, bước lên gắt gao nắm chặt cằm cô.
Tả Ninh đối với hắn cười nhạo một tiếng, hoàn toàn không muốn cùng nói tiếp dục vọng.
Rõ ràng một câu thích cô đều không nói nên lời, lại tựa hồ còn muốn ép cô phải thật lòng trả giá hắn. Người này bá đạo dữ dội, buồn cười dữ dội, cũng.... Ích kỷ dữ dội.
Nhìn trong mắt cô là khinh miệt với khinh thường, Du Hạo Nam cảm giác tất cả lý trí của mình đều bị thiêu đốt, cánh tay phải bất giác dùng sức, niết cằm cô nháy mắt liền đỏ lên.
Nhưng mà Tả Ninh không có nửa điểm phản ứng đau đớn với trốn tránh, chỉ tiếp tục tươi cười, dùng một loại ánh mắt đồng tình cùng thương hại nhìn hắn: "Du Hạo Nam, em đột nhiên phát hiện, anh rất đáng thương."
Hai bờ vai dày rộng của hắn vì phẫn nộ mà phát run, bàn tay trái nắm chặt nổi lên khớp xương trắng bệch.
Nhìn cô mặc áo sơ mi trắng của mình, đôi gò bông đầy đặn trước ngực, xương quai xanh với đùi lộ ra dấu hôn trải rộng. Đột nhiên hắn dùng sức đẩy cô vào tường, nâng một chân cô lên thô bạo kéo quần lót xuống, đột nhiên đâm hai ngón tay vào.
"Không phải chơi đùa sao? Được, tôi bồi em chơi!"
Hoa huyệt khép chặt vẫn còn lưu lại chất lỏng lúc trước cho nên khi hắn thâm nhập vào cũng không có đau đớn, ngược lại lại khiến toàn thân cô tê dại một trận, nhưng cô vẫn cười khiêu khích hắn: "Phải không? Cũng không biết anh có thể thoả mãn được em hay không?"
"Em thử không phải sẽ biết hay sao?" Hắn lại tham nhập thêm một ngón tay nữa vào trong hoa huyệt, đồng thời kéo cúc áo sơ mi của cô ra, đẩy nội y, bắt đầu lôi kéo đều vú đã sưng hồng.
"A...... Bên trong thật ngứa...... Ngón tay của anh thật nhỏ, không có côn thịt lớn cắm không thoải mái....... Ân a....."
Tả Ninh cố ý lớn tiếng yêu kiều rên rỉ, nhìn khuôn mặt hắn càng thêm âm trầm, âm thanh của cô càng lớn, biểu tình cũng càng dâm đãng.
☆*:.。. o(≧▽≦)o .。.:*☆
Editor: sacnu
Bạn thấy sao?