Chương 107: Chương 107: Tôi đưa em rời đi

QUAN TRỌNG: ĐÓNG WEB & APP ngày NGÀY 30/5

- Đóng Website : Để rà soát bản quyền. Sau khi đóng, người dùng sẽ không thể tải App được nữa.
- Hành động: Tải và lưu App Truyện CV về máy.
- App TruyenCV: Gỡ khỏi Store. SAU 30/5/2026 App chỉ hoạt động cho những ai đã tải sẵn trên máy.

Du Hạo Nam tinh lực tràn đầy, đây là điều mà Tả Ninh vẫn luôn biết, chỉ là đêm nay hắn so với ngày thường còn hung mãnh hơn, tựa hồ như không biết mệt.

Từ bàn làm việc đến sô pha, lại đến trước cửa sổ sát đất, cuối cùng là đến phòng nghỉ, hắn lôi kéo Tả Ninh làm một lần rồi lại một lần, áo mưa ném đến không đếm được, nhưng vẫn không có dấu hiệu muốn dừng lại.

"Bây giờ có còn cảm thấy tôi không thoả mãn được em nữa không?" Áo sơ mi trên người đã sớm bị mồ hôi làm ướt đẫm nhưng hắn vẫn ra sức thẳng lưng lao đến như cũ.

Giọng nói của Tả Ninh sớm đã nghẹn ngào, toàn thân một chút sức lực cũng không có, ngay cả hoa huyệt ướt dầm dề, cũng bắt đầu sưng lên đau đớn, nhưng cô vẫn hướng về phía hắn khiêu khích: "Chẳng qua cũng chỉ có như vậy, thể lực không tồi nhưng kỹ thuật thì không được."

Lúc hắn rút côn thịt ra chuẩn bị một lần nữa hung hăng đâm vào, chiếc điện thoại trên mặt đất đột nhiên vang lên.

Đó là điện thoại của Tả Ninh vẫn nằm trong túi áo khoác gió. Khi hắn ôm cô vào phòng nghỉ, hắn tuỳ ý lấy áo gió bao lấy cơ thể hơi lạnh của cô, sau khi tiến vào liền bị ném trên mặt đất.

Tả Ninh nằm ngửa ở trên giường, không thấy rõ tình huống trên mặt đất, nhưng cô nhìn thấy Du Hạo Nam liếc nhìn điện thoại trên sàn nhà một cái, sắc mặt nháy mắt âm trầm xuống: "Em với Cao Hạ đã làm rồi sao?"

Xem ra là Cao Hạ gọi điện thoại đến.

Tả Ninh không nói tiếng nào, Du Hạo Nam lại từ biểu tình của cô biết được đáp án. Trong mắt chợt choé tức giận, hắn đột nhiên đứng dậy đi nhặt điện thoại.

Ý thức được hắn muốn làm cái gì, Tả Ninh rốt cuộc lộ ra vài tia hoảng loạn: "Du Hạo Nam, đây là chuyện giữa tôi và anh, không cần phải kéo thêm người khác vào."

"Phải không?" Dưới ánh đèn, hai mắt hắn đỏ bừng như máu, "Em với anh ta đã làm hay là còn có người khác?"

Làm trò trước mặt Tả Ninh, hắn trực tiếp ấn nhận điện thoại, đồng thời dùng sức thẳng lưng, đem côn thịt tiếp tục cắm vào đường đi lầy lội, nhanh chóng đưa đẩy.

Khoái cảm mang theo một chút đau đớn đánh úp khắp người, Tả Ninh gắt gao cắn chặt răng, nửa tiếng rên rỉ cũng không phát ra.

Thấy bộ dáng này của cô, Du Hạo Nam càng thêm tức giận không thể át, đem điện thoại chuyển đến chỗ hai người kết hợp, để tiếng thân thể cùng bọt nước va chạm đều truyền đến điện thoại.

"Bảo bối, không phải ở dưới thân tôi em vẫn luôn rất dâm đãng sao? Tại sao đột nhiên lại ngượng ngùng như vậy?"

Hắn cúi đầu hung hăng liếm hút đầu vú sưng đỏ của cô, dùng một cái tay khác niết xoa hoa hạch sung huyết, thẳng đến khi nghe thấy cô khống chế không được mà rên rỉ ra tiếng, hắn mới vừa lòng mà ném điện thoại đến chỗ mà cô không với được, tiếp tục thâm thâm thiển thiển thọc vào rút ra.

"Du Hạo Nam, tôi hận anh."

Ánh mắt của cô, từ khiêu khích không một chút nào để ý biến thành hận ý trần trụi.

Cơ thể của Du Hạo Nam hơi cứng lại, liếc nhìn điện thoại cách đó không xa, phát hiện màn hình điện thoại sáng lên, đây là trạng thái cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Nhìn thấy hắn ngây người, Tả Ninh đột nhiên lại nở nụ cười: "Tôi đâu chỉ có làm với Cao Hạ? Lần đầu tiên của tôi cũng là cho anh ấy. Còn có Thu Dật Mặc, chúng tôi không chỉ phát sinh quan hệ một lần. Thời điểm tôi bị trật chân nằm trong viện, ngày nào tôi với anh ta cũng hoan ái, anh xem xem chỗ tôi ngồi đoán chừng vẫn còn dính tinh dịch của anh ta a."

Thấy trên mặt hắn không còn huyết sắc, cô càng nói càng hăng say: "Hơn nữa anh nhất định không biết, hôm sinh nhật Cao Hạ, tôi còn cùng Thu Dật Bạch làm, chúng tôi tránh anh, tránh mọi người trong đoàn phim ở trong WC yêu đương vụng trộm, thật sự rất kích thích. Anh cho rằng vì sao đột nhiên tôi lại đối xử tốt với anh như vậy, mỗi ngày đều nấu cơm cho anh? Chẳng qua là tôi cảm thấy có lỗi với anh, muốn bồi thường anh mà thôi. Đáng tiếc, hiện tại tâm tư bồi anh tôi cũng không có , bởi vì anh so với bọn họ, kỹ thuật của anh là kém nhất, bạn giường như anh, tôi cũng không cần."

Tả Ninh không biết Du Hạo Nam rời khi nào, cô chỉ biết cô nói những lời này, kích thích đến mức hắn nổi cơn điên, ở trên người cô không ngừng phát tiết lửa giận. Chờ cô từ trong hôn mê tỉnh lại, dưới ánh đèn lờ mờ trong phòng nghỉ, chỉ có mình cô nằm vô lực ở trên giường, mà ở bên ngoài văn phòng đều là bóng tối.

Thân thể đau nhức đến tột đỉnh, nhưng trái tim cô không hiểu sao lại rất bình tĩnh.

Rốt cuộc, cái loại cảm giác đau lòng này, cô tưởng bản thân về sau không bao giờ sẽ đau như vậy nữa.

Giống như có âm thanh va chạm truyền đến, cô còn đang nghi hoặc có phải nam nhân kia có phải đang ở bên ngoài tự mình hại mình hay không, liền nghe được tiếng bước chân càng lúc càng rõ ràng.

"Tả Ninh......"

Bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói của Cao Hạ, Tả Ninh trong lòng cả kinh, đột nhiên mở mắt ra, liền thấy nam nhân bọc đến kín mít đang đứng ở cửa ngơ ngác nhìn cô.

Thoáng nhìn bản thân mình cả người trần trụi, chăn mỏng chỉ che được nửa bên bộ ngực, cô giãy giụa thoát khỏi suy nghĩ muốn kéo chăn lên nhưng không nhấc lên nửa điểm sức lực.

"Cao Hạ......" Muốn mở miệng, giọng nói khàn khàn, cổ họng sinh đau.

Khom lưng nhặt điện thoại với áo khoác gió trên mặt đất, hắn đi đến mép giường nâng cô dậy, giúp cô khoác áo gió lên, nhanh chóng cài cúc áo, đem cô từ trên giường bế lên: "Tôi đưa em rời đi."

Bởi vì đeo mũ với khẩu trang, cô không thấy rõ vẻ mặt của hắn, nhưng ánh mắt của hắn vẫn ôn nhu như vậy.

Vì thế cô gật đầu, bên môi lộ ra một nụ cười: "Được."

Thẳng đến được Cao Hạ ôm tới bãi đỗ xe ngầm, ngồi vào trong xe hắn, Tả Ninh mới khôi phục được chút sức lực, nhẹ giọng hỏi: "Tại sao anh lại biết tôi ở chỗ này?"

"Đoán." Dừng một chút hắn bổ sung, "Tôi ở trong điện thoại nghe được em nói hận anh ta, vậy nên mới quyết định tới."

"Vậy sao anh có thể đi lên văn phòng của anh ta?"

"Lúc trước tôi có làm đại diện phát ngôn sản phẩm cho bọn họ, bảo an cũng quen biết tôi, tôi nói Du Hạo Nam gọi tôi đến, anh ta không hoài nghi, còn tự mình đưa tôi lên." Dứt lời hắn cười tự giễu, "Làm minh tinh đại khái cũng có chỗ tốt như vậy."

"Cảm ơn."

"Khách sạn khả năng còn có paparazzi, đêm nay chỉ có thể mang em đến chung cư của tôi, trước tiên em cứ nghỉ ngơi một chút đi, tới tôi sẽ gọi em."

Xuống xe, cô vẫn được Cao Hạ ôm vào chung cư.

Đem cô đặt lên giường lớn trong phòng dành cho khách, hắn liền xoay người đi ra ngoài, khi trở lại, trên tay cầm một chiếc khăn lông, còn có tăm bông với thuốc mỡ.

Thấy hắn ngồi xổm xuống mép giường kéo hai chân cô ra, xốc áo gió lên, Tả Ninh tức khắc xấu hổ đến không biết làm sao: "Cao Hạ......"

"Đừng sợ, tôi bôi thuốc cho em." Hắn một bên nhẹ giọng an ủi, một bên dùng khăn lông ấm áp giúp cô chà lau hạ thể.

Nhìn đến cánh hoa sưng đỏ cùng với da thịt chỗ bắp đùi bị ma sát, con người Cao Hạ trầm xuống, thấp giọng nói: "Lần trước..... Tôi.... Có phải cũng làm em bị thương thành như vậy không? Xin lỗi, ta lúc ấy...... Quá hỗn đản."

"Không phải." Tả Ninh cắn môi lắc lắc đầu, "Đều đã qua, tôi không trách anh."

Cầm tăm bông cẩn thận bôi thuốc cho cô, lại giúp cô thay bộ đồ ngủ nam thoải mái, hắn mới ách giọng nói: "Em nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai tôi phải đến đoàn phim, nơi này em cứ việc ở."

Tả Ninh nghe được ra hô hấp của hắn có chút hỗn loạn, cũng nhìn ra được trong mắt hắn có khắc chế, chỉ có thể đối với hắn gật đầu, ngoan ngoãn chui vào trong chăn.

(=^x^=)(=^x^=)(=^x^=)

Editor: sacnu

*3 chương gần 5000 từ, ôi! Tôi thấy khâm phục bản thân mình ghê luôn. Chắc lâu mới nhận phi vụ 3 chương kiểu này thôi không tôi sợ bản thân không làm kịp mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...