Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Bách Liên Phi Thăng [...] – Chương 12

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Nghe Trương đường chủ phân phó như vậy, Tần Phượng Minh không khỏi lộ vẻ hoang mang, sau khi nhìn Đoạn Mãnh một cái, y không dám chậm trễ, bước theo sau Trương đường chủ tiến vào đại điện. - -

Theo một thiếu niên khác bước ra, Tần Phượng Minh mới biết được, người tên Viên Khắc Kiệm kia, chính là thiếu niên đầu tiên bước lên Thúy Trúc phong.

Nhìn ba gã thiếu niên đi theo phía sau, Trương đường chủ lộ vẻ tươi cười, ngữ khí cũng ôn hòa hơn nhiều:

“Lần tuyển chọn này, ba người các ngươi biểu hiện cực kỳ xuất sắc. Theo lệ thường, sau này ba người các ngươi sẽ do bổn tọa đích thân chỉ điểm luyện võ. Hy vọng ba người các ngươi đừng khiến bổn tọa thất vọng.”

Nghe đường chủ nói vậy, Tần Phượng Minh cùng hai người kia nhất thời sửng sốt, sau đó đồng loạt lộ vẻ kinh hỉ.

Được đích thân đường chủ chỉ điểm võ công, tất nhiên hơn hẳn sáu vị sư phụ đang tranh giành gần ba mươi người còn lại. Trong lòng phấn chấn, Tần Phượng Minh cùng hai người kia đồng loạt khom người hành lễ: “Xin Trương đường chủ yên tâm, chúng con nhất định khắc khổ luyện võ, không phụ sự kỳ vọng của đường chủ.”

Nhìn ba thiếu niên trước mặt, nét mặt Trương đường chủ dần hiện ý cười, gật đầu chậm rãi, một lát sau lại lên tiếng: “Ba người các ngươi, có môn võ công nào bản thân yêu thích không?”

“Bẩm đường chủ, khi còn ở nhà, con từng học phụ thân một ít thương pháp, nếu được, con xin luyện thương pháp.” Một lát sau, Đoạn Mãnh là người đầu tiên lên tiếng.

Viên Khắc Kiệm suy nghĩ một chút, cũng khom người nói: “Con từng học một ít đao pháp với hộ viện trong nhà, cảm thấy rất thích, hy vọng sau này có thể học đao.”

Lúc này Tần Phượng Minh lại không hiểu nhiều về các loại binh khí võ công, dù dưới sự ra hiệu của Trương đường chủ, y vẫn khó lòng quyết định. Mặt hơi đỏ lên, y có chút khẩn trương nói:

“Bẩm đường chủ, con từ nhỏ theo phụ thân vào núi săn bắn, đối với binh khí võ công thì hoàn toàn không biết gì. Trước kia đi săn chỉ dùng một cây tiểu xoa, đi săn thì tạm ổn, nhưng nếu đại chiến với người thì lại hơi cồng kềnh.”

Nghe xong câu trả lời của ba người, Trương đường chủ trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói: “Đoạn Mãnh, sau này bổn tọa sẽ truyền cho ngươi một bộ Bá Vương thương. Thương pháp này tương truyền do Bá Vương thời cổ sáng tạo, khi sử dụng vô cùng uy mãnh, rất hợp với tính cách của ngươi.”

“Viên Khắc Kiệm, bổn tọa có một bộ Lôi Đình đao pháp. Đao pháp này nếu luyện thành, khi vận chuyển thanh âm như sấm sét, chỉ bằng khí thế cũng đủ khiến đối thủ sinh lòng hàn ý.”

“Tần Phượng Minh, ngươi chưa có binh khí yêu thích thì cứ suy nghĩ thêm, đợi khi nào quyết định rồi hãy nói với bổn tọa cũng chưa muộn. Nhưng không được quá lâu, tránh trì hoãn thời gian luyện tập.”

Tần Phượng Minh không ngờ Trương đường chủ nhìn qua vô cùng uy nghiêm lại nói chuyện như vậy, trong lòng vui mừng, nỗi sợ hãi từ khi rời nhà cũng dần tan biến.

“Mỗi ngày buổi chiều, các ngươi đến thiên điện bên phải theo phu tử đọc sách biết chữ, nhận biết cốt cách nhân thể, kỳ kinh bát mạch cùng những kiến thức võ học cơ bản khác. Sau nửa năm, khi đã có căn cơ, sẽ theo bổn tọa luyện võ.”

“Trong nửa năm này, mỗi buổi sáng phải luyện tập lực cánh tay. Mỗi ngày nhấc thạch tỏa hai mươi cân, mỗi tay hai trăm lần. Không được lười biếng, nếu ta phát hiện chưa đạt đủ số lượng, chắc chắn sẽ trọng phạt. Các ngươi trở về thu xếp vật dụng cá nhân, sau đó đến sân phía đông nhất sau đại điện để ở.”

Khi Tần Phượng Minh cùng hai người kia khom người hành lễ rời khỏi đại điện, mới phát hiện các đệ tử khác đã tan đi từ lúc nào.

Trong sân phía đông sau đại điện có mười gian phòng, mỗi gian kê bốn cái giường, lúc này đã kín bảy gian, vừa vặn còn thừa ba gian. Tần Phượng Minh cùng hai người kia không khách khí, mỗi người chọn một gian để ở.

Các đệ tử khác nhìn thấy cảnh này đều lộ vẻ căm giận, có kẻ còn lộ ý không phục. Về phần này, Tần Phượng Minh cùng hai người kia đều không hề để tâm.

Đến giữa trưa, một thanh niên mặc áo dài màu xanh lục đi tới sân, sau khi chào hỏi một tiếng liền dẫn Tần Phượng Minh cùng mọi người đến rừng cây phía tây đại điện.

Trong rừng cây này có vài gian phòng, hóa ra đây là nơi ăn cơm sau này.

Dùng xong cơm trưa, Tần Phượng Minh cùng mọi người trở về sân cư trú. Tần Phượng Minh vốn định trò chuyện đôi câu với Viên Khắc Kiệm, nhưng thấy vẻ mặt hắn lạnh lùng nên thôi. Thế là y đến phòng Đoạn Mãnh. Nhắc đến những người đi cùng không trúng tuyển, cả hai đều không khỏi thổn thức.

“Đệ tử mới trúng tuyển lần này, mau ra đây, dẫn các ngươi đi lĩnh quần áo.” Đang lúc hai người trò chuyện, trong viện bỗng truyền đến một tiếng gọi.

Bước ra sân, thấy một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, mặc áo xanh đang đứng đó. Thấy mọi người đã đông đủ, hắn gật đầu, không nói nhiều, lập tức dẫn mọi người rời sân hướng về phía đại điện.

Đối với những đệ tử Lạc Hà Cốc này, Tần Phượng Minh cùng đám trẻ lúc này vô cùng cung kính, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Mọi người đi thẳng vào thiên điện bên trái đại điện.

“Vệ Minh, đây là những đệ tử mới được tuyển chọn, bọn họ đến để lĩnh vật phẩm tùy thân.” Thanh niên kia không nói nhiều, vào đại điện liền trực tiếp bảo một thanh niên trong điện.

Đồng thời, hắn chỉ tay vào Đoạn Mãnh, Viên Khắc Kiệm và Tần Phượng Minh nói: “Đây là ba đệ tử do đích thân Trương đường chủ chỉ định, vật dụng của họ cũng giao cho họ luôn đi.”

Người tên Vệ Minh nghe vậy, lập tức đứng dậy từ chỗ ngồi, khi nhìn về phía Tần Phượng Minh và hai người kia, trên mặt hiện vẻ hâm mộ: “Ba vị sư đệ thật may mắn, vừa tới đã được đường chủ coi trọng, sau này nhất định sẽ làm nên chuyện.”

Nói đoạn, hắn lấy ra ba cái bao phục căng phồng, đưa cho mỗi người một cái. Đồng thời còn đưa cho Đoạn Mãnh và Viên Khắc Kiệm mỗi người một món binh khí.

Tiếp nhận vật phẩm, Tần Phượng Minh cùng hai người kia tất nhiên cung kính đáp tạ: “Làm phiền sư huynh.”

Lĩnh xong vật phẩm, trở về nơi ở, Tần Phượng Minh nóng lòng mở bao phục ra, chỉ thấy bên trong có hai bộ áo dài màu xám, ba lượng bạc vụn, một tấm thẻ bài bằng sắt, trên đó có khắc hai chữ, nhưng Tần Phượng Minh lại không nhận ra.

Y thay quần áo, treo thẻ bài bên hông, vì thấy người của Lạc Hà Cốc ai nấy đều đeo thẻ bài bên hông, nghĩ rằng đây chính là bằng chứng thân phận.

Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi ăn sáng, Tần Phượng Minh tự giác đi ra sân. Tùy tiện chọn một cái thạch tỏa trong đống mấy chục cái, bắt đầu ngày đầu tiên luyện tập lực cánh tay tại Lạc Hà Cốc.

Không lâu sau, Đoạn Mãnh và Viên Khắc Kiệm cũng xuất hiện trong sân. Những đứa trẻ khác thì tản ra hướng về phía rừng cây rậm rạp ngoài sân.

Thạch tỏa này tuy chỉ nặng hai mươi cân, nhưng đối với một đứa trẻ mười mấy tuổi mà nói, trọng lượng cũng không hề nhẹ. Tần Phượng Minh mỗi lần nhấc được hai ba mươi cái là phải dừng lại nghỉ ngơi một chút.

Điều khiến y ngạc nhiên là, chỉ cần nghỉ ngơi một chút, thể lực liền lập tức khôi phục, tình trạng này khiến y vô cùng hoang mang. Nhưng Tần Phượng Minh còn nhỏ tuổi, nên cũng không quá chú tâm vào chuyện này.

Một canh giờ sau, Tần Phượng Minh mới hoàn thành số lần luyện tập ngày đầu tiên.

Trở về phòng, lấy ba lượng bạc ra, Tần Phượng Minh trong lòng bất giác âm thầm tính toán: Sau nửa năm sẽ có gần hai mươi lượng bạc, đến lúc đó sẽ nghĩ cách nhờ người mang về nhà cho cha mẹ, gia đình sẽ không còn phải lo chuyện ăn mặc nữa.

Nghĩ vậy, y cẩn thận cất số bạc đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...