Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Đại Càn Đỉnh Lưu: [...] – Chương 51

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Ngày hôm sau.

Một hạ nhân vận y phục vải thô vội vã tiến vào Tiết Quốc Công phủ.

Trong phủ, Tiết Thuấn Đức và Tiết Du Vĩ vừa dùng xong bữa tối.

“Vào thư phòng nói chuyện.”

Thấy hạ nhân kia hấp tấp tiến vào, Tiết Thuấn Đức đưa mắt ra hiệu cho Tiết Du Vĩ.

Ba người cùng tiến vào thư phòng.

“Tiệm trà sữa kia thế nào rồi?” Tiết Thuấn Đức vội vàng hỏi.

“Lão gia, không có gì bất thường, mọi thứ vẫn như cũ, hơn nữa việc buôn bán hôm nay còn đắt khách hơn hôm qua…” Hạ nhân vội vàng đáp.

Hắn phụng mệnh canh giữ bên ngoài tiệm Quỳnh Tương Ngọc Lộ suốt cả ngày để quan sát việc kinh doanh.

“Sao có thể như vậy!” Tiết Thuấn Đức kinh ngạc nói, “Đã cắt nguồn cung băng khối cho bọn chúng rồi, làm sao chúng còn có thể làm đồ uống lạnh?”

“Phụ thân, người chớ vội.” Tiết Du Vĩ mỉm cười lên tiếng.

“Chẳng lẽ còn có kẻ khác cung cấp băng cho bọn chúng?” Tiết Thuấn Đức hít sâu một hơi, đè nén cơn giận trong lòng.

“Không thể nào.” Tiết Du Vĩ lắc đầu, chậm rãi nói, “Toàn bộ băng khối ở Đế đô đều do Tiết gia cung ứng, dù chúng có bất chấp giá cả nhập hàng từ thành trì khác, thì dù có đi đường quan cũng không thể chuyển tới trong vòng một ngày được.”

“Vậy là sao?” Tiết Thuấn Đức nhíu mày, khó hiểu nói, “Việc buôn bán không hề bị ảnh hưởng chút nào, cũng chẳng thấy tới cầu xin chúng ta cung cấp băng!”

“Mới chỉ ngày đầu tiên thôi, con đoán chắc chắn chúng vẫn còn dư băng, trước đó chưa dùng hết, bây giờ chẳng qua chỉ là cố tỏ ra bình tĩnh mà thôi.”

Thân thể Tiết Du Vĩ tuy đã hồi phục đôi chút, nhưng đứng dậy vẫn khiến xương sườn hơi đau, hắn kéo ghế từ bên cạnh ngồi xuống, khẽ cười nói, “Băng khối là thứ thiết yếu để làm đồ uống lạnh, chúng ta nắm giữ chủ động, không lo chúng không tới quỳ gối cầu xin chúng ta.”

“Nhưng nếu chúng chọn đóng cửa tiệm thì sao?” Tiết Thuấn Đức hỏi.

Đây mới là điều lão lo sợ nhất.

Lão quá thèm khát lợi nhuận từ tiệm Quỳnh Tương Ngọc Lộ, ngay cả khi phải nhập hàng băng khối, mỗi ngày vẫn thu về món hời rất lớn.

Nếu Quỳnh Tương Ngọc Lộ đóng cửa không làm nữa, không những bọn họ không nhận được lợi ích, mà việc kinh doanh băng khối cũng sẽ bị ảnh hưởng.

“Việc làm ăn hái ra tiền như thế, ai nỡ từ bỏ?” Tiết Du Vĩ cười nhẹ.

“Con nói đúng.” Tiết Thuấn Đức trầm ngâm gật đầu, việc làm ăn siêu lợi nhuận thế này, mỗi ngày thu vào vạn lượng bạc, ai mà nói bỏ là bỏ được?

“Cho nên phụ thân không cần nóng lòng, cứ chờ là được.” Tiết Du Vĩ đầy tự tin nói.

Tiết Thuấn Đức cũng cười theo.

Vẫn là con trai mình suy nghĩ chu toàn.

Chờ hai ngày nữa, ông chủ của tiệm Quỳnh Tương Ngọc Lộ kia sẽ phải tới cầu xin bọn họ.

Trò chuyện xong việc làm ăn, Tiết Thuấn Đức lại nghĩ tới chuyện của con trai mình, lão suy nghĩ một chút rồi cho hạ nhân lui ra.

Sau đó lão cũng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Tiết Du Vĩ, nhìn hắn nói, “Hôm nay trên triều đình, phụ thân lại cãi nhau một trận với Tô Vệ Quốc. Hắn đã quyết tâm bắt chúng ta phải cho một lời giải thích, Bệ hạ muốn đích thân xử lý chuyện của các con, con hãy chuẩn bị sẵn sàng ngày mai cùng ta vào chầu.”

“Phụ thân có biết Bệ hạ định liệu thế nào không?” Tiết Du Vĩ có chút lo lắng hỏi.

Lần này hai người đánh nhau, tuy hắn cũng bị thương, nhưng thực ra là hắn ra tay độc ác trước, hơn nữa chỉ cần điều tra một chút là biết, hắn là kẻ khiêu khích Tô Ngôn trước.

“Ý của Bệ hạ thì phụ thân không đoán được, nhưng chúng ta đuối lý, tự nhiên phải chuẩn bị sẵn sàng đối phó.” Tiết Thuấn Đức trầm giọng nói.

“Triệu Quốc Công bên kia nói sao?” Tiết Du Vĩ lại hỏi.

Triệu Quốc Công Thượng Quan Vô Cực, không chỉ là đương kim Quốc cữu, mà còn là Tể tướng đương triều, địa vị đứng đầu văn quan, dù là Ngụy Tranh và những người khác cũng phải nhường một bậc.

Lần này Tiết Du Vĩ muốn lấy mạng Tô Ngôn chính là do con trai của Thượng Quan Vô Cực là Thượng Quan Trung xúi giục, bảo hắn cố ý chọc giận Tô Ngôn, ra tay độc ác lấy mạng hắn.

Chỉ tiếc là Tô Ngôn kia vận khí quá tốt, thế mà vẫn không chết.

“Triệu Quốc Công đã liên hệ với các vị quan lại, đến lúc đó tự khắc có người biện giải cho con.” Tiết Thuấn Đức gõ ngón tay lên tay vịn ghế, ngừng một chút rồi nói tiếp, “Phụ thân nghe nói, Ngụy Tranh kia cũng nghiêng về phía chúng ta.”

“Ngụy Tranh chẳng phải là phái trung lập sao?” Tiết Du Vĩ lộ vẻ kinh ngạc.

“Thằng con phá gia chi tử nhà họ Tô kia danh tiếng thối nát, kẻ không chứa nổi hạt cát trong mắt như Ngụy Tranh, sớm đã bất mãn với thánh chỉ ban hôn của Bệ hạ rồi. Lần này Tô Ngôn vào chầu, với tính cách của hắn nhất định sẽ đàn hặc!” Tiết Thuấn Đức lộ vẻ thâm trầm.

“Ha ha, Ngụy Tranh này đúng là giúp chúng ta một đại ân!” Tiết Du Vĩ lập tức cười lớn.

Trên triều đình có ba đảng phái, lần lượt là võ quan, văn quan và phái trung lập.

Võ quan do Tần Nghị, Trần Bá Thiên, Lý Uy, những vị tướng quân theo Lý Huyền chinh chiến sa trường đứng đầu. Còn văn quan thì do Thượng Quan Vô Cực cầm đầu. Về phần phái trung lập, chính là những gián quan do Ngụy Tranh đứng đầu.

Những gián quan này tuy không lấy lòng được cả hai bên, nhưng Lý Huyền lại đặc biệt trọng dụng họ, vì họ là mắt xích quan trọng nhất để ổn định triều đình.

“Vậy chúng ta còn lo lắng gì nữa, Ngụy Tranh đến Bệ hạ còn dám mắng, nếu hắn ghét Tô Ngôn, chẳng phải sẽ mắng hắn xối xả sao?” Tiết Du Vĩ lập tức vui mừng.

Hắn không ngờ lại có chuyện tốt như vậy.

Ngụy Tranh kia tuy ngày thường rất cổ hủ, nhưng chính vì sự cổ hủ đó mới khiến hắn dám thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ.

Bọn họ dẫn Tô Ngôn đi chọi dế, chính là muốn khiến hắn chìm đắm vào cờ bạc, danh tiếng thối nát.

Hiện giờ đã làm được rồi.

Kẻ không chứa nổi hạt cát trong mắt như Ngụy Tranh, tự nhiên không thể làm ngơ.

Dù sao người mà Tô Ngôn muốn cưới chính là Đích trưởng công chúa của Đại Càn, danh tiếng như vậy đến lúc đó chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới Hoàng gia, với tính cách của Ngụy Tranh, tự nhiên sẽ cực lực phản đối.

Như vậy thì văn thần và gián quan đều đứng về phía hắn, còn gì phải sợ nữa?

“Ưu thế đúng là đang nằm trong tay chúng ta, phụ thân chỉ sợ Tần Nghị và Lý Uy bọn họ gây khó dễ.” Tiết Thuấn Đức nói.

Trong đám võ tướng, như Trần Bá Thiên loại đầu óc đơn giản tứ chi phát triển thì còn dễ nói, chứ hai kẻ Tần Nghị và Lý Uy kia thì không dễ đối phó.

Tô Vệ Quốc có quan hệ mật thiết với bọn họ, là huynh đệ vào sinh ra tử, chắc chắn sẽ chống lưng cho Tô Ngôn.

“Đám võ tướng đó ngoài việc chửi đổng ra thì còn biết làm gì?”

Võ tướng không vừa ý là trực tiếp chửi đổng, ngoài việc chửi đổng ra bọn họ cũng chẳng nói được cái gì, còn văn quan thì khác, dù là thù giết cha, văn quan cũng có thể đàm tiếu trên triều đình.

Tranh luận trên triều đình, dựa vào tài ăn nói và logic, văn thần vốn dĩ đã chiếm ưu thế, huống chi lần này người mấu chốt là Ngụy Tranh lại đứng về phía bọn họ.

Tiết Thuấn Đức nghe vậy, vẻ mặt nặng nề cũng tan biến, con trai lão nói không sai, bàn về tranh luận trên triều đình, võ tướng còn chẳng xứng xách dép cho văn thần.

Lão đứng dậy từ trên ghế, cười lớn vỗ vai Tiết Du Vĩ: “Vậy con hãy chuẩn bị kỹ càng, quan trọng nhất là phải soạn sẵn lời lẽ, đến lúc đó phụ thân sẽ tranh luận đến cùng trên triều đình, biết đâu còn có cơ hội khiến Bệ hạ hủy bỏ hôn ước!”

Sở dĩ bọn họ làm vậy là muốn khiến Bệ hạ hủy hôn, chỉ khi hủy hôn thì Thượng Quan Trung mới có cơ hội cưới An Ninh công chúa.

Thượng Quan Trung luôn nằm mơ cũng muốn thành thân với An Ninh công chúa, chuyện này nếu thành, một ân tình lớn như vậy, đến lúc đó quan hệ giữa Tiết gia và Thượng Quan gia chắc chắn sẽ càng thêm khăng khít.

“Yên tâm, bàn về tài ăn nói, con đã bao giờ khiến phụ thân thất vọng chưa?”

Tiết Du Vĩ cười hì hì.

Bàn về tranh luận, mười tên Tô Ngôn cũng không phải là đối thủ của hắn.

Đến lúc đó chỉ cần hắn khiến Tô Ngôn câm nín không nói được lời nào, cộng thêm sự đàn hặc của Ngụy Tranh, ưu thế ban đầu sẽ trực tiếp chuyển hóa thành thắng lợi!

Tô Ngôn, lần này xem ngươi còn làm gì được nữa!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...