Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Đại Minh Lưu Phỉ – Chương 32

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Triệu Vũ Đồ chỉnh lại vạt áo dài, đôi tay chắp lại, cả người cúi thấp gần như sát đất.

“Ngươi đây là làm cái gì?” Lưu Hằng nghiêng người, nhíu mày hỏi.

Triệu Vũ Đồ đứng thẳng lưng, cung kính nói: “Đa tạ Lưu đại đương gia ân cứu mạng.”

“Ngươi dám nghe lén chúng ta nói chuyện?” Trần Tầm Bình cho rằng Triệu Vũ Đồ nghe lén hắn cùng Lưu Hằng, giơ tay định túm lấy cổ áo đối phương.

“Không có, tuyệt đối không có.” Triệu Vũ Đồ lùi lại một bước, liên tục xua tay phủ nhận, “Ta cũng vừa tới nơi này không lâu, căn bản không có cơ hội nghe được nhị vị trò chuyện.”

“Được rồi nhị ca, Triệu sư gia hẳn là tự mình đã nghĩ thông suốt.” Lưu Hằng ngăn cản Trần Tầm Bình đang muốn động thủ giáo huấn Triệu Vũ Đồ.

Nghe được lời này, Triệu Vũ Đồ vẻ mặt đau khổ nói: “Ta Triệu Vũ Đồ tự xưng là người đọc sách, xem sự tình lại không thấu triệt bằng Lưu đại đương gia. Nếu không phải hôm nay Lưu đại đương gia không nghe lời ta nói mà ngất đi, chỉ sợ kết cục của chúng ta cũng sẽ giống như Thạch Vân Hổ bọn họ.”

Nhìn thấy Triệu Vũ Đồ tự mình nghĩ thông suốt, Lưu Hằng cũng không lấy làm lạ. Có thể lưu lại đại doanh, luôn đi theo bên cạnh Thạch Vân Hổ làm sư gia, tất nhiên phải có chút bản lĩnh, ít nhất về mặt tài trí cũng không thua kém người thường.

Lưu Hằng cười nói: “Triệu sư gia quá khen, cho dù không có ta ngăn trở, Triệu sư gia tự mình cũng sẽ nghĩ thông suốt thôi.”

“Kia cũng là nhờ Lưu đại đương gia khiến ta mất đi cơ hội hư vô mờ mịt kia, mới làm ta bình tĩnh lại.” Triệu Vũ Đồ tự giễu một câu.

Trần Tầm Bình trừng mắt nhìn Triệu Vũ Đồ, hừ lạnh: “Ý của ngươi là trách huynh đệ ta?”

“Không dám, không dám.” Triệu Vũ Đồ liên tục xua tay, “Nếu không phải Lưu đại đương gia, ta đến nay vẫn còn hãm sâu trong đó không thể tự kiềm chế.”

Lưu Hằng khuyên nhủ: “Nhị ca, Triệu sư gia không có ý đó.”

“Lượng hắn cũng không dám.” Trần Tầm Bình lạnh giọng nói.

“Là, Trần đầu nói rất đúng.” Triệu Vũ Đồ lại nói, “Lưu đại đương gia nếu không chê, ta nguyện ý lưu lại bên cạnh ngài, dốc chút sức mọn.”

Lưu Hằng cười nói: “Thế thì tốt quá, Triệu sư gia ở trong đại doanh cũng là người có bản lĩnh, nguyện ý lưu lại thì ta đương nhiên cầu còn không được.”

Trần Tầm Bình đứng bên cạnh nói: “Huynh đệ, người này chúng ta không thể giữ lại, nhân lúc còn sớm đuổi đi là hơn. Hắn vốn là người của Thạch Vân Hổ, ban ngày lại suýt nữa hại chúng ta rơi vào kết cục giống như bọn chúng.”

“Chuyện trước kia, ta xin lỗi Lưu đại đương gia cùng Trần đầu. Vì ta mà suýt chút nữa khiến mọi người lâm vào hiểm cảnh.” Triệu Vũ Đồ trịnh trọng cung kính khom người hành lễ với hai người.

Trần Tầm Bình hừ một tiếng, quay đầu sang một bên.

Lưu Hằng cười nói: “Hảo nhị ca, chuyện ban ngày Triệu sư gia cũng không phải cố ý, hiện giờ hắn đã biết lỗi, cứ để hắn ở lại đi! Trong doanh đúng là đang thiếu người đọc sách biết chữ.”

“Đa tạ đại đương gia.” Triệu Vũ Đồ lại bái Lưu Hằng một lần nữa.

Trần Tầm Bình bên cạnh giọng điệu khó chịu nói: “Nếu Lưu Hằng huynh đệ đã nói như vậy, ta nghe theo đệ ấy. Nhưng nếu để ta biết ngươi có tâm tư bất chính, đừng trách ta không khách khí với ngươi.”

Đối mặt với lời đe dọa của Trần Tầm Bình, Triệu Vũ Đồ sắc mặt bình tĩnh đáp: “Trần đầu yên tâm, đã chọn chủ động ở lại, ta chắc chắn sẽ tận tâm phụ tá Lưu đại đương gia, vì đại doanh mà tận tụy làm việc.”

Trần Tầm Bình hừ lạnh: “Hy vọng đúng như lời ngươi nói.”

“Đừng đứng đó nữa, đều ngồi đi.” Lưu Hằng quay sang nhìn Triệu Vũ Đồ, “Ta vừa lúc có một chuyện muốn hỏi ngươi.”

Triệu Vũ Đồ vừa ngồi xuống lại lập tức đứng dậy nói: “Đại đương gia cứ việc mở lời.”

“Đừng khẩn trương, ngồi xuống đi, ta không phải Thạch Vân Hổ, sẽ không ăn thịt người.” Lưu Hằng nói, “Trước đó Triệu sư gia nói mình từng tới Đại Đồng, có biết ở Đại Đồng nơi nào có thể kiếm được sắt, nơi nào thợ rèn tương đối nhiều không?”

Triệu Vũ Đồ kinh ngạc nói: “Đại đương gia chẳng lẽ muốn chế tạo binh khí và áo giáp? Việc đó cần một khoản bạc lớn, hơn nữa nếu số lượng quá nhiều rất dễ bị người ta báo quan.”

Trần Tầm Bình bên cạnh bất mãn nói: “Bảo ngươi nói thì cứ nói, sao lắm lời thế.”

Lưu Hằng cười nói: “Chuyện khác không cần bận tâm, ngươi cứ nói cho ta biết nơi nào có thứ ta cần là được.”

Triệu Vũ Đồ trầm tư một lát rồi nói: “Muốn nói nơi sản xuất sắt tư nhân nhiều nhất thì phải kể đến Linh Khâu. Nơi đó có không ít lò sắt tư nhân, thợ rèn đương nhiên cũng nhiều. Tuy nhiên sắt ở đó không bằng sắt ở Mân, chỉ dùng chế tạo nông cụ thì tạm được, nếu dùng để chế tạo giáp trụ thì kém hơn một chút.”

“Linh Khâu!” Lưu Hằng suy nghĩ một chút rồi nói, “Triệu sư gia có quen thuộc với Linh Khâu không?”

Triệu Vũ Đồ đáp: “Không hẳn là quá quen, nhưng cũng từng đi qua một lần. Nơi đó lò sắt tư nhân quá nhiều, ban ngày cũng không dám mở cửa sổ, một ngày trôi qua ngoài cửa sổ đều phủ một tầng bụi đen.”

Trần Tầm Bình nghi hoặc hỏi: “Chúng ta không đi Quảng Linh sao?”

Lưu Hằng cười nói: “Quảng Linh đương nhiên phải đi, nhưng cũng không trì hoãn việc chúng ta ghé qua Linh Khâu.”

Nghe thấy Lưu Hằng thực sự muốn đi Linh Khâu, Triệu Vũ Đồ lên tiếng khuyên can: “Có phải nên cân nhắc lại một chút không? Linh Khâu nơi đó không lớn, nhưng lại có mấy cổ thế lực tranh giành. Trong thành có quan phủ, ngoài thành mấy mỏ quặng đều có chủ, những chủ mỏ này phía sau đều có người của quan phủ chống lưng, kẻ nào cũng không dễ chọc. Hơn nữa ngoài thành còn có thổ phỉ chiếm núi làm vua.”

Lưu Hằng cười nói: “Không sợ thế lực hỗn loạn, càng loạn chúng ta lại càng dễ đứng vững gót chân.”

Triệu Vũ Đồ thấy khuyên không được Lưu Hằng, liền nói: “Hiện giờ chúng ta đang ở gần Trư Trớ sơn, với tốc độ của chúng ta, muốn đến Quảng Linh nhanh nhất cũng phải mất ba bốn ngày. Đến Linh Khâu thời gian còn lâu hơn, giữa đường còn phải xuyên qua Dương Nguyên huyện mới có thể tới Quảng Linh. Dọc đường đi còn phải cẩn thận quan quân vây quét, tốc độ tiến quân lại càng chậm. Chi bằng trước hết tìm một chỗ đặt chân, trong cảnh nội Đại Đồng núi rừng tương đối nhiều, rất thích hợp để lên núi vào rừng làm cướp.”

Nghe xong, Lưu Hằng cười nói: “Xem ra Triệu sư gia rất quen thuộc nơi này.”

“Chưa nói tới quá quen thuộc.” Triệu Vũ Đồ thở dài, “Năm đó cử nghiệp không thành, ta liền học vẽ bản đồ để mưu sinh. Mỗi khi đến một nơi đều theo bản năng ghi nhớ những địa điểm có đặc điểm, cho nên qua bao lâu nay vẫn còn chút ấn tượng.”

“Không ngờ Triệu sư gia còn có bản lĩnh vẽ bản đồ.” Lưu Hằng vui vẻ nói, “Có thể làm phiền Triệu sư gia vẽ lại những nơi đã đi qua thành bản đồ không? Nếu có thể, hãy đánh dấu cả con đường mà trước kia Triệu sư gia đi tới Linh Khâu vào đó.”

Triệu Vũ Đồ suy nghĩ một chút rồi nói: “Có thể thì có thể, nhưng lúc đó du học chủ yếu đi đường lớn và huyện thành, hiện giờ chúng ta là phỉ, lộ trình đi lại khác xa với năm đó.”

“Không sao, chỉ cần vẽ ra là tốt rồi, chỗ nào thiếu sót sau này có thể từ từ bổ sung.” Lưu Hằng không ngờ Triệu Vũ Đồ lại có tài vẽ bản đồ, xem như vừa có được một vị sư gia, lại vừa có được một họa đồ sư.

Triệu sư gia gật đầu: “Nếu đại đương gia tin tưởng dùng ta vẽ bản đồ, sáng sớm ngày mai ta sẽ theo quy chế mà vẽ bản đồ dọc đường đi.”

“Không vội.” Lưu Hằng nói, “Quan quân Thiên Thành Vệ đã triệt binh hay chưa chúng ta còn chưa rõ, sáng mai còn cần tranh thủ lên đường. Thừa dịp Thạch Vân Hổ bọn họ đang bị vây hãm, quan quân không rảnh tay đối phó chúng ta, nên sớm tới Quảng Linh.”

Trần Tầm Bình ngồi bên cạnh lúc này mới lên tiếng: “Không phải ta coi thường Thạch Vân Hổ, với chút bản lĩnh của hắn, nhiều nhất chỉ cầm cự được đến đêm nay thôi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...