Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Nhị đương gia vừa ra tay, mấy tên thổ phỉ còn lại vội vàng chộp lấy binh khí trong tầm tay, lùi về phía sau, ánh mắt nhìn về phía Nhị đương gia tràn đầy vẻ đề phòng.
Nhị đương gia một tay cầm đao, máu tươi từ mũi đao nhỏ xuống, hắn lạnh giọng nói: “Lùn Chân Hổ, ngươi là người của Từ gia, Từ gia tất nhiên sẽ bảo toàn tính mạng cho ngươi, nhưng mấy kẻ như chúng ta thì khác, Từ gia tuyệt đối sẽ không để lại mấy tai họa ngầm như chúng ta tồn tại.”
“Phóng con mẹ nó thí, có lão tử ở đây, Từ gia tuyệt đối sẽ không đụng đến một sợi lông của các ngươi.” Lùn Chân Hổ sắc mặt tái nhợt, cố nén đau đớn.
“Đừng có ở đây mà lừa gạt mọi người.” Nhị đương gia châm chọc nói, “Mấy năm nay sơn trại đã làm biết bao nhiêu chuyện cho Từ gia, thay Từ gia cướp bóc đoàn xe đối thủ, giết người diệt khẩu, cướp đoạt những thương nhân mua sắt của các lò sắt khác... Chuyện như vậy làm quá nhiều, nói cũng nói không hết, ngươi không sợ Từ gia diệt khẩu, nhưng ta sợ bị Từ gia diệt khẩu.”
Lùn Chân Hổ xé một mảnh vải trên người, băng bó vết thương ở cổ tay, nhưng ánh mắt dư quang của hắn nhận thấy ánh mắt của mấy tên thổ phỉ kia nhìn mình đã không còn thiện cảm.
Nhị đương gia ở bên kia tiếp tục nói: “Hiện giờ sơn trại không còn, đám người chúng ta đã thành cái bô vô dụng, đối với Từ gia mà nói chính là tai họa ngầm, tìm đến Từ gia chẳng khác nào dê vào miệng cọp, tạo cơ hội cho Từ gia diệt khẩu.”
Một bên mấy tên thổ phỉ bắt đầu có kẻ dùng binh khí chỉ về phía Lùn Chân Hổ.
Chú ý tới cảnh này, mồ hôi trên trán Lùn Chân Hổ càng nhiều, hắn vội vàng nói: “Các huynh đệ yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, Từ gia sẽ không giết người diệt khẩu đâu, tin ta đi, chúng ta đã làm biết bao nhiêu việc cho Từ gia, Từ gia sẽ không để các huynh đệ phải chịu đói đâu.”
“Đừng lừa các huynh đệ nữa, ngươi là người của Từ gia, đương nhiên không sợ, còn mấy anh em chúng ta thì không phải, cho nên... ngươi cứ đi chết đi!” Nhị đương gia lao lên phía trước, giơ đao chém về phía Lùn Chân Hổ.
Vừa ra tay, mấy tên thổ phỉ lui lại một bước, không ai xông lên hỗ trợ, cũng không giúp Lùn Chân Hổ, càng không giúp Nhị đương gia.
Lùn Chân Hổ vốn đã đề phòng từ trước, khi đối phương ra tay, thân thể hắn nghiêng sang phải, tay phải cầm đao chém ngang, đi sau mà đến trước, chém trúng người Nhị đương gia trước một bước.
Bên tai truyền đến tiếng 『 boong 』 một cái, sắc mặt Lùn Chân Hổ thay đổi, hắn quên mất đối phương vẫn luôn mặc giáp sắt bên trong chưa từng cởi ra, nhát đao này chém trúng giáp sắt.
Phụt!
Ý niệm vừa mới dâng lên, một đạo hàn quang chợt lóe trước mắt, theo sau ngực chợt lạnh, tựa hồ có thứ gì đó phun ra, hắn cúi đầu nhìn, thấy lớp áo đơn trước ngực đã bị máu tươi thấm đẫm, máu không ngừng trào ra từ ngực, tầm mắt dần dần mơ hồ, thân thể không còn chịu sự khống chế mà ngửa ra sau, ngã xuống đất.
“Đây là cảm giác sắp chết sao?” Trước khi mất đi ý thức, ý niệm cuối cùng này lóe lên trong đầu Lùn Chân Hổ, rồi cả người hắn ngã mạnh xuống đất, nằm bất động.
Nhị đương gia đi đến trước mặt, dùng đao trong tay chọc chọc hai cái, thấy không có động tĩnh, vẫn chưa yên tâm nên vung đao chém bay đầu Lùn Chân Hổ.
Xác nhận Lùn Chân Hổ không thể sống lại được nữa, hắn mới lau sạch vết máu trên thân đao, tra vào vỏ.
“Các huynh đệ, Lùn Chân Hổ đã chết, ai muốn đi huyện thành tìm Từ gia thì ta không ngăn cản, còn kẻ nào không muốn đi Từ gia thì có thể đi theo ta.” Nhị đương gia vừa mới giết Lùn Chân Hổ, dư uy còn đó, ánh mắt hắn lướt qua đâu, mấy tên thổ phỉ đều cúi đầu không dám đối diện.
Nhị đương gia rất hài lòng về điều này, đám người trước mắt tạm thời đã bị hắn trấn áp.
Mấy tên thổ phỉ nhìn nhau, một kẻ trong đó lên tiếng: “Nhị đương gia, không, đại ca, sau này chúng ta đi theo ngươi.”
“Ha ha, được, sau này có Thạch Hồng Sinh ta một miếng cơm ăn, thì sẽ có các huynh đệ một miếng cơm.” Nhị đương gia, không, Thạch Hồng Sinh nói: “Các huynh đệ đi thôi, chúng ta nhân lúc đêm tối rời khỏi Đầu Hổ Trại.”
Mấy tên thổ phỉ không ai lấy giáp sắt trên mặt đất, dù sao mặc lớp giáp dày cộm trên người hành động rất bất tiện, ngay cả Thạch Hồng Sinh cũng đã cởi bỏ giáp sắt trên người, chỉ mặc một thân áo đơn.
Dưới chân núi Đầu Hổ Trại và con đường lớn không có Lưu Phỉ nào canh giữ, tất cả Lưu Phỉ đều đã lên trên núi, Thạch Hồng Sinh dẫn theo mấy tên thổ phỉ thuận lợi lên đường lớn.
Đứng dưới chân núi Đầu Hổ Trại, Thạch Hồng Sinh nhìn về phía hướng có ánh sáng trên núi, ánh mắt lập lòe không định, hồi lâu mới nói: “Đầu Hổ Trại cứ để các ngươi chiếm trước, sau này ta sẽ quay lại.”
Một tên thổ phỉ bên cạnh khuyên nhủ: “Đại ca, đi thôi, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, Đầu Hổ Trại sớm muộn gì cũng là của chúng ta.”
Thạch Hồng Sinh nhìn thêm một lát, mới nói: “Đi!”
Vài tên thổ phỉ may mắn chạy thoát khỏi Đầu Hổ Trại đi theo Thạch Hồng Sinh biến mất trong bóng đêm.
………………
Chỉ có số ít thổ phỉ ở Đầu Hổ Trại vì chống cự mà bị giết, số còn lại thấy đường xuống núi đã bị chặn, liền tự giác vứt bỏ vũ khí, ngoan ngoãn quỳ trên mặt đất chờ xử lý.
Việc bình định Đầu Hổ Trại dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng của Trần Tầm Bình và Dương Xa, vốn tưởng rằng sẽ tử thương một ít người, không ngờ đám thổ phỉ này lại vô dụng đến thế, mấy loạt hỏa súng bắn qua là đã tan tác, đến cả một trận chém giết ra trò cũng không có.
Trận chiến này có thể nói là không hề tổn thất, ngoại trừ vài tên Lưu Phỉ xui xẻo vì trời tối đuổi theo quá gấp mà bị thương chân.
Đánh hạ Đầu Hổ Trại, tiến hành dọn dẹp chiến trường.
Một vài Lưu Phỉ chưa từng thấy máu được gọi riêng đi dọn dẹp thi thể thổ phỉ, gặp kẻ trọng thương chưa chết thì phải bồi thêm một đao hoặc đâm thêm một thương, kết liễu mạng sống đối phương.
Số lượng thổ phỉ tử vong có hạn, rất nhiều Lưu Phỉ chưa từng thấy máu bắt đầu được sắp xếp đi chặt đầu thổ phỉ, hoặc dùng binh khí trong tay chém lên thi thể vài nhát.
Khi tấn công sơn trại thổ phỉ, truy kích thổ phỉ bỏ chạy, rất nhiều Lưu Phỉ nhìn vẫn rất bình thường, nhưng đến lúc dọn dẹp thi thể thổ phỉ, không ít kẻ đã quỳ rạp xuống đất nôn mửa không ngừng.
Nhìn thấy cảnh này, vị tiểu đội trưởng dẫn đội cười nói: “Nôn đi, nôn nhiều thành quen, sau này giết người sẽ không như bây giờ nữa.”
Lời hắn vừa dứt, mấy tên Lưu Phỉ lại càng nôn dữ dội hơn.
Thấy thế, vị tiểu đội trưởng kia cười ha ha, nhớ lại lần đầu tiên mình giết người.
Khi đó hắn cũng giống như đám người trước mắt này, lần đầu giết người xong là nôn thốc nôn tháo, giờ nhìn đám Lưu Phỉ đang quỳ rạp trên mặt đất nôn mửa không ngừng này, hắn cảm thấy đặc biệt thân thiết.
Thổ phỉ Đầu Hổ Trại bị tạm giam trên một bãi đất trống, giáp và binh khí trên người đều bị thu hết, một tiểu đội trường mâu được để lại để canh giữ, đồng thời phân loại thân phận của bọn chúng.
“Trần đội trưởng, Dương đầu lĩnh mời ngài qua đó một chuyến.” Một tên Lưu Phỉ thuộc đội Điệp Báo từ trong miếu Sơn Thần đi ra, đứng trước mặt Trần Tầm Bình.
Khi vào sơn trại, Dương Xa đã tách ra khỏi Trần Tầm Bình, một người đi thu dọn tài vật trong sơn trại, còn Trần Tầm Bình ở lại dọn dẹp chiến trường, thu nạp thổ phỉ.
“Xem ra tên Dương Xa này phát hiện thứ tốt rồi.” Trần Tầm Bình cười cười, quay sang nói với Giả Lục: “Ngươi ở bên ngoài canh chừng, ta vào trong một chuyến.”
Tên Lưu Phỉ thuộc đội Điệp Báo dẫn Trần Tầm Bình tiến vào miếu Sơn Thần, xuyên qua đại điện phía trước, đi vào hậu điện.
Tiến vào hậu điện, Trần Tầm Bình cười nói: “Phát hiện được thứ tốt gì mà nhất định phải cho người gọi ta tới đây?”
“Ngươi tự mình xem đi.” Dương Xa giơ tay chỉ về phía trước.
Ánh mắt Trần Tầm Bình nhìn theo hướng đó, thấy trên mặt đất bày chỉnh tề ba cái hòm lớn.
Dương Xa đứng một bên nói: “Ngươi tự mở ra xem đi, đảm bảo sẽ làm ngươi giật nảy mình.”
Trần Tầm Bình không đáp, trực tiếp đi đến trước một cái hòm lớn, ổ khóa phía trên đã bị cạy ra, vứt dưới đất.
“Mở ra xem đi.” Dương Xa ra hiệu bảo hắn mở hòm.
Ngọn lửa trên đuốc đang cháy rực, hậu điện khá sáng sủa, vài đạo bóng lửa nhảy múa trên bức tường đối diện.
Trần Tầm Bình vươn tay nắm lấy nắp hòm, dùng sức nhấc lên, mở nắp rương gỗ ra.
Khoảnh khắc mở ra, một luồng ánh sáng chói lòa đâm vào mắt, hắn theo bản năng giơ tay lên che.
Bạn thấy sao?