Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Gạt tay che trước mắt ra, Trần Tầm Bình thấy trong rương chứa đầy bạc nén, mỗi thỏi đều là loại hai mươi lượng.
Dương Xa bên cạnh cười nói: “Chưa từng thấy nhiều bạc thế này phải không? Trước kia ta từng thay người thanh toán, tổng cộng một vạn lượng.”
Trần Tầm Bình gật đầu.
Vừa rồi không phải bạc làm chói mắt, mà là cả rương bạc khiến hắn hoa mắt. Sống chừng này tuổi, đây là lần đầu hắn thấy nhiều bạc xếp cùng nhau đến vậy.
Dương Xa chỉ tay vào hai cái rương khác, cười nói: “Mở hai cái rương đằng kia ra xem thử đi.”
Trần Tầm Bình đậy nắp rương gỗ trước mặt lại, đi tới giữa hai cái rương bên cạnh, mỗi tay một cái, mở nắp rương ra.
Có kinh nghiệm lần trước, lần này hắn mở ra, nhìn rương bên phải trước. Bên trong cũng chứa đầy bạc nén, tương tự cái rương vừa rồi, chắc cũng là một vạn lượng.
Khi hắn quay đầu nhìn sang rương bên trái, cả người bỗng sững sờ.
Trong rương bên trái không có bạc, đồ vật bên trong chưa đầy nửa rương, nhưng lại càng hấp dẫn người hơn.
“Nhiều vàng quá!” Trần Tầm Bình cảm thấy khô khốc cả miệng.
Dương Xa cười nói: “Hai ngàn ba trăm năm mươi hai lượng vàng, cộng thêm hai vạn lượng bạc trắng.”
“Đúng là mẹ nó giàu thật.” Trần Tầm Bình nuốt ực một ngụm nước bọt, “Đại đương gia vẫn luôn thiếu bạc, lần này coi như gom đủ rồi.”
Nhìn thêm hai mắt, Trần Tầm Bình lưu luyến đậy nắp rương lại.
Dương Xa cười nói: “Giờ đây số bạc này đều là của chúng ta, chỉ cần giữ vững Đầu Hổ Trại, sau này sẽ có bạc chảy vào không ngừng.”
Trần Tầm Bình gật mạnh đầu, nói: “Lần này kiếm đậm rồi, bên ngoài thu được ba mươi lăm bộ giáp sắt, bảy mươi chín bộ miên giáp, mười lăm thanh trường đao, tám mươi bảy cây trường thương. Mẹ nó đúng là giàu thật, một sơn trại tầm trăm người mà binh khí còn nhiều hơn đại doanh chúng ta, giáp sắt chúng ta thậm chí một bộ cũng không có.”
Dương Xa nói: “Lần này chúng ta thu hoạch không nhỏ, sáng mai trời vừa hửng sáng, ta sẽ phái người về đại doanh báo tin cho đại đương gia, bảo đại đương gia sớm mang đại doanh đến Đầu Hổ Trại.”
“Chuyện truyền tin giao cho ngươi, đêm nay ta sẽ canh giữ đống bạc này mà ngủ.” Trần Tầm Bình nhìn chằm chằm mấy cái rương gỗ trước mắt nói, “Thật không ngờ cũng có ngày ta được nằm ngủ cạnh nhiều bạc thế này, cứ như đang nằm mơ vậy.”
“Đêm nay ta ngủ cùng ngươi.” Dương Xa nói, “Trước khi đại đương gia tới Đầu Hổ Trại, hai ngày nay ta đều phải canh giữ số bạc này, tuyệt đối không được xảy ra sai sót.”
Trần Tầm Bình gật đầu.
Dương Xa lại nói: “Đám thổ phỉ bên ngoài thế nào rồi? Đã tìm được mấy tên đầu mục của chúng chưa? Đám thổ phỉ này có ba tên đương gia, mấy kẻ này tuyệt đối không thể giữ lại.”
Trần Tầm Bình nói: “Ta đã phái người đi thẩm vấn, rất nhanh sẽ có kết quả.”
Hai người đang nói chuyện, bên ngoài có một tên lưu phỉ đi vào, sau khi tiến vào hậu điện liền làm động tác tay phải đặt ngang ngực, rồi nói: “Đại đội trưởng, bắt được một tên đầu mục thổ phỉ, hắn nói mình là Tam đương gia của đám thổ phỉ này.”
Trần Tầm Bình hỏi: “Còn hai tên đầu mục thổ phỉ kia đâu?”
Tên lưu phỉ đáp: “Chỉ tìm được Tam đương gia, hai tên kia vẫn chưa thấy, đang cho người lục soát lại lần nữa.”
“Dẫn ta đi xem.” Trần Tầm Bình cất bước hướng đại điện đi tới.
“Ta đi cùng ngươi.” Dương Xa nói một câu ở phía sau, rồi chợt bảo Trần Quốc Khánh bên cạnh: “Để lại hai người, cùng người của Trần đại đội trưởng canh giữ hậu điện, không có lệnh của ta hoặc Trần đại đội trưởng, không ai được phép tiến vào hậu điện.”
“Dương đầu yên tâm, có ta ở đây trông coi, bảo đảm không xảy ra vấn đề gì.” Trần Quốc Khánh vỗ vỗ ngực mình.
Dương Xa gật đầu, đi ra Sơn Thần Miếu, hướng nơi tạm giam thổ phỉ đi tới.
Khi hắn tới nơi, Trần Tầm Bình đang hỏi chuyện một tên thổ phỉ.
“Ngươi chính là Tam đương gia của sơn trại này?” Trần Tầm Bình đánh giá tên thổ phỉ trước mặt một cái, trông gầy yếu hơn so với hắn tưởng tượng.
Tên thổ phỉ chết lặng gật đầu.
Trần Tầm Bình hỏi: “Ngươi đã là Tam đương gia, vậy chắc phải biết hai tên đương gia còn lại của sơn trại các ngươi đâu chứ? Họ đâu rồi?”
“Chạy rồi.” Tên thổ phỉ hữu khí vô lực nói một câu.
“Không thể nào.” Trần Tầm Bình trừng mắt, nói, “Hai con đường trước sau sơn trại đều đã bị người của ta chặn lại, bọn họ có thể chạy đi đâu được!”
Tên thổ phỉ ngẩng đầu nhìn Trần Tầm Bình, nhàn nhạt nói: “Phía sau chuồng ngựa có một con đường nhỏ xuống núi, không nhiều người biết, chắc là họ đã trốn thoát từ đường đó.”
Nghe vậy, Trần Tầm Bình cau mày, bảo Giả Lục bên cạnh: “Dẫn thêm vài người, ra phía sau chuồng ngựa xem có con đường nhỏ xuống núi không. Nếu có, ngươi dẫn người đi thử một chuyến, xem nó thông tới đâu.”
Giả Lục bên cạnh gật đầu, dẫn theo một đội cầm trường mâu và một đội cầm hỏa súng đi tìm con đường nhỏ phía sau chuồng ngựa.
Tên thổ phỉ ngửa đầu nhìn Trần Tầm Bình nói: “Dạo trước gần Đầu Hổ Trại thường xuyên có người lạ xuất hiện, cũng là người của các ngươi sao?”
“Đúng, là người của chúng ta.” Dương Xa đi tới nói.
Tên thổ phỉ cảm thán: “Thảo nào, thảo nào, trước kia cứ ngỡ quan quân lại vào núi diệt phỉ, nhìn thấy các ngươi ta mới đoán ra, hóa ra người theo dõi Đầu Hổ Trại chúng ta chính là các ngươi.”
“Không sai.” Dương Xa nói, “Đầu Hổ Trại này là nơi không tồi, đại đương gia chúng ta lần trước đi ngang qua đây đã quyết định dời đại doanh tới đây.”
Tên thổ phỉ nhìn Dương Xa với ánh mắt mờ mịt: “Các ngươi thực sự là lưu phỉ?”
Dương Xa gật đầu.
“Đám lưu phỉ bị Thiên Thành Vệ tiêu diệt kia sao?”
Dương Xa do dự một chút, nói: “Bị tiêu diệt chỉ là một bộ phận khác, đại đương gia đã dẫn chúng ta né tránh được cuộc vây quét của quan quân.”
“Thì ra là thế, ta hiểu rồi. Xem ra các ngươi không chỉ có bấy nhiêu nhân mã. Đại đương gia của các ngươi có thể dẫn các ngươi tránh thoát cuộc vây quét của quan quân, quả là một nhân vật, không biết ta còn có cơ hội diện kiến nhân vật như vậy không.” Tên thổ phỉ lộ vẻ mong đợi.
Dương Xa nói: “Chúng ta chỉ là đội ngũ đi trước, sau này tất cả mọi người ở đại doanh đều sẽ tới Đầu Hổ Trại.”
“Không oan, thua không oan. Ai mà ngờ được đám lưu phỉ dán trên bố cáo quan phủ lại không bị tiêu diệt, còn đi tới Linh Khâu.” Tên thổ phỉ khàn giọng nói, “Ta có thể gia nhập các ngươi không? Ta từng là Tam đương gia của Đầu Hổ Trại, không ai quen thuộc nơi này hơn ta đâu.”
Lần này Dương Xa lắc đầu.
“Tại sao?” Tên thổ phỉ bỗng hét lớn, “Các ngươi không tổn thất một binh một tốt đã chiếm được Đầu Hổ Trại, ta cũng chưa từng làm hại người của các ngươi, tại sao không chịu thu nhận ta? Chỉ vì ta là Tam đương gia của sơn trại sao?”
“Tam đương gia của Đầu Hổ Trại, người đời gọi là Dâm Hổ... Ta nghĩ câu tiếp theo không cần ta phải nói nhiều chứ!” Dương Xa nhìn tên Tam đương gia Đầu Hổ Trại trước mặt với ánh mắt chán ghét.
Tam đương gia Đầu Hổ Trại không phục nói: “Ta là thổ phỉ, làm mấy việc đó là chuyện bình thường. Chẳng lẽ trong đám lưu phỉ các ngươi không có ai từng làm sao? Ta không tin.”
“Tin hay không tùy ngươi.” Dương Xa nói với giọng điệu nhạt nhẽo, “Từ khi đại doanh chúng ta tiến vào cảnh nội Đại Đồng, chưa từng làm hại một người dân nào, vì đại đương gia từng nói, sau này nơi này chính là căn cứ địa của chúng ta.”
“Căn cứ địa!” Tam đương gia Đầu Hổ Trại vẻ mặt ngơ ngác, rồi chợt nói, “Ta không hiểu căn cứ địa là gì, nhưng nếu nói đến chuyện gây họa cho địa phương, các ngươi là lưu phỉ còn lợi hại hơn chúng ta, các ngươi không có tư cách nói ta.”
Thấy đối phương căn bản không hiểu, Dương Xa lười giải thích, bảo một tên lưu phỉ bên cạnh: “Mang đi, cho hắn một cái chết thống khoái.”
“Rõ.” Tên lưu phỉ đáp, phất tay gọi mấy tên lưu phỉ tới áp giải Tam đương gia Đầu Hổ Trại ra bãi đất trống bên cạnh.
“Ta không phục! Ta không phục...” Tam đương gia Đầu Hổ Trại lớn tiếng kêu la, nhưng bị hai tên lưu phỉ ghì chặt xuống đất.
Một tên lưu phỉ đi tới, vung đao chém xuống, một đao lấy đi đầu của Tam đương gia Đầu Hổ Trại.
Tiếng kêu la đột nhiên im bặt.
Bạn thấy sao?