Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 14: Thích ứng
"Dù ta không phải là huấn luyện viên của các ngươi, nhưng ta cực kỳ chán ghét nhìn thấy kẻ nào khóc lóc ỉ ôi trước mặt mình." Thanh niên mặc giáp mềm tiêu chuẩn lạnh lùng nói: "Chờ đưa các ngươi đến ký túc xá rồi, các ngươi muốn khóc thế nào thì tùy, bằng không sau này dù có muốn khóc, các ngươi cũng chẳng còn sức mà khóc đâu."
Đám trẻ nghe xong sắc mặt tái nhợt, không dám lên tiếng. Cô bé tên Minnie nắm chặt góc áo, cúi đầu cố nén nước mắt.
Thanh niên mặc giáp mềm liếc nhìn đám trẻ, lười biếng chẳng buồn răn dạy thêm, hắn đi đến chỗ quầy trực, kéo ngăn kéo lấy ra một chùm chìa khóa, xoay người nói: "Đi theo ta." Nói rồi hắn rời khỏi đại sảnh.
Đỗ Địch An lập tức đuổi theo, đám trẻ kia cũng ôm lấy ba lô của mình chạy theo sau.
Men theo con đường nhỏ trong rừng, mọi người đi tới trước một khu lều gỗ thấp bé, cũ nát. Thanh niên mặc giáp mềm tiến lên mở cửa mấy gian phòng, nói: "Chỗ này đấy, tự mình vào chọn giường đi, đặc huấn bắt đầu từ sáng mai." Dứt lời, hắn tiện tay ném chùm chìa khóa cho Đỗ Địch An đang đứng gần đó rồi bỏ đi thẳng.
Đỗ Địch An nắm lấy ba chiếc chìa khóa trong tay, nhìn dãy lều gỗ cũ nát này, khẽ nhíu mày. Nhìn qua là biết đây là thứ được dựng tạm bợ cho bọn họ ở, hoàn toàn không thể so sánh với những công trình kiến trúc kiên cố, hoa lệ xung quanh. Ngay cả trong khu dân nghèo, đây cũng là loại nhà ở tồi tàn nhất.
Đây là muốn cho chúng ta nếm trải gian khổ sao? Đỗ Địch An hiểu rõ, đặc huấn không đợi đến sáng mai, mà đã bắt đầu ngay từ lúc này.
Hắn đi đến trước ba gian phòng quan sát, cấu trúc bên trong đều như nhau, mỗi gian có bốn cái giường, không có đệm chiếu, trên ván gỗ còn dính những vết ăn mòn đen kịt. Hắn nhanh chóng liếc qua, chọn một tấm ván gỗ tương đối sạch sẽ, đặt ba lô của mình lên đó để chiếm chỗ, dự định chờ những người khác chọn xong giường chiếu sẽ ra ngoài tìm lá cây hoặc cỏ dại về lau dọn.
Lúc này, những đứa trẻ khác cũng lần lượt vào chọn giường. Khi nhìn thấy tấm ván gỗ đơn sơ cũ nát bên trong, đứa nào đứa nấy đều trợn mắt há hốc mồm, sau đó đứng sững tại cửa phòng, vẻ mặt khó mà chấp nhận. Ngay cả mấy cậu bé cũng ủy khuất mếu máo, cô bé tên Minnie lại ngồi bệt xuống khóc nức nở.
Chậc! Đỗ Địch An nhìn qua là hiểu ngay, mình đã nghĩ quá nhiều rồi. Hơn phân nửa lát nữa, đám trẻ này sẽ chẳng chịu bước vào gian phòng này, dù sao chúng cũng lớn lên ở khu dân cư, đâu từng thấy qua hoàn cảnh khắc nghiệt thế này.
Hắn lập tức đặt chìa khóa của hai gian phòng còn lại ở cửa ra vào, chỉ giữ lại chìa khóa gian phòng của mình, rồi quay ra bìa rừng. Rất nhanh, hắn nhặt được một ít lá khô và cỏ xanh. Sau khi trở lại phòng, hắn lau sạch mấy vết nấm mốc đen trên ván gỗ, trong lòng thầm tiếc nuối, sớm biết thế này, mình đã mang theo chăn đệm từ nhà rồi.
Những đứa trẻ khác thấy Đỗ Địch An một mình bận rộn qua lại, đều ngừng khóc, ngơ ngác nhìn hắn. Một lát sau, một đứa trẻ lớn hơn một chút cắn răng nói với mấy đứa khác: "Vào ở đi, tạm thời chịu đựng một chút, chắc chắn sẽ khá hơn thôi."
Trong tuyệt vọng luôn cần hy vọng để cổ vũ, mấy đứa trẻ khác thấy có người có thể thích ứng, bỗng nhiên cũng cảm thấy không quá khó khăn, từng đứa lặng lẽ chọn giường của mình.
Đứa trẻ lớn kia chọn đúng gian phòng của Đỗ Địch An, dường như cậu ta khá tò mò về hắn nên chủ động bắt chuyện: "Ta tên Migcan, ngươi tên gì?"
"Đỗ Địch An."
"Ngươi có vẻ không sợ bẩn nhỉ." Trẻ con đúng là trực tính.
"Thực ra ta mắc chứng khiết phích." Đỗ Địch An đáp.
"Khiết phích là gì?"
". . . Không có gì."
Migcan gãi đầu, cũng không biết nói gì thêm. Cậu nhìn thấy trên ván giường mình có mấy vết nấm mốc, nhớ lại cách làm lúc nãy của Đỗ Địch An, cũng chạy ra ngoài kéo cỏ xanh về lau. Nhưng vết mốc trên giường cậu quá lớn, lau thế nào cũng vẫn đen sì, cậu có chút chán nản, chỉ đành tìm vài chiếc lá che lên.
Đỗ Địch An nhìn cậu một cái, nói: "Thực ra đem ra phơi nắng một chút sẽ tốt hơn nhiều."
Migcan sững sờ, vỗ tay nói: "Đúng rồi, ta suýt nữa quên mất." Cậu lập tức gọi mấy đứa trẻ khác, cao giọng nói: "Mọi người mau chuyển ván giường ra ngoài phơi nắng đi, kẻo bên trong bị mục nát hết."
Đám trẻ nghe xong, lập tức hành động.
Migcan nhìn về phía Đỗ Địch An: "Ngươi không cần phơi à?"
"Ta không vác nổi."
"Ta giúp ngươi." Migcan lập tức nói.
Đỗ Địch An đang đợi câu này. Tuy hắn có thể trực tiếp mở lời, nhưng từ nhỏ tính hắn đã không thích cầu cạnh người khác, bèn nói: "Đa tạ." Nói rồi, hắn cùng Migcan vận chuyển ván giường ra bãi đất trống bên ngoài.
Chẳng bao lâu sau, lại có một thanh niên mặc giáp mềm khác dẫn một nhóm trẻ đến.
Vị thanh niên này nhìn thấy ván giường bày đầy trên bãi đất trống thì ngẩn người, hơi nhíu mày nhưng không nói gì. Giống như người trước, hắn tùy tiện mở mấy gian phòng, để đám trẻ tự chọn rồi để lại chìa khóa rồi đi.
Đám trẻ mới đến tò mò nhìn Đỗ Địch An và Migcan, sau đó nhìn lại giường chiếu trong phòng mình, đứa nào cũng ngây người. Một lát sau, chúng cũng học theo, hai đứa một nhóm hợp tác chuyển ván giường ra ngoài phơi.
. . .
. . .
"Chỗ ở của đám trẻ này đã chuẩn bị xong cả chưa?" Dasani bước tới cửa sổ, đeo đôi găng tay tơ mỏng màu trắng, tay cầm một ống kim loại. Nếu Đỗ Địch An ở đây sẽ nhận ra, đó là một chiếc kính viễn vọng kiểu cũ. Nàng kéo ống kính ra, nhìn về phía bãi đất trống cuối khu rừng sau tòa tháp nhọn, lập tức thấy dãy lều gỗ mới dựng trên bãi đất trống.
"Mọi việc đều tuân theo ý ngài, môi trường chỗ ở lần này không thay đổi, hơn nữa đã đình chỉ cung ứng nước nóng và chăn đệm." Tobel cung kính nói: "Tin rằng bọn chúng sẽ sớm thích ứng với khó khăn. Lần này, ta có lòng tin sẽ đào tạo ra được một trăm "Người nhặt rác"!"
Dasani khẽ gật đầu, chợt thấy trên bãi đất trống trước lều gỗ, đám trẻ đang vận chuyển ván giường, bày la liệt trên mặt đất khô cằn, không khỏi ngẩn ra. Một lát sau, nàng thu kính viễn vọng lại, nói: "Đám trẻ này, ngươi phải quản giáo cho tốt. Bây giờ số lượng người đủ tiêu chuẩn nghiên cứu hàng năm đang giảm dần, chỉ có cải thiện phương thức dạy dỗ mới có thể duy trì ổn định số lượng người nhặt rác. Ngoài ra, biên chế thủ vệ binh cũng đã gần bão hòa, tốt nhất hãy dập tắt ý nghĩ 'bị đào thải vẫn có thể làm thủ vệ binh' của bọn chúng đi."
Tobel cúi đầu nói: "Vâng!"
. . .
. . .
Đến chạng vạng tối, đám trẻ đồng tâm hiệp lực, hỗ trợ nhau chuyển ván giường về lại gian phòng của mình.
Migcan mở ba lô, lấy ra một chiếc chăn đệm trải lên ván giường, lập tức khiến hai đứa trẻ chọn cùng phòng phải ngưỡng mộ không thôi. Cậu cười ha hả, đắc ý vì sự "nhìn xa trông rộng" của mình, rồi nằm xuống thư thái tán gẫu với hai đứa trẻ kia.
Đỗ Địch An dùng một bộ quần áo thay đổi để lót dưới người, nhắm mắt lại, trong đầu ôn tập lại những kiến thức đã học được từ siêu cấp Chip.
Trong lúc vô tri vô giác, hắn đã chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh lại lần nữa đã là năm giờ sáng hôm sau, trời vẫn còn tối đen. Thứ đánh thức Đỗ Địch An chính là tiếng kêu quái dị chói tai. Chờ Đỗ Địch An cùng đám trẻ khác đứng dậy đi ra ngoài xem, lại thấy một con vật giống chim cao tầm nửa người đang vươn cổ kêu vang trước lều gỗ, âm thanh vô cùng chói tai bén nhọn, như thể muốn xuyên thủng màng nhĩ.
Bạn thấy sao?