Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 40: Hắc hỏa
Thiếu niên cường tráng kia xách theo một cái túi đay nhỏ, bên trong chứa đầy đồ, rõ ràng là hắn không có cường hóa thân thể mạnh mẽ như Đỗ Địch An, vác trên vai rất vất vả, đi chưa được bao lâu đã mệt đến mức há miệng thở dốc.
Thị giác của Đỗ Địch An nhạy bén gấp ba lần người thường, hắn lặng lẽ theo sát phía sau, không lo bị phát hiện.
"Tuổi tác thế này, chắc hẳn chỉ là một gã học đồ luyện kim, không biết hắn tự mình dùng, hay là thay lão sư đi mua nguyên liệu luyện kim." Ánh mắt Đỗ Địch An lộ ra vẻ suy tư, đúng lúc này, thiếu niên cường tráng kia vẫy một chiếc xe ngựa bên đường rồi rời đi.
Sắc mặt Đỗ Địch An khẽ biến, vội vàng đuổi theo.
Ở khu vực phồn hoa náo nhiệt này, tốc độ xe ngựa không nhanh, Đỗ Địch An vác túi đay chạy chậm theo phía sau. Nhờ thân thể đã qua cường hóa cùng ba năm huấn luyện ngày qua ngày, sức bền của hắn vượt xa người thường. Sau khi theo qua bảy tám con phố, Đỗ Địch An mới cảm thấy thở hổn hển. Khi hắn định thuê một chiếc xe ngựa khác để truy đuổi, bỗng thấy chiếc xe phía trước dừng lại.
Đỗ Địch An vội vàng dừng bước, chỉ thấy thiếu niên cường tráng kia nhảy xuống xe, trả tiền cho phu xe rồi bước vào một con ngõ nhỏ bên đường.
Đỗ Địch An lúc này mới tiến tới, giả vờ như người qua đường, nghiêng đầu nhìn vào trong ngõ. Vừa nhìn đã không khỏi kinh ngạc, hóa ra đây là một ngõ cụt, phía cuối bị một bức tường chặn lại, mà thiếu niên kia lại biến mất ngay trong ngõ.
Gặp quỷ rồi?
Đỗ Địch An khẽ nhướng mày, dù sao hắn cũng là người được giáo dục khoa học, đương nhiên không tin trên đời này lại có ma pháp như trong truyện cổ tích. Hắn bước vào trong ngõ, quan sát kỹ mặt đất.
Ngõ cụt này hiển nhiên rất ít người lui tới, bụi bặm phủ đầy, cửa ngõ còn chất đống vài thùng rác. Chính vì thế, với thị giác nhạy bén đã được cường hóa, Đỗ Địch An lập tức nhìn thấy dấu chân trong lớp bụi, vết tích này lan dài về phía trước rồi dừng lại ngay tại bức tường chắn ngang ngõ.
Mắt Đỗ Địch An sáng lên, hắn bước tới gần vách tường quan sát, không khỏi ngẩn người. Thứ này căn bản không phải tường, mà là một tấm vải được sơn cùng màu với bức tường, nếu không nhìn kỹ thì khó lòng phân biệt.
"Thủ đoạn che giấu này, quả nhiên là tác phong của học đồ luyện kim." Đỗ Địch An đưa tay sờ thử, thấy phía sau tấm vải là vật cứng, hơn phân nửa là dùng đá chặn lại để tránh bị chuột hoặc gió thổi làm lõm vào bại lộ.
Đỗ Địch An âm thầm ghi nhớ vị trí này rồi xoay người rời khỏi ngõ nhỏ. Hiển nhiên, đây là một cứ điểm của luyện kim thuật sĩ. Nếu báo cho Quang Minh Giáo Đình, với thân phận người nhặt rác của hắn, chắc chắn sẽ nhận được không ít công huân. Thế nhưng, hắn không có hứng thú làm chuyện đó, ngược lại, hắn muốn thâm nhập vào mạng lưới này để tìm hiểu về giới luyện kim thuật sĩ.
Dù sao những gì hắn biết về luyện kim thuật sĩ, đều đến từ bản chép tay của Losader. Trên đó ghi chép rất nhiều thứ, nhưng đa phần là kiến thức mà luyện kim thuật sĩ cao cấp mới nắm giữ, còn những điều cơ bản lại rất ít.
Mà bước đầu tiên để chứng minh thân phận luyện kim thuật sĩ, chính là hình xăm màu đen.
Đỗ Địch An tạm thời chưa nghĩ đến việc xăm mình, cũng chưa chuẩn bị tâm lý để gia nhập giới luyện kim thuật sĩ quá sớm. Theo ghi chép của Losader, các luyện kim thuật sĩ thường giao lưu bằng những thân phận khác nhau, mục đích là để phòng ngừa trường hợp một người bị Quang Minh Kỵ Sĩ bắt được và tra tấn khai ra những người còn lại.
"Đợi sau khi trở về từ bên ngoài Cự Tường, mới cân nhắc đến chuyện này." Đỗ Địch An liếc nhìn con ngõ một lần nữa, rồi xoay người ra giao lộ, bắt xe ngựa đi về khu dân nghèo. Hắn học được một đạo lý từ nhỏ: làm nhiều việc cùng lúc sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất.
Chẳng bao lâu sau, xe ngựa dừng lại trước bức tường giới hạn khu dân nghèo. Đỗ Địch An nhảy xuống, trở về nơi đã lâu không ghé. Vừa đến gần, mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi khiến hắn khẽ nhíu mày, đành nhẫn nhịn, men theo lối nhỏ tìm đến một quán trọ cũ nát để thuê phòng.
Trong phòng trọ, Đỗ Địch An lấy mấy loại nguyên liệu trong túi ra. Bước đầu tiên là chiết xuất lưu huỳnh từ quặng lưu huỳnh. Hắn định dùng phương pháp tinh luyện nguyên thủy nhất: đun nóng quặng lưu huỳnh ở nhiệt độ cao để làm nó tan chảy, lấy phần dung dịch lưu huỳnh phía trên đem đi làm lạnh, sau đó dùng cối đá nghiền thành bột.
Đỗ Địch An hỏi mượn chủ quán một cái chậu than. Dù đang là mùa mưa, việc dùng chậu than sưởi ấm nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng khi nhận được đồng tệ từ Đỗ Địch An, chủ quán vẫn vui vẻ đồng ý, còn lấy thêm cho hắn vài khối than đá từ trong kho.
Sau khi về phòng, Đỗ Địch An khóa trái cửa, dùng đá đánh lửa mà chủ quán đưa để đốt than. Sau một hồi đốt cháy, thấy lửa quá yếu, hắn quyết định mua thêm một túi than lớn từ chủ quán.
Điểm nóng chảy của lưu huỳnh không cao, rất nhanh đã tan chảy. Đỗ Địch An lấy dụng cụ đã mua ra, bắt đầu đựng dung dịch lưu huỳnh.
Trong phòng nồng nặc mùi lưu huỳnh, Đỗ Địch An thầm cảm thấy may mắn vì đã chuẩn bị sẵn khẩu trang. Vì ảnh hưởng của bức xạ hạt nhân, khẩu trang dường như không biến mất theo sự đứt gãy của khoa học kỹ thuật mà vẫn tồn tại trong cuộc sống của mọi người.
Phải nói rằng, hoàn cảnh khác biệt sẽ thúc đẩy sự phát triển khác biệt.
Đỗ Địch An nghĩ rằng sau này tự làm một chiếc mặt nạ phòng độc giống của Losader thì tốt biết mấy. Đối với luyện kim thuật sĩ, thường xuyên tiếp xúc với các loại vật chất, khó tránh khỏi việc hít phải chất độc. Khẩu trang chỉ có tác dụng rất nhỏ, thường chỉ dùng cho học đồ luyện kim mà thôi.
Đến đêm, Đỗ Địch An cuối cùng cũng nghiền xong bột lưu huỳnh và diêm tiêu. Còn than củi, hắn định tự mình chế tạo sau, thứ này rất đơn giản.
"Không ngờ rằng, chế tạo loại hắc hỏa dược cổ xưa nhất mà cũng mệt đến thế." Đỗ Địch An nhìn quần áo lấm lem bụi than của mình, cười khổ một tiếng, bỗng nhiên khao khát có một căn phòng luyện kim chuyên dụng cho riêng mình.
"Hy vọng lần đi ra ngoài Cự Tường lần này có thể kiếm được một món hời!" Đỗ Địch An vừa lau bụi trên mặt, vừa tràn đầy đấu chí.
...
...
Trong nháy mắt, bảy ngày đã trôi qua.
Đêm trước ngày thực hiện nhiệm vụ, sau khi tạm biệt vợ chồng Julla, dưới ánh mắt dõi theo của họ, Đỗ Địch An bước lên cỗ xe ngựa màu đen do trụ sở người nhặt rác của tập đoàn Mai Long phái tới, quay trở lại khu thương mại, cư ngụ tại tòa lâu đài cổ lần trước. Những người cùng được đưa tới còn có Migcan và các người nhặt rác đã tốt nghiệp cùng đợt.
"Nghe nói sáng mai sẽ xuất phát." Migcan hào hứng nói: "Ngày mai là có thể đi ra ngoài Cự Tường rồi. Hồi nhỏ ta đã sớm muốn đi xem thử, nhưng cứ bị những câu chuyện đáng sợ mà họ kể làm cho khiếp vía."
"Ngươi tỉnh táo lại đi, bên ngoài Cự Tường tuy không đáng sợ như họ nói, nhưng tuyệt đối rất nguy hiểm." Rage lên tiếng.
Sam mỉm cười, nhìn món đồ Đỗ Địch An đặt bên giường rồi hỏi: "Địch An, ngươi mang theo thứ gì thế?"
"Đồ chơi thôi." Đỗ Địch An thuận miệng đáp, liếc nhìn ống thuốc nổ hắc hỏa mà mình đã dày công chế tạo trong bảy ngày qua, thầm nghĩ đã đóng gói kỹ càng thế này, chắc chắn không thể nào bị cấm mang theo.
Bạn thấy sao?