Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Hàn Môn Quật Khởi – Chương 17

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chu Bình Xuyên dẫn Chu Bình An đi ra dược đường, quay đầu nhìn lại dược đường một lần nữa, vẫn cảm thấy khó mà tin nổi, tựa như đang nằm mơ vậy.

Chờ hai người trở lại gian hàng của Chu phụ, lúc nhắc lại chuyện này với ông, Chu phụ cũng kinh ngạc đến ngây người, cho đến khi thấy trong gùi nằm 120 văn tiền cùng hai thỏi bạc vụn trong túi tiểu nhi tử, ông mới tin vào chuyện hoang đường này.

Chu phụ đếm đồng tiền một lần, xác nhận 120 văn không sai, liền vội vàng dùng một miếng vải rách bọc lại bỏ vào trong giỏ, lại lấy một cái sọt trúc đậy lên mới yên tâm.

"Ngân tử trong túi phải cất cho kỹ." Chu phụ dặn đi dặn lại, đối với người làm ruộng mà nói, hai thỏi bạc vụn kia có thể coi là một khoản tiền lớn.

"Vâng, vâng." Chu Bình An cũng gật đầu liên tục.

Nhìn tiểu nhi tử nhà mình, Chu phụ thật không biết nói gì cho phải, vận khí của đứa nhỏ này thật quá tốt, đánh bậy đánh bạ hái ít rau dại mà cũng có thể bán lấy tiền.

Chu Bình An nhìn sạp hàng của phụ thân, dường như chỉ bán được chừng bốn năm món đồ, còn lại vẫn chưa bán được gì.

Đợi một lát, cậu cũng hiểu tại sao phụ thân lại không bán được hàng.

Chu phụ bán hàng hoàn toàn dựa vào duyên phận, không hề rao bán, cũng không chủ động mời chào khách hàng, cứ đứng đó chờ người ta tự tìm đến.

Trước kia khi chưa xuyên không, vì sinh hoạt phí, Chu Bình An từng buổi tối đi bày sạp bán vớ, găng tay các loại, bày sạp là phải biết khéo miệng, chứ không phải mở triển lãm, mà triển lãm thì còn phải có người thuyết minh nữa.

"Sơn trân dã vị ăn ngon không mắc, vừa tươi vừa mỹ sơn trân dã vị, đi ngang qua không nên bỏ lỡ..."

Giọng trẻ con trong trẻo, lại là một nhóc tì đáng yêu, quả nhiên rất hấp dẫn người.

Chu phụ cùng đại ca Chu Bình Xuyên cũng hơi lúng túng, cả hai đều có chút ngại ngùng.

Chu phụ hỏi Chu Bình An sao lại biết rao hàng.

Chu Bình An rất tự nhiên trả lời, vừa rồi trên đường đi dược đường nghe người ta la như vậy nên học theo.

Trẻ con vốn thích bắt chước người lớn, Chu phụ cũng thấy bình thường trở lại.

"Đồ đan bằng trúc đây, vừa đẹp mắt lại vừa dễ dùng nha, mua về không lỗ, dùng về không hớ nha." Chu Bình An thấy có người vây lại, phảng phất như nhìn thấy vô số bạc đang đổ về, rao hàng càng thêm hăng hái.

Mọi người dần dần vây quanh, lúc này Chu phụ mới tự nhiên đứng ra chào hỏi.

Dĩ nhiên cũng có người trêu chọc Chu Bình An.

"Nhóc con, đồ đan bằng trúc nhà ngươi tốt đến mức nào?"

"Sơn trân dã vị nhà ngươi có thể luyện tiên đan không?"

"Nếu mua về mà bị hớ thì làm sao?"

Đối với những lời nhạo báng này, Chu Bình An tự nhiên phát huy ưu thế của trẻ nhỏ, đồng ngôn vô kỵ đáp lại.

"Rất tốt, rất tốt."

"Trứng muối là ướp chứ không phải luyện, hơn nữa ta cũng không biết có được hay không, ta chưa từng thấy mẹ ta ướp trứng vịt muối bao giờ."

"Nếu bị hớ thì có thể đến nhà ta, nhà ta ở đầu tây thôn Hạ Hà, cha ta tên là Chu Thủ Nghĩa."

Nhìn như đứa trẻ không chút tâm cơ nào đem tin tức trong nhà khai ra hết, mọi người thầm nghĩ đúng là thằng nhóc ngốc, nhưng đồng thời cũng yên tâm hơn nhiều, biết nhà ngươi ở đâu rồi, nếu hàng không tốt thì có thể tìm đến tận cửa, thế là số người nguyện ý mua hàng cũng nhiều lên.

Phần lớn mọi người đều mua chút đồ đan bằng trúc cần dùng trong nhà, có người còn mua vài món nhỏ xinh về dỗ trẻ con, ngược lại sơn trân dã vị thì không ai hỏi han, bởi vì đa số người ở đây đều là nhà nghèo, rau dại hay măng thì ở nhà ăn cũng đã ngán rồi, hơn nữa muốn ăn thì họ cũng tự lên núi hái, cho nên sơn trân dã vị không ai đoái hoài.

Chu phụ ở một bên thu tiền không kịp, Chu Bình Xuyên cũng giúp đỡ dùng dây cỏ buộc hàng đan trúc lại cho khách dễ mang theo.

Chu Bình An nhìn một hồi cũng nắm được đại khái giá cả, ở bên cạnh giúp thu tiền, đưa hàng, bận rộn đến mức vui vẻ không thôi.

Bởi vì, tất cả đều là tiền cả đấy.

Chẳng bao lâu sau, hàng đan trúc đã gần như sạch bách, đây cũng là nhờ hiệu ứng đám đông mà thành. Nếu để bình thường, dù có gào thét thì cũng không thể bán nhanh và nhiều như vậy.

Người vây xem cũng dần tản đi, trên sạp chỉ còn lại một cái giỏ trúc và một cái chổi mà thôi, dĩ nhiên, sơn trân dã vị vẫn chưa bán được.

Còn về da thỏ, Chu phụ định lúc rời đi sẽ mang đến tiệm tạp hóa, ông cũng coi là khách quen của tiệm, tuy mỗi lần mang đến không nhiều, nhưng cứ cách một thời gian lại đi một lần.

Đang đau đầu không biết bán sơn trân dã vị thế nào, thì lại có người đến chủ động hỏi giá.

Người đến là quản gia của một đại tộc trong trấn, lão phu nhân trong gia tộc sắp mừng đại thọ sáu mươi tuổi, đại phu nhân lo liệu thọ yến, muốn chuẩn bị một ít món ăn mà người nhà chưa từng ăn qua, nên giao việc mua sắm cho quản gia.

Quản gia đã đi dạo chợ hai vòng lớn mà vẫn không tìm được thứ ưng ý, đang đau đầu thì chợt nghe thấy một tiếng trẻ con thanh thúy.

"Sơn trân dã vị ăn ngon không mắc, vừa tươi vừa mỹ sơn trân dã vị, đi ngang qua không nên bỏ lỡ..."

Quản gia có ý muốn mua, nhưng người mua đồ đan trúc quá đông, đợi người đi hết ông mới len vào.

"Vị huynh đệ này, sơn trân dã vị này bán thế nào?" Quản gia tiến lên hỏi thăm.

Chu phụ trước kia chưa từng bán mộc nhĩ hay măng bao giờ, toàn là hái về tự ăn, lần này cũng là hái nhiều, hơn nữa trong nhà chi tiêu túng thiếu, tổ mẫu mới bảo mang đi thử xem sao.

Chu phụ nhất thời không biết giá cả thế nào, chỉ nói: "Đều là hái trên núi, ngài thấy ưng thì cứ trả giá là được."

Choáng váng.

Buôn bán mà làm như vậy sao?!

Chu Bình An suýt chút nữa là quỳ trước ông cha mình, để người ta tự trả giá, đây chẳng phải là kiểu bán lỗ vốn sao.

"Ân, vậy đi, ta thấy các ngươi cũng không dễ dàng, mà ta cũng vừa vặn cần, đống nấm rừng với măng này tính chung lại, ta cho các ngươi bốn mươi văn được không? Ngoài ra cái giỏ trúc kia ta cũng bỏ tiền mua luôn để đựng mấy thứ sơn trân dã vị này." Quản gia hắng giọng một cái, sau đó cười híp mắt nói với Chu phụ.

Chu phụ lại thấy cái giá này rất được, vẻ mặt có chút dao động.

Chu Bình An lại thấy người quản gia này gian xảo, cậu nhìn ra ông ta rất ưng ý đống sơn trân dã vị này, vậy mà chỉ trả có bốn mươi văn, nếu bán cho tửu lâu thì giá cả ít nhất có thể tăng gấp đôi.

Chu Bình An sợ Chu phụ gật đầu đồng ý, liền chen miệng vào, hoàn toàn là bộ dáng đứa trẻ ngây thơ nói ra những lời ấy, không chút suy tính: "Cha ta dẫn ta và anh ta lên núi mất cả ngày trời mới hái được chừng này, ngài biết núi lớn thế nào không, măng thì chôn dưới đất, mộc nhĩ thì ở trên cây cao, mệt lắm ạ."

"Thế này đi, ta thêm mười văn nữa là được chứ gì." Quản gia cảm thấy đứa nhỏ mập mạp này hơi khó đối phó, nghiêng đầu liếc nhìn Chu phụ, trong lòng tính toán một chút rồi nói tiếp: "Ở trong trấn người mua những thứ này không nhiều, ta đây cũng là vì chủ nhân muốn làm thọ yến mới tới mua sắm. Sơn trân dã vị ta cho các ngươi năm mươi văn, cái giỏ trúc kia cùng cái chổi kia ta cũng mua, tổng cộng sáu mươi văn được không? Nhiều hơn nữa thì thật sự không được đâu."

Chu phụ cảm thấy không thể tin nổi, tiểu nhi tử nhà mình chỉ nói một câu, quản gia kia liền tăng thêm mười văn, hơn nữa còn mua luôn cả đống đồ đan trúc còn lại.

Được, quá được, đây là tiếng lòng của Chu phụ.

"Được, được." Chu phụ gật đầu liên tục.

Mặc dù so với dự tính có thiếu chút ít, nhưng Chu phụ đã gật đầu, Chu Bình An cũng không lên tiếng nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...