Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Hàn Môn Quật Khởi – Chương 55

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Cho đến khi trong lòng mang theo 130 văn đi ra khỏi cửa tiệm, Trần thị vẫn còn có chút không thể tin được, tiểu nhi tử của mình không tốn tiền nhặt được đống vụn vải, thế mà lại giúp bà kiếm được 60 văn. Loại túi tiền khâu vá này, tốn thời gian còn ít hơn so với việc bà làm túi tiền ngày thường nữa.

Tiểu tứ thẩm và đại bá mẫu vừa ra khỏi cửa liền hỏi Trần thị về nguồn gốc của mấy cái túi tiền, Trần thị vốn có thói quen thích khoe khoang, lập tức bán đứng tiểu nhi tử ngay tại chỗ, tán thưởng nói là tiểu nhi tử thấy vụn vải trong tiệm vải nhà người ta đẹp, nên nhặt một sọt về nhà, vì cha nó hay mua đồ ở đó, người ta cũng không đòi tiền nên cho nó.

Tiểu tứ thẩm nghe vậy, đôi mắt lập tức sáng rực lên, liên tục thúc giục bảo chúng ta mau đi tiệm vải nhặt vụn vải thôi. Đại bá mẫu cũng không chậm trễ, lập tức đi thẳng về phía tiệm vải.

Mấy người chị em dâu bước nhanh tới tiệm vải, vừa vào cửa liền hỏi tiểu nhị.

“Nga, các ngươi cũng muốn vụn vải sao? Nhưng mà các ngươi đến chậm rồi, vừa rồi có người dùng hai văn tiền mua sạch đống vụn vải gần nhất rồi.” Tiểu nhị vẻ mặt không mấy quan tâm trả lời.

Đến chậm rồi?

Bị người ta nhanh chân đến trước?

Tiểu tứ thẩm cùng đại bá mẫu ảm đạm thất sắc, như thể số bạc trắng sắp tới tay bỗng chốc bay mất.

Trần thị thì ngược lại, cảm thấy không sao cả, lần trước Chu Bình An nhặt về nhà vẫn còn hơn nửa sọt vụn vải, đủ để khâu mấy chục cái túi tiền. Lần này không mua được cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn, lần sau lại đến nhặt là được.

Bất quá Trần thị đã xem nhẹ đầu óc kinh doanh của tiểu nhị, tiểu nhị thấy có người bỏ hai văn tiền mua vụn vải, hơn nữa chốc lát sau lại có người tới hỏi, xem ra đống vụn vải này cũng là thứ có chỗ hữu dụng, thầm nghĩ lần sau phải gom góp vụn vải cho kỹ để nâng giá mới được.

Tiểu tứ thẩm cùng đại bá mẫu ủ rũ cụp đuôi đi tìm Chu phụ cùng tiểu tứ thúc, để xem lợn rừng bán được bao nhiêu tiền.

Đi được nửa đường thì nhìn thấy Chu Bình An, thằng nhóc mập mạp đang nâng một sọt vụn vải lớn, cười ngây ngô.

Tiểu tứ thẩm cùng đại bá mẫu tức khắc ngẩn cả người, hóa ra người mua sạch vụn vải chính là Trệ Nhi.

Trần thị lập tức đôi mắt sáng rực, thằng nhóc thúi làm tốt lắm, vẫn là nhi tử nhà mình có đầu óc, bỏ hai văn tiền liền mua được một sọt vụn vải lớn thế này, chỗ này phải làm được bao nhiêu cái túi tiền đây, mỗi cái túi tiền 20 văn...... Trần thị tức khắc cảm thấy thứ mà Chu Bình An và Chu Đồng Bằng đang nâng không phải là một sọt vụn vải, mà là một sọt đồng tiền.

“Trệ Nhi à, con lấy nhiều vụn vải như vậy làm gì, về nhà đưa cho thẩm thẩm một nửa đi.” Tiểu tứ thẩm chẳng hề biết ngại ngùng là gì, mở miệng liền đòi một nửa.

Đại bá mẫu cũng không cam lòng yếu thế, ngay sau đó cũng lên tiếng đòi một nửa.

Chu Bình An cạn lời, các người cũng thật là mặt dày, mỗi người một nửa, vậy chẳng phải nương ta chẳng còn mảnh vải nào sao.

“Không được, con mang về bán cho nương con để kiếm tiền cưới vợ ạ.” Chu Bình An ỷ mình là trẻ con, cái đầu nhỏ lắc như trống bỏi, còn lôi lý do tích cóp tiền cưới vợ ra dùng.

Tiểu tứ thẩm cùng đại bá mẫu cũng nhớ tới chuyện tiền mừng tuổi lần trước, ngay cả Trần thị cũng không trị được nó.

“Ngay cả nương con, con cũng phải bán mới chịu đưa sao?” Tiểu tứ thẩm kinh ngạc lớn tiếng hỏi.

Chu Bình An gật đầu.

“Vậy con bán cho chúng ta đi. Con mua ở tiệm vải hết hai văn tiền, thế này đi, thẩm thẩm cho con bốn văn tiền, con đưa hết cho thẩm thẩm.” Tiểu tứ thẩm xoay xoay tròng mắt, lập tức dụ dỗ nói, “Qua tay bán lại là kiếm được hai văn tiền, quá lời rồi còn gì.”

“Trệ Nhi, đại bá mẫu cho con năm văn, con đưa cho đại bá mẫu đi.” Đại bá mẫu cũng không cam lòng yếu thế.

Trần thị có chút nóng nảy, chỉ sợ Chu Bình An nhất thời hồ đồ mà đồng ý.

Các người thật đúng là biết tính toán, Chu Bình An không thèm để ý, mà là xoay người ngẩng đầu hỏi Trần thị: “Nương à, nương dùng vụn vải làm túi tiền thì một cái bán được bao nhiêu tiền ạ?”

“Hai mươi văn đấy, bình thường chỉ bán mười văn thôi.” Trần thị rất kích động.

“Nga, hai miếng vụn vải có thể làm được một cái túi tiền, con bán cho các người 5 văn hai miếng vụn vải là được rồi, ai bảo con và các người thân thiết như vậy chứ. Nương, người cũng vậy nha. Không phải con muốn kiếm tiền đâu, con ngoài việc cưới vợ còn muốn mua giấy mua mực để học vỡ lòng nữa.” Chu Bình An bẻ ngón tay tính toán hồi lâu, ngẩng đầu, nghiêm trang nói với tiểu tứ thẩm cùng đại bá mẫu.

Hai miếng vụn vải mà đòi tận 5 văn! Tiểu tứ thẩm cùng đại bá mẫu tức khắc há hốc mồm, sọt vụn vải lớn thế kia phải có hơn một ngàn miếng, con bỏ ra hai văn tiền mua về, qua tay liền bán gấp trăm lần! Cũng quá lòng tham rồi.

Thằng nhóc thúi này đúng là gặp vận cứt chó, nếu mình sớm phát hiện ra công dụng của vụn vải thì tốt rồi. Tiểu tứ thẩm cùng đại bá mẫu không khỏi thầm nghĩ, các bà không hề cho rằng Chu Bình An có đầu óc, chỉ cho rằng nó gặp vận may bất ngờ mà thôi.

Trần thị vốn đang vui mừng, kết quả nghe được Chu Bình An nói ngay cả mình cũng phải trả tiền, tức khắc xụ mặt xuống.

“Ta nuôi con mà con còn đòi tiền nương, ta làm con......” Trần thị tiến lên túm lấy Chu Bình An, ấn lên đùi hù dọa, làm thế muốn đánh mông.

“Dạ dạ dạ, không lấy tiền của nương, không lấy tiền của nương.” Chu Bình An vội vàng đầu hàng, vốn dĩ nó cũng chẳng định lấy tiền của Trần thị, chỉ là nói vậy cho tiểu tứ thẩm cùng đại bá mẫu nghe thôi.

Trần thị có thể dùng cách hù dọa đánh mông để bắt Chu Bình An vào khuôn khổ, nhưng tiểu tứ thẩm cùng đại bá mẫu thì không thể dùng cách này. Bảo họ bỏ ra 5 văn tiền mua hai miếng vụn vải, nhất là khi biết sọt vụn vải kia Chu Bình An chỉ tốn có 2 văn tiền, họ lại càng cảm thấy không nỡ.

Trần thị tuy rất muốn giữ lại toàn bộ sọt vụn vải này cho mình dùng, nhưng cũng biết không thể quá lòng tham, bằng không mối quan hệ chị em dâu còn làm sao mà nhìn mặt nhau nữa. Vả lại, sọt lớn thế này, mình phải khâu đến bao giờ mới xong chứ. Hơn nữa, quân tử yêu tiền thủ chi hữu đạo, sao có thể tính toán với chính người nhà mình được.

“Đại bá mẫu cùng tam thẩm, tứ thẩm của con cũng không được lấy tiền.” Trần thị không buông Chu Bình An ra, tiếp tục ấn trên đùi, ra vẻ uy hiếp.

Đại bá mẫu và các bà lập tức nhìn Trần thị với ánh mắt cảm kích.

“Không được, con còn phải tích cóp tiền cưới vợ nữa.”

Chu Bình An bị Trần thị ấn trên đùi vẫn không chịu nhượng bộ, dù sao mình là trẻ con, độ tuổi này chính là độ tuổi biết giữ đồ.

“Cho con tích cóp, cho con tích cóp.”

Cái rắm lớn bằng hạt vừng mà đã đòi tích cóp tiền cưới vợ, Trần thị vừa buồn cười vừa tức giận, giáng hai cái tát vào cái mông nhỏ của Chu Bình An.

“Đau.” Chu Bình An kêu lên một tiếng.

“Còn muốn tiền nữa không?” Trần thị dừng tay lại, hỏi.

“Thôi, bỏ hết, bỏ hết.” Chu Bình An liên tục kêu lớn, vừa rồi nó cũng đã nghĩ thông suốt, sọt lớn thế này, đại bá mẫu cùng tiểu tứ thẩm không nỡ bỏ ra 5 văn tiền mua hai miếng đâu, hơn nữa nhiều vụn vải như vậy, chỉ dựa vào nương và các bà chị em dâu thì làm đến bao giờ mới hết. Lấy tiền của người nhà trong thời đại này không phải là cách hay để giữ thanh danh, đây không phải là thời hiện đại với tư tưởng anh em minh bạch chuyện tiền nong.

Chi bằng giữ lấy thanh danh tốt, để các bà dùng đi, dù sao các bà cũng dùng không hết. Mình việc gì phải đặt mục tiêu lên người nhà chứ? Trong thôn có bao nhiêu người phụ nữ khéo tay, mình không bằng đem chỗ vụn vải dư thừa giao cho họ gia công, sau đó thu lại túi tiền với giá 10 văn một cái, họ không cần bỏ vốn, chỉ cần bỏ công sức là có thể kiếm được số tiền tương đương với làm việc đồng áng, lại không cần phải chạy lên trấn, chắc chắn họ sẽ đồng ý.

Nhìn thấy Chu Bình An đã "lạc đường biết quay lại", Trần thị lộ ra nụ cười hài lòng. Đại bá mẫu và các bà cũng đều mỉm cười, rất cảm kích Trần thị.

Cả nhà đều vui vẻ.

(Hôm qua thuận lợi thông qua biện hộ, hôm nay chương thứ hai được đăng lên, nếu thời gian đủ, buổi tối sẽ cập nhật thêm một chương nữa, có lẽ thời gian sẽ muộn một chút.)

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...