Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Đại Minh noi theo Tần Hán, cứ mười dặm thiết trí một trường đình, năm dặm có một đoản đình, là nơi nghỉ chân cho người đi đường, thân hữu đi xa thường tiễn biệt nhau tại đây.
Mười dặm mới có một trường đình, cho nên những sĩ tử trong phạm vi vài dặm xung quanh đang trên đường tới huyện thành dự Đồng tử thí đều tụ họp tại đây để từ biệt. Người càng tụ càng đông, những học sinh vận áo xanh trường bào, lưng đeo bọc hành lý cũng ngày một nhiều. Đại bá Chu Thủ Nhân là kẻ khéo đưa đẩy, trường tụ thiện vũ, rất nhanh đã hòa mình cùng đám học sinh. Chu Bình An thì một người cũng không quen biết, ngay cả ân sư làm bảo cho bốn người kia y cũng chẳng hề hay biết. Đương nhiên, điều này cũng có liên quan tới tuổi tác của Chu Bình An, những học sinh kia người trẻ nhất cũng đã hơn hai mươi, còn y chỉ là một tiểu tử mười ba tuổi, sự khác biệt ít nhất là ba thế hệ, ai mà nhận thức được y chứ.
Đưa tiễn ngàn dặm, cuối cùng cũng phải chia ly, người nhà của các sĩ tử lần lượt rời đi, mười dặm trường đình chỉ còn lại hơn mười vị học sinh cùng vài tên thư đồng của những học sinh giàu có.
“Vương huynh cửu ngưỡng cửu ngưỡng, lần này Vương huynh chắc chắn sẽ kim bảng đề danh.”
“Triệu huynh hạnh ngộ hạnh ngộ, tiểu đệ xin chúc trước Triệu huynh kim bảng đề danh.”
“Chu huynh đã lâu không gặp, lần này khảo trung xong, nhất định phải cùng ta đem rượu ngôn hoan mới được.”
Hơn mười vị học sinh lẫn nhau thổi phồng, nghe đối phương nói mình sẽ kim bảng đề danh, cao trung đỗ đạt, từng người đều hưng phấn như thể vừa uống vài chén rượu nhỏ vậy.
Chỉ còn lại Chu Bình An một mình cõng bọc hành lý, đứng tách biệt bên ngoài, khóe miệng khẽ nhếch nhìn bọn họ khen tặng lẫn nhau.
“Di, vị tiểu huynh đệ này là?” Trong lúc đang thổi phồng lẫn nhau, cuối cùng cũng có người phát hiện ra Chu Bình An. Một thiếu niên mười hai mười ba tuổi đứng ở đây làm gì? Chẳng lẽ là thư đồng của ai đó mang theo? Nhưng nhìn quần áo lại không giống, không khỏi tò mò hỏi.
“Nga, đây là cháu trai của tệ nhân, năm người làm bảo của Tôn lão tú tài ở Thượng Hà thôn thiếu mất một người, nên nó tới góp đủ số, xem như dài thêm chút kinh nghiệm.” Đại bá Chu Thủ Nhân nhàn nhạt nói.
“Nga, ha hả, dài thêm kinh nghiệm, rất đúng, rất đúng.”
Các học sinh nghe vậy, sôi nổi cười thành một đoàn, đối với Chu Bình An cũng không còn mấy chú ý. Rốt cuộc cũng chỉ là một tiểu tử góp đủ số mà thôi, lại chẳng phải tài tử thần đồng gì. Nếu là thần đồng tài tử, chúng ta đều là người trong phạm vi vài dặm, làm sao có thể chưa từng nghe danh? Cho nên, khẳng định chỉ là một tiểu tử góp đủ số, cần gì phải để tâm.
Mười dư vị học sinh thương lượng cùng nhau tới huyện thành cho có bạn có bè. Một đám người ở mười dặm trường đình nói nói cười cười, chi, hồ, giả, dã, tử, viết, ô, hô, náo nhiệt vô cùng. Lúc sắp đi, có người đề nghị, nói rằng đi lên huyện thành không bằng tại mười dặm trường đình này mỗi người lưu lại một đầu thơ từ, sau này cao trung cũng xem như một đoạn giai thoại.
Quần chúng hưởng ứng nhiệt liệt, từng người xoa tay hầm hè, múa bút vẩy mực.
Viết thơ từ vốn là chuyện bình thường, dù sao Chu Bình An cũng không thấy ai có tác phẩm xuất sắc, bất quá mỗi khi có người viết xong, sẽ có kẻ làm bộ làm tịch lời bình một phen, khiến cho một mảnh trầm trồ khen ngợi.
Thật là nhàm chán, Chu Bình An đứng ở một bên thờ ơ lạnh nhạt.
Đại bá Chu Thủ Nhân cũng xắn tay áo vẩy mực một đầu, trình độ cũng chẳng cao hơn những người này là bao, nhưng tư thế thì mười phần, viết xong cũng có người lời bình một phen, bốn phía một mảnh trầm trồ khen ngợi không dứt bên tai.
Phỏng chừng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, mọi người cũng chỉ có trình độ này, trình độ này ai cũng có thể thưởng thức, cho nên mới có một mảnh trầm trồ khen ngợi như vậy.
Mọi người sôi nổi lưu lại bút tích, nghe bốn phía khen tặng, không khỏi thỏa thuê đắc ý, sinh ra một loại cảm giác "sáng nay đi thi ta tất trung", hài lòng cực kỳ.
Qua một hồi lâu, mới có người chú ý tới Chu Bình An, dùng giọng điệu giễu cợt nói: “Nơi này không phải còn có một thần đồng sao, đừng giấu ở một bên nữa, cũng cho chúng ta bộc lộ tài năng đi chứ.”
Sau đó mọi người mới phát hiện Chu Bình An đang đứng ở góc khuất, thấy Chu Bình An đứng xa như vậy, mọi người đều cho rằng y văn hóa thấp, không viết nổi thơ nên ngượng ngùng trốn tránh, sôi nổi cười ồn ào đòi Chu Bình An cũng phải viết một đầu.
Mọi người đều có ác thú vị như vậy: Ngươi không vui, thì hãy nói chuyện không vui của ngươi ra để ta vui vẻ một chút.
Mọi người đã định sẵn Chu Bình An là kẻ văn hóa thấp, trà trộn vào để góp đủ số, nhưng càng như vậy, mọi người lại càng muốn xem bộ dáng xấu mặt của y.
Cho nên, mọi người rất nhiệt tình, thậm chí có người ỷ vào thân hình cao lớn, túm lấy Chu Bình An kéo tới trước bàn giấy bút.
Xung quanh vây kín một vòng các học sinh đang hưng phấn như tiêm máu gà.
“Ta, ta không biết làm thơ.”
Mọi người hứng thú cao như vậy, Chu Bình An cũng đành phối hợp một chút, trên khuôn mặt khờ khạo nở một nụ cười không mấy thiện ý.
Nghe được Chu Bình An nói mình không biết làm thơ, mọi người lại càng hưng phấn, không biết làm thơ sao? Vậy thì quá tốt, mau làm một đầu để chúng ta vui vẻ một chút.
“Tiểu hữu, chớ có khiêm tốn, mau mau viết đi.”
Quần chúng hưởng ứng nhiệt liệt, thịnh tình khó từ, Chu Bình An đành khổ sở khuôn mặt, một tay nắm lấy bút lông.
Đây là tư thế cầm bút lông gì thế này, sao lại giống như cầm đũa, cầm quá cao rồi, những người vây xem khe khẽ nói nhỏ, sau đó thấp giọng cười ha hả.
Chu Bình An trong tiếng cười nhạo, càng thêm ngượng ngùng, luống cuống tay chân sửa lại tư thế cầm bút.
Trong tiếng nhạo báng của mọi người, Chu Bình An hạ bút câu đầu tiên.
“Một sớm bị rắn cắn”
Mọi người thấy thế, hơi dừng tiếng cười, đây là cái gì? Chẳng phải là câu tục ngữ "một sớm bị rắn cắn" mà người ta vẫn thường nói sao, sao lại đem nó dùng làm thơ từ, hãy xem câu tiếp theo của y là gì.
Không để mọi người chờ lâu, Chu Bình An lại viết tiếp câu thứ hai.
“Nơi chốn nghe đề điểu”
Câu này vừa ra, rất nhiều người không nhịn được cười, cái gì với cái gì vậy? Làm bừa bãi, đứa nhỏ này đã từng đi học chưa? Chẳng lẽ là đem tất cả những gì mình biết ra để ứng phó sao?
Trong tiếng cười vang của mọi người, Chu Bình An tiếp tục viết:
“Trường đình ngoại, cổ đạo biên, một hàng cò trắng thượng thanh thiên.”
Viết xong thu bút, Chu Bình An nhìn đại tác phẩm của mình, còn làm ra bộ dáng chờ đợi mọi người bình phẩm khen ngợi, tựa hồ đối với đầu thơ hồ đồ này của mình hài lòng lắm.
Một sớm bị rắn cắn, nơi chốn nghe đề điểu.
Trường đình ngoại, cổ đạo biên, một hàng cò trắng thượng thanh thiên.
Đám người vây xem, nhìn nhìn "đại tác phẩm" hồ đồ của Chu Bình An, lại nhìn nhìn bộ dáng khờ khạo ngây ngốc chờ được khen của y, từng người rốt cuộc không nhịn được nữa.
Ngươi là tới tấu hài đúng không!
Cả đầu thơ nghe thì có vẻ áp vần, nhưng câu trước là thơ cổ năm chữ, câu sau lại biến thành từ điệu. Hơn nữa, cả đầu thơ ngoại trừ "trường đình ngoại, cổ đạo biên" là loại câu thông tục ai cũng biết, những câu còn lại đều là chắp vá từ thơ của người khác. "Một sớm bị rắn cắn" là tục ngữ, "nơi chốn nghe đề điểu" xuất từ 《 Xuân hiểu 》 của Mạnh Hạo Nhiên đời Đường, "một hàng cò trắng thượng thanh thiên" lại xuất từ 《 Tuyệt cú 》 của Đỗ Phủ đời Đường.
“Thật là có nhục văn nhã mà……”
“Chữ viết thì không nói làm gì, nhưng thơ từ thì hoàn toàn là làm bừa……”
“Thật là không học vấn không nghề nghiệp……”
Mọi người từng người đều cười đến đau cả bụng, đây là đứa ngốc nhà ai thế này? Trình độ như vậy cũng đi thi Đồng tử thí, thật làm giảm cấp bậc của chúng ta quá! Trình độ này mà cũng góp đủ số, đúng là xằng bậy! Tôn lão tú tài chắc cũng già cả mắt mờ rồi, mới phái thứ này tới góp đủ số. Đại bá Chu Thủ Nhân lặng lẽ rời xa Chu Bình An một khoảng thật xa, e sợ mọi người nhớ tới mối quan hệ giữa mình và y.
Đặc biệt là điều khiến mọi người buồn cười nhất chính là, tên tiểu tử ngốc kia còn nhìn mọi người cười theo.
Kẻ ngu dốt mà không tự biết mình a.
Giờ khắc này, suy nghĩ của mọi người lại đồng điệu với Chu Bình An.
Bạn thấy sao?