Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 14 Ta muốn xin nghỉ
Kiều Tang nhìn Mang Thục Thục hai giây, cười nói: “Đúng vậy, ngươi còn có chuyện gì khác sao?”
Mang Thục Thục hai mắt hơi liễm, lắc đầu nói: “Không có.”
Kiều Tang xoay người trở lại phòng học.
Vừa mới ngồi xuống, Phương Tư Tư liền ghé sát vào: “Mang Thục Thục nói với ngươi cái gì thế? Sắc mặt tệ như vậy.”
“Sắc mặt rất tệ sao?” Kiều Tang hỏi.
“Đúng vậy, mặt lạnh tanh, làm ta sợ muốn chết.” Phương Tư Tư trêu chọc.
Nếu có gương, Kiều Tang cũng muốn soi thử xem sao.
Phương Tư Tư ngay sau đó hỏi: “Mang Thục Thục rốt cuộc tìm ngươi có việc gì?”
“Không có gì.” Kiều Tang lại cầm sách lên đọc.
Phương Tư Tư muốn hỏi thêm, nhưng thấy Kiều Tang có vẻ không muốn nhiều lời, đành ngậm miệng lại.
Chờ đến khi buổi sáng kết thúc tiết học, Kiều Tang thu dọn đồ đạc đi đến văn phòng khối lớp chín.
“Lão sư, ta muốn xin nghỉ.” Kiều Tang nhìn chằm chằm vào mái tóc dày của Lão Ban.
Lão Ban đột nhiên đứng phắt dậy.
Trong văn phòng còn có một vị nữ lão sư, ánh mắt nàng lập tức khóa chặt lấy cô.
Lão Ban cố kiềm chế, nói: “Ngươi có biết mình đang nói gì không? Trung khảo chỉ còn mấy ngày nữa mà ngươi còn xin nghỉ, chuyện trốn học lần trước ta còn chưa bắt ngươi viết bản kiểm điểm đâu đấy.”
Kiều Tang nghiêm túc đáp: “Lão sư, nếu người không cho ta xin nghỉ thì ta chỉ có thể trốn học thôi, bản kiểm điểm ta sẽ bổ sung sau.”
Gân xanh trên huyệt thái dương của Lão Ban nổi lên, ông nói: “Chuyện xin nghỉ này người nhà ngươi có biết không?”
Kiều Tang không trả lời.
Lão Ban hít sâu một hơi, ngồi xuống, khuyên nhủ: “Nếu ngươi không muốn mẹ ngươi lại phải đến trường, thì hãy ngoan ngoãn quay về học đi. Chuyện lần trước là lão sư oan uổng ngươi, nhưng cho dù ngươi đã tự chủ thức tỉnh thì cũng không được bỏ bê việc học, trung khảo không còn mấy ngày nữa đâu.”
Kiều Tang cười nói: “Thứ Sáu lần trước mẹ ta đến trường, lão sư cũng ở đó mà.”
Lão Ban sửng sốt một chút, đáp: “Là ta bảo mẹ ngươi đến trường để giải thích chuyện trốn học.”
Kiều Tang nghiêng đầu hỏi: “Tại sao lại đuổi mẹ ta ra ngoài?”
Lão Ban ngẩn người, sắc mặt phức tạp, tưởng rằng mẹ của Kiều Tang đã kể lại với cô, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Ông cùng chủ nhiệm lớp chín làm chung một văn phòng.
Ngày đó, Mang Thục Thục lớp chín cùng mẹ cô bé đến trường, vừa vặn đụng độ đúng thời điểm mẹ của Kiều Tang tới.
Mang Thục Thục vừa được tiến cử vào Trung học Thánh Thủy, chủ nhiệm giáo dục cũng đến chúc mừng.
Sự chú ý của cả văn phòng đều đặt hết vào lớp chín.
Khi đó, mẹ của Kiều Tang giải thích rằng vì con gái mình tự chủ thức tỉnh, khế ước được sủng thú nên nhất thời cao hứng mới quên xin nghỉ.
Trẻ con có thể nói dối, nhưng người lớn chắc chắn không đến mức không hiểu chuyện, ông đương nhiên là tin.
Đây vốn là chuyện vui, nhưng không ngờ mọi người trong văn phòng đều chú ý tới, hỏi qua đáp lại, gốc gác của Kiều Tang đều bị phơi bày hết.
Mẹ của Mang Thục Thục châm chọc mỉa mai vài câu, mẹ của Kiều Tang liền cãi nhau với bà ta.
Mang Thục Thục đứng bên cạnh khóc lóc.
Vì cô bé là bảo bối của trường, đương nhiên không thể để cô bé cảm thấy bị ủy khuất, chủ nhiệm giáo dục liền lên tiếng bảo mẹ Kiều Tang đi ra ngoài.
Lão Ban tự nhận mình là một lão sư có trách nhiệm.
Ông không giỏi quan hệ xã giao, làm việc cẩn trọng, cày cuốc hơn 20 năm mới lên được chức chủ nhiệm lớp.
Sau bao năm tháng, khí phách hăng hái ngày nào đã chẳng còn, thấy phụ huynh của học sinh lớp mình bị đối xử bất công cũng không dám đứng ra nói lấy một lời.
Nhưng ông lại cảm thấy mình không sai, chỉ là một người đứng xem mà thôi, quá trình này không cần thiết phải giải thích với một đứa trẻ.
Lão Ban dừng một chút, nói: “Không phải đuổi, là mời, chỉ là muốn mẹ ngươi bình tĩnh lại một chút.”
Kiều Tang cười cười: “Ta biết rồi, nhưng lời mời này đã khiến mẹ ta tức đến phát bệnh. Lão sư cũng biết tình hình nhà ta đấy, chỉ có ta mới có thể chăm sóc cho mẹ.”
Lão Ban vừa nghe vậy, khí thế liền xìu xuống: “Ngươi muốn xin nghỉ bao lâu?”
Kiều Tang trả lời: “Chờ mẹ ta khỏi bệnh rồi tính.”
Lão Ban chần chờ một chút, lên tiếng: “Ngươi phải sớm quay lại, trung khảo không còn mấy ngày nữa đâu.”
Kiều Tang gật đầu, xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng Kiều Tang, Lão Ban không yên tâm dặn dò thêm một câu: “Ở nhà cũng phải ôn tập cho tốt, trung khảo không còn nhiều thời gian, chờ mẹ ngươi khỏi bệnh thì mau mau quay lại trường.”
Kiều Tang quay đầu nhìn Lão Ban một cái, cười nói: “Lão sư, tóc giả của người bị lệch rồi.”
Lão Ban: “……”
Nữ lão sư: “……”
……
……
Câu lạc bộ Ngự thú đối chiến Tường Chấn, Hàng Cảng.
“Câu lạc bộ các người tìm một bạn tập sơ cấp thì một ngày bao nhiêu tiền?”
“Chào ngài, bạn tập của chúng tôi tính phí theo giờ, bạn tập sơ cấp một giờ 1000 Liên minh tệ, nếu bao cả ngày thì chúng tôi có thể giảm giá 98% cho ngài.” Cô nhân viên lễ tân cười nói.
Câu lạc bộ ngự thú đối chiến có thể cung cấp nhân viên hỗ trợ tập luyện khác nhau tùy theo yêu cầu của khách hàng. Là một ngành nghề khá phổ biến trong xã hội hiện nay, nó đã bao phủ khắp các khu phố lớn nhỏ.
Ở một số câu lạc bộ ngự thú đối chiến lớn, nếu chịu chi tiền thì ngay cả ngự thú sư cấp S cũng có thể tìm được, bất quá loại câu lạc bộ này cũng không có mấy nơi.
Câu lạc bộ ngự thú đối chiến Tường Chấn đã là nơi thứ 5 Kiều Tang tìm đến.
Lý do tìm nhiều câu lạc bộ như vậy chỉ có một.
Tiền không đủ……
Kiều Tang sờ sờ toàn bộ gia sản trong túi, ôm Hỏa Nha Cẩu lặng lẽ đi ra ngoài.
Kiều Tang có chút mờ mịt, nhất thời không biết nên đi đâu.
Bản thân cô đối với Trung học Thánh Thủy chỉ ôm tâm thái "được thì tốt, không được thì thôi", đặc chiêu mà qua được thì tự nhiên tốt, còn nếu không thì cứ thi vào Trung học số 6 cũng chẳng sao cả.
Chỉ là hiện tại, cô rất muốn vào ngôi trường này.
10 ngày nữa là kỳ thi đặc chiêu của Trung học Thánh Thủy, với trình độ của cô hiện tại, liệu có qua được điểm sàn trung khảo hay không còn chưa chắc chắn.
Người đứng thứ 2 đến thứ 5 phải đạt điểm cao hơn điểm sàn 50 điểm mới có thể trúng tuyển, Kiều Tang không nắm chắc phần thắng.
Đã như vậy, cô chỉ có thể giành lấy hạng nhất trong kỳ thi đặc chiêu để nhận được ưu đãi hạ điểm sàn trung khảo.
Muốn đưa ra quyết định này, việc đào tạo Hỏa Nha Cẩu phải được ưu tiên hàng đầu.
Hỏa Nha Cẩu tuy là sủng thú hệ Hỏa, lực công kích mạnh, nhưng dù sao cũng chỉ là ấu tể, không có kinh nghiệm đối chiến. Lần trước có thể thắng sảng khoái như vậy là nhờ vào việc 2 đánh 1 và phản ứng của đối phương quá chậm.
Nếu cứ thế đi thi đặc chiêu, hạng nhất chắc là đừng hòng mơ tới.
Chỉ còn 10 ngày, nếu cứ ở lì trong trường thì quá lãng phí thời gian, cô có thể vừa tự học vừa huấn luyện Hỏa Nha Cẩu.
Cô có bàn tay vàng, thông qua đối chiến hoàn toàn có thể nâng cao sức chiến đấu của Hỏa Nha Cẩu trong thời gian ngắn.
Kiều Tang tính toán rất tốt, nhưng vừa ra ngoài đã ngẩn người.
Hiện tại các cuộc thi đối chiến sủng thú lớn nhỏ ở khắp nơi rất nhiều, nhưng yêu cầu cũng cao, một số cuộc thi còn yêu cầu cấp bậc ngự thú sư.
Các cuộc thi ngự thú cũng cần kiếm tiền từ lượt xem và vé vào cửa. Ngự thú sư tân nhân cơ bản chỉ có một con sủng thú sơ cấp, đánh qua đánh lại cũng chỉ có mấy chiêu đó, chẳng có gì đặc sắc để xem.
Khán giả không thích xem, đương nhiên cũng chẳng có ban tổ chức nào dại dột mà tổ chức.
Kiều Tang xem xét một lượt, cuộc thi gần nhất tại Hàng Cảng mà ngự thú sư cấp F có thể tham gia là vào ngày 30 tháng 6.
Thời gian ban tổ chức chọn rất khéo, lúc đó học sinh lớp chín đều đã thi xong trung khảo, ai cần khế ước sủng thú thì cũng đã khế ước xong.
Một đám người vừa trở thành ngự thú sư tân nhân chắc chắn sẽ không thiếu người báo danh.
Còn có phụ huynh, thầy cô giáo, bạn bè thân thích của họ làm cơ sở khán giả, lượt xem chắc chắn sẽ không thấp.
Bạn thấy sao?