Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Ngự Thú Bắt Đầu [...] – Chương 15

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 15: Chỉ cầu một bại

Nhưng cuộc thi này là sau khi Trung khảo kết thúc, ngay cả thời gian báo danh cũng chưa bắt đầu, hiện tại căn bản không thể tham gia.

Các sân huấn luyện đối chiến lớn nhỏ còn lại đều có hạn chế.

Như những trận ngầm Ngự thú hắc tái chuyên cung cấp cho dân cờ bạc tìm niềm vui, thật sự không yêu cầu Ngự thú sư phải đạt cấp bậc gì.

Loại thi đấu này ngưỡng cửa thấp, Ngự thú sư cấp E là có thể tham gia, chỉ là những kẻ tham gia loại trận đấu ngầm này đều là hạng tam giáo cửu lưu.

Trước khi thi đấu phải ký hiệp nghị, trong lúc sủng thú đối chiến sinh tử bất luận.

Các trận thi đấu chính quy, khi một bên sủng thú không còn năng lực chiến đấu thì trọng tài sẽ kịp thời ngăn chặn, lại còn có đội ngũ y tế chuyên nghiệp ở hậu phương tiến hành trị liệu cho sủng thú.

Ngự thú hắc tái thì không, loại thi đấu này chỉ khi một bên Ngự thú sư tự động nhận thua mới tính là kết thúc.

Những kẻ đến đây thi đấu đều là hạng người tàn nhẫn và dân cờ bạc.

Có kẻ vì sủng thú không có tiềm lực nên chẳng màng sống chết, có kẻ vì muốn kiếm tiền nhanh, lại có kẻ thuần túy chỉ vì theo đuổi khoái cảm bạo lực kích thích.

Tóm lại, đây không phải nơi mà học sinh trung học như Kiều Tang nên tới.

Hỏa Nha Cẩu còn quá nhỏ, Kiều Tang không định để nó sớm tiếp xúc với những trận đấu tàn khốc như thế.

Theo ý định ban đầu của Kiều Tang, đợi sau khi Trung khảo kết thúc sẽ huấn luyện tốc độ và thể lực cho Hỏa Nha Cẩu, sau khi cơ sở vững chắc mới luyện tập khả năng khống chế tuyệt chiêu.

"Bàn tay vàng" có thể giúp Hỏa Nha Cẩu đạt được điểm cộng thông qua chiến đấu trong thời gian ngắn, nhưng nếu thể chất không theo kịp, không khống chế được năng lượng của bản thân thì cũng không thể phát huy sức chiến đấu vốn có của sủng thú cùng đẳng cấp.

Hiện tại muốn tiến bộ trong thời gian ngắn, thì không thể cứ từ từ như vậy được.

Chỉ có đối chiến mới có thể nhanh chóng tăng cường sức chiến đấu cho Hỏa Nha Cẩu.

Kiều Tang muốn là đối chiến "điểm đến thì dừng", chứ không phải tử đấu.

Ngoài các trận thi đấu Ngự thú chính thức và Ngự thú hắc tái, các khu vực còn có huấn luyện quán, câu lạc bộ, giao lưu hội, những nơi có thể tiến hành đối chiến sủng thú.

Huấn luyện quán nửa năm mới chiêu mộ một lần, chuyên giúp Ngự thú sư huấn luyện tuyệt chiêu chỉ định cho sủng thú, hiện tại không phải thời gian báo danh nên không vào được.

Câu lạc bộ thì đơn thuần là đòi tiền, Kiều Tang không có tiền.

Giao lưu hội chỉ dành cho những người từng lộ diện trong các trận thi đấu chính thức và nhận được thư mời.

Phần lớn mọi người thường ngày sẽ luận bàn đối chiến sủng thú với bạn bè xung quanh, nhưng những người Kiều Tang quen biết thì não vực còn chưa thức tỉnh, huống chi là đối chiến sủng thú.

Tổng kết lại, toàn bộ Hàng Cảng thế mà lại không có nơi nào để Hỏa Nha Cẩu chiến đấu tử tế.

Chẳng lẽ lại tùy tiện kéo một người trên đường rồi nói "ta muốn cùng ngươi đối chiến sủng thú" sao?

Vạn nhất kéo nhầm một Ngự thú sư cấp D trở lên thì chết lúc nào cũng không hay.

Kiều Tang đi qua đi lại trên phố, nghiêm túc suy nghĩ.

Năm phút sau, nàng ôm Hỏa Nha Cẩu hướng về phía nhà mình mà đi.

Kiều Tang về đến nhà, cởi bỏ đồng phục trường, thay một bộ thường phục, sau đó viết mấy chữ lên giấy rồi xé xuống, lại cầm cuộn băng dính bỏ vào túi.

Sau đó đeo cặp sách ra cửa.

……

Cạnh trường Trung học Ngự thú số 37 Hàng Cảng, công viên Nam Hà.

“Đồng học, có muốn chút đồ nướng không?” Một dì bán hàng ở cổng công viên chào mời.

Kiều Tang nhìn thời gian, 16 giờ 27 phút, còn khoảng một tiếng nữa là trường Trung học Ngự thú số 37 tan học.

“Cho cháu 10 xiên thịt dê ạ.” Kiều Tang đi tới quầy nướng.

“Có cần cay không?” Dì bán hàng thấy có khách, cười híp mắt hỏi.

“Không cần ạ.” Kiều Tang lắc đầu.

“Cháu học ở trường này à? Sao dì thấy lạ thế nhỉ, chưa gặp bao giờ.” Dì vừa bận rộn tay chân vừa trò chuyện.

“Không phải ạ, cháu đến chờ người.” Kiều Tang đáp.

“Dì bảo mà, cô bé xinh xắn thế này mà dì đã gặp thì chắc chắn không quên được.” Dì cười nói.

Kiều Tang lễ phép cười trừ.

Nàng từ nhỏ đến lớn thường xuyên được khen, hồi bé còn biết ngượng, lớn lên thì thành ra chai sạn.

Năm phút sau, Kiều Tang nhận lấy xiên thịt dê, đưa cho Hỏa Nha Cẩu đang chảy nước miếng ròng ròng.

“Nha!”

Hỏa Nha Cẩu vui sướng kêu một tiếng, dùng hai móng vuốt đón lấy rồi cúi đầu ăn ngấu nghiến.

“Sủng thú này tên là gì thế? Dì ở đây chưa từng thấy bao giờ.” Dì bán hàng nhìn chằm chằm Hỏa Nha Cẩu, không nhịn được hỏi.

Giữa Ngự thú sư và người thường có một đạo lạch trời, ngăn cách họ thành hai thế giới.

Cảnh ngộ sau chín năm giáo dục bắt buộc hoàn toàn khác biệt.

Tuy nhiên trong xã hội này, dù địa vị Ngự thú sư cao hơn người bình thường một bậc, nhưng người thường cũng phân giai tầng.

Có quyền, không quyền, có tiền, không tiền, tự kinh doanh nhỏ, làm thuê cho người khác...

Những quyền thế và tiền bạc này đều là do sinh ra đã quyết định.

Nếu không sinh ra đã có những thứ này, người thường rất khó tiếp xúc với tư liệu về sinh vật siêu phàm sau chín năm giáo dục bắt buộc.

Dù tin tức có lan truyền rộng rãi, mọi kênh đều phát sóng, người thường cũng không có thời gian hay tinh lực để tìm hiểu.

Chỉ riêng việc nuôi gia đình, ăn cháo cầm hơi thôi đã đủ khó khăn rồi.

Dì bán hàng trước mặt rõ ràng thuộc tầng lớp dưới cùng trong giới người thường.

“Nó tên là Hỏa Nha Cẩu ạ.” Kiều Tang trả lời.

“Nha.” Hỏa Nha Cẩu nghe Ngự thú sư giới thiệu về mình, liền kêu lên một tiếng đúng lúc.

Dì cười bảo: “Trông ngoan thật, con trai dì cũng đang học sơ trung, đợi lúc nó tốt nghiệp dì cũng mua cho nó một con.”

Kiều Tang muốn nói lại thôi.

Thật ra dì nói cũng không sai, Hỏa Nha Cẩu của nàng ngoài việc hơi nghịch ngợm một chút thì vẫn rất ngoan...

“Nha.”

Hỏa Nha Cẩu ngẩng đầu nhìn Kiều Tang.

Kiều Tang đưa thêm một xiên thịt dê trong tay cho nó.

Hỏa Nha Cẩu vui vẻ đón lấy.

Mười xiên thịt dê này cuối cùng chia ba bảy, Kiều Tang ba xiên, Hỏa Nha Cẩu bảy xiên.

Kiều Tang đi tới chiếc ghế nghỉ chân gần đó ngồi xuống.

Tầm nhìn ở đây vừa vặn có thể thấy cổng lớn trường Trung học Ngự thú số 37, vị trí cũng rất thuận tiện, học sinh tan học nếu đi ngang qua công viên Nam Hà đều có thể nhìn thấy nàng.

Kiều Tang đặt cặp sách xuống, lấy mảnh giấy trong túi ra, dùng băng dính dán lên cặp.

【 Ngự thú đối chiến, chỉ cầu một bại 】

Góc phải bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ.

【 50 Liên minh tệ một ván 】

Đây là biện pháp mà Kiều Tang suy nghĩ nửa ngày mới nghĩ ra.

Muốn nói nơi nào nhiều Ngự thú sư cấp F nhất, thì chắc chắn là các trường Trung học Ngự thú.

Nuôi dưỡng một con sủng thú trung cấp ít nhất cần 1-2 năm, sủng thú của học sinh lớp 10, 11 cơ bản đều vẫn đang ở giai đoạn sủng thú sơ cấp.

Viết 50 Liên minh tệ lên đó thuần túy chỉ là cho vui, Kiều Tang cũng không trông chờ người khác vì chút tiền này mà đối chiến với mình.

Kiều Tang chỉ hy vọng thu hút sự chú ý của họ, đối với những học sinh trung học vừa trở thành Ngự thú sư mà nói thì đây là một trò giải trí, thế nào cũng sẽ có người muốn thử so tài với nàng một lần.

Còn vì sao chọn trường Trung học Ngự thú số 37, là vì đây là ngôi trường gần khu vực nhà nàng nhất.

Thay đồng phục đi ra ngoài khu vực sinh sống là để tránh gặp người quen.

Dù sao thì hành vi đến trước cổng trường người khác viết "chỉ cầu một bại" vẫn rất xấu hổ...

Kiều Tang ôm Hỏa Nha Cẩu ngồi lặng lẽ trên ghế nghỉ chân.

Trường Trung học Ngự thú số 37 tuy chưa tan học, nhưng trong công viên Nam Hà vẫn có một vài người khác.

Họ đi ngang qua Kiều Tang đều không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại.

Nội dung viết trên cặp sách kia cứ cảm giác không mấy phù hợp với hình tượng của thiếu nữ này.

“Nha!”

Hỏa Nha Cẩu thấy người khác nhìn qua liền nhe răng kêu lên một tiếng.

Được rồi.

Thêm con Hỏa Nha Cẩu này vào thì hình tượng lại càng... "hợp" hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...