Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Ngũ Tiên Môn – Chương 13

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Sáng sớm, Lý Ngôn từ trong mộng tỉnh lại, lúc này trời đã mờ sáng. Hắn mơ mơ màng màng mở hai mắt, đập vào mi mắt lại là một khung cảnh lạ lẫm. Mái nhà không còn là xà nhà gỗ màu đen quen thuộc ngày nào, mà là mái nhà bằng phẳng màu xanh đen. Trong đầu hắn tức khắc một trận mê hoặc, chậm rãi quay đầu nhìn về phía bốn phía trong phòng, mới ý thức được nơi này đã không phải căn phòng cũ mình ở hơn mười năm nay. Trong lòng không khỏi nảy lên một trận xa lạ cùng cô độc, hắn hít vào một hơi, mặt vô biểu tình ngồi dậy, đi đến trước bàn đẩy cửa sổ ra. Một trận lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy từ ngoài cửa sổ thổi vào, làm hắn không khỏi tinh thần rung lên.

Từ cửa sổ nhìn ra, sơn cốc bị ba mặt cao phong vây quanh, cao ngất thẳng vào bầu trời đã hơi ửng sáng. Trên bầu trời còn sót lại vài tinh quang lờ mờ, mang theo nhè nhẹ thần ý từ trên cao sái xuống. Trong cốc, trên mặt đất, những dây đằng và bụi cây màu xanh lục từ đáy cốc tràn ra phía trước, tầng tầng lớp lớp, giống như sống lưng quái thú phập phồng. Chim hót trong cốc ríu rít, mang theo một tia linh hoạt kỳ ảo cùng thanh thúy.

Gần chỗ ngoài cửa sổ, sau bàn đá kia quả nhiên là một hồ nước. Trên mặt hồ, sương mù nhè nhẹ quanh quẩn xoay quanh, giống như một tầng khăn voan bao phủ, lại như khí lạnh mờ mịt đang lượn lờ bay lên.

Lý Ngôn hơi giật mình đứng ở trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài, sau khi đứng một lúc, cảm giác nội tâm bình tĩnh hơn nhiều. Hắn xoay người trở lại trước giường mặc y phục, mở cửa phòng đi ra ngoài. Nhìn về phía mấy gian phòng bên trái, thấy cửa đều đang đóng chặt, thế là hắn liền phóng nhẹ bước chân, chậm rãi đi về phía hồ nước.

Đi tới bên hồ, Lý Ngôn phát hiện hồ nước này rộng chừng bốn, năm trượng, hình dạng như quả trứng. Một mặt bên hồ dựa vào vách đá, có hai, ba dòng suối nhỏ từ đỉnh núi chậm rãi chảy xuống, ven đường thấm ướt vách đá trơn bóng. Những rễ dây đằng bị dòng nước chảy qua đã lộ ra ngoài, căn cành đong đưa theo dòng nước suối, hai bên dòng nước đã phủ rêu xanh tươi tốt, hình thành những máng suối chảy từ đỉnh núi xuống.

Mặt hồ hơi nhộn nhạo, nước thấm vào những đá vụn bên bờ, mặt nước vì vậy mà gợn sóng lăn tăn. Phía trên có sương trắng nhè nhẹ xoay quanh du tẩu, giống như mấy dải lụa trắng trong suốt. Hồ nước thanh triệt, lại không biết sâu bao nhiêu, chỉ là nhìn xuống phía dưới, nước dần biến thành màu xanh u tối lạnh lẽo.

Lý Ngôn ngồi xổm người xuống, vốc một vốc nước hồ rửa mặt. Nước lạnh thấu da, làn da không khỏi nổi lên một tầng rùng mình, nhưng lại vô cùng thống khoái.

Lý Ngôn đứng lên, lại nhìn về phía nam hồ, lúc này mới phát hiện ở phía nam hồ nước có một khoảng đất lớn, trông vừa giống vườn rau, lại vừa giống vườn hoa. Hắn đang định qua đó nhìn kỹ, một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai: “Kia là mảnh đất vi sư nhàn rỗi không có việc gì làm, tự tay trồng ít rau xanh cùng vài cọng hoa dại thôi.”

Lý Ngôn nghe tiếng hoảng sợ, vội vàng xoay người tìm theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người mặc áo đen đang đứng giữa hai bàn đá trước dãy phòng phía sau, mỉm cười nhìn mình.

“Lão sư.” Lý Ngôn thấy rõ người tới, vội vàng xoay người thi lễ, nói: “Là học sinh quấy rầy lão sư nghỉ ngơi, thỉnh lão sư trách phạt.”

Người áo đen kia chính là Huy chương đồng sư. Huy chương đồng sư hướng hắn khoát tay nói: “Vi sư sớm đã dậy rồi, chẳng qua ở trong phòng đả tọa luyện công thôi.”

“Sơn cốc này chỉ lớn chừng này, sau này ngươi có rất nhiều thời gian để làm quen. Lát nữa sẽ có hạ nhân đưa bữa sáng tới, ngươi rửa mặt dùng cơm xong, hãy tới phòng vi sư.”

Lý Ngôn vội đáp: “Là, lão sư.”

Huy chương đồng sư nói xong, ôn hòa cười với hắn rồi xoay người đi trở về. Lý Ngôn nhìn bóng lưng lão sư, không biết sao, làm hắn phảng phất cảm nhận được sự yêu thương của cha mẹ ở trong căn phòng cũ tại quê nhà, trong lòng không khỏi ấm áp.

Đợi hắn trở về phòng không lâu sau, người phụ nhân tối hôm qua liền đưa tới bữa sáng. Bữa sáng thanh đạm, vài cái màn thầu, mấy đĩa tiểu thái, một chén lớn cháo thịt nạc trứng vịt bắc thảo, Lý Ngôn ăn rất ngon miệng. Cho dù là những món ăn tầm thường này, hắn ở nhà cũng không mấy khi được thấy. Chỉ là trong lòng nghĩ tới chuyện lão sư dặn, nên hắn ăn rất nhanh.

Dùng xong bữa sáng, Lý Ngôn vội vàng đi về phía căn nhà đá ở phía đông cửa cốc. Đi tới trước cửa, thấy cửa không đóng, hẳn là lão sư đang chờ mình, thế là hắn đứng ngoài cửa nói: “Lão sư, đệ tử bái kiến.”

“Nga, ngươi đến rồi à, vậy vào đi.” Một giọng nói ôn hòa của người trung niên từ bên trong truyền ra. Lý Ngôn theo lời đi vào. Căn phòng lớn chừng căn phòng Lý Ngôn ở, phía bắc cũng là một chiếc giường gỗ to rộng, phía tây có một kệ sách bốn, năm tầng, trên đó bày đầy sách vở. Phía đông cũng có vài dụng cụ rửa mặt đơn giản, khác biệt là một chiếc bàn lùn đặt trên một tấm thảm lớn giữa phòng. Trên bàn lùn đặt một bộ đàn cổ, hình thức cổ xưa, mặt đàn có mấy chỗ loang lổ nhưng lại rất bóng loáng, vừa nhìn là biết do thời gian dài được người vuốt ve mà thành.

Trước đàn có một chiếc lô đỉnh tinh xảo, giữa cắm ba nén hương thanh, làn khói nhẹ từ ba đầu nén hương chậm rãi bay lên, có mùi đàn hương thoang thoảng lượn lờ trong phòng, ngửi vào khiến lòng người an bình.

Sau bàn, một người mặc áo đen, đôi tay chắp trong tay áo, khoanh chân ngồi đó, đang mỉm cười nhìn về phía Lý Ngôn, chính là Huy chương đồng sư.

“Tới, ngồi vào trước bàn đi.” Huy chương đồng sư từ trong tay áo nâng tay phải lên, vẫy tay với Lý Ngôn rồi chỉ vào tấm thảm trước án. Lý Ngôn vội đi đến trước thảm, cởi giày rồi ngồi quỳ đối diện với lão sư. Những lễ tiết này trước kia lão tú tài đã dạy, Huy chương đồng sư nhìn thấy hắn như vậy, không khỏi hơi mỉm cười.

“Lý Ngôn, hôm nay ta sẽ nói cho ngươi biết một chút về bổn môn.” Huy chương đồng sư thấy Lý Ngôn đã ngồi xong, liền mở miệng nói.

“Là, lão sư, đệ tử xin chăm chú lắng nghe.” Lý Ngôn nhìn về phía lão sư cung kính đáp.

“Bổn môn tên là 『 Mộc Ảnh Môn 』, khởi nguồn từ 600 năm trước, nhưng nhiều đời đều không xuất thế, thường ẩn mình trong núi sâu, không để người đời biết tới. Võ học bổn môn càng là bí mật bất truyền, thêm vào đó điều kiện đối với người tu luyện vô cùng hà khắc, tìm kiếm môn nhân chẳng khác nào mò kim đáy bể. Lịch đại môn nhân bất quá chỉ hai, ba người, đến thế hệ vi sư thì chỉ còn lại một mình ta mà thôi. Võ công bổn môn không cần phải nói, tập đến chỗ cao thâm, dù không dám nói võ công cái thế, nhưng cũng có thể có một không hai một thời.” Huy chương đồng sư ôn hòa nói, nói đến đây hắn ngừng lại một chút.

Lý Ngôn tất nhiên là nghe rất nghiêm túc, cũng thấp giọng tiếp lời: “Là, đệ tử khi ở trong thành từng nghe người ta nói, lão sư ở trong vạn quân tùng trung như vào chỗ không người, thần công như vậy, thật sự là chưa từng nghe thấy.”

Huy chương đồng sư cười nói tiếp: “Ngày sau, nếu ngươi chịu khổ luyện, thành tựu cũng chưa chắc sẽ ở dưới vi sư.” Lý Ngôn nghe lời này, vội nói: “Lão sư quá lời, đệ tử làm sao có thể sánh vai cùng lão sư? Nghĩ đến dù có khổ luyện thế nào, lão sư định cũng ngày càng tinh tiến, đệ tử tất nhiên là vạn lần không đuổi kịp.”

Huy chương đồng sư mỉm cười nói: “Chúng ta đương nhiên phải có ngạo thế chi tâm, ngươi không thể như thế.”

Lý Ngôn tất nhiên không dám nói thêm, gật đầu xưng “Là”.

Huy chương đồng sư lại nói tiếp: “Vi sư lần này rời núi là có nguyên nhân. Mộc Ảnh Môn chúng ta ngoài võ công lợi hại ra, các vị tiền bối lịch đại đối với thảo dược có thể nói là nghiên cứu sâu đậm. Mấy trăm năm qua, đời đời tổ sư đều ở trong núi sâu dốc lòng tinh nghiên cỏ cây chi đạo, tuy không xuất thế, nhưng vẫn có người đi lại rèn luyện trong thế gian, đồng thời cũng hành y tế thế, giải bệnh cứu người. Đây cũng là lệ thường của bổn môn, học mà không thể dùng, chính là vô dụng, võ công chỉ là thủ đoạn để chúng ta hành tẩu giang hồ tự bảo vệ mình thôi.”

Lý Ngôn nghe được lời này, trong lòng không khỏi rất kính nể, thầm nghĩ: “Nguyên lai bổn môn ngoài con đường võ công, còn có hành động phúc trạch lê dân như vậy, quả thật là chính phái.”

“Vi sư cũng là căn cứ đạo này mà tu hành du lịch, đáng tiếc vào năm, sáu năm trước, khi đi vào núi sâu hái thuốc, vô ý bị một loại độc trùng không tên gây thương tích. Trải qua hơn một tháng chữa trị, không những không thấy chuyển biến tốt đẹp, ngược lại còn có dấu hiệu tăng thêm. Rơi vào đường cùng, ta đành bái phỏng không ít bạn tốt, danh y. Tuy rằng y thuật của họ không nhất định mạnh hơn vi sư, nhưng ai biết được liệu họ có biết nguồn gốc loại độc này hay không. Nếu biết được nguồn gốc của trùng, có lẽ cũng biết cách giải độc, nhưng thật không như ý nguyện, không một ai nhận ra loại độc này. Hiện tại độc đã chậm rãi ăn mòn ngũ tạng lục phủ, vi sư vẫn không thể tìm được phương pháp giải độc. Ta chỉ có thể dùng công lực tạm thời áp chế, nhưng cũng chỉ có thể áp chế được bảy, tám năm thôi. Hiện tại tính ra cũng đã qua đi khoảng 6 năm, trong thời gian đó tìm không thấy phương pháp giải độc, thì chỉ có thể nói vận mệnh đã như vậy.”

Lý Ngôn nghe đoạn lời này, đã là chấn động, nhìn lại sắc mặt xanh trắng ẩn ẩn phiếm hắc khí của lão sư, không khỏi biến sắc nói: “Kia lão sư nghĩ đến là không tìm được phương pháp giải độc, bằng không sắc mặt sẽ không như vậy.”

Huy chương đồng sư gật đầu cười nói: “Này cũng không quan trọng, sinh tử từ mệnh thôi.”

Lý Ngôn vội la lên: “Này phải làm sao cho phải?”

Huy chương đồng sư vươn tay xua xua với hắn nói: “Ha hả, chớ vội, đây là nguyên nhân vi sư xuất thế, muốn tìm một đệ tử truyền thừa môn phái. Bằng không nếu đến tay ta mà đứt đoạn truyền thừa, thì ta làm sao đối diện với các vị chưởng môn và tiền bối dưới cửu tuyền? Ai! Chỉ vì tâm pháp bổn môn bá đạo, nếu không phải người có thể chất đặc thù thì không thể tu luyện. Nếu cưỡng ép tu luyện, kinh mạch sẽ nghịch hành, chắc chắn phải chết không nghi ngờ. Người như vậy thật sự rất khó tìm. Nếu như trước kia, việc tìm đồ đệ do các vị chưởng môn lịch đại trong lúc du lịch thiên hạ, hành y tế thế mà tìm kiếm người thích hợp. Loại người thể chất này tuy khó tìm, nhưng thế giới vô biên, cuối cùng cũng sẽ tìm được. Chỉ là nếu ta ấn theo phương pháp tìm đồ của bổn môn trước kia, thì không còn thời gian nữa. Sau đó ta chỉ đành nghĩ ra phương pháp này, đi vào trong quân. Trong quân nhi lang đông đảo, lại thể chất cường tráng, nghĩ đến cơ hội chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.”

Lý Ngôn nghe được những điều này, thầm nghĩ: “Nguyên lai lão sư tới quân đội là vì muốn tìm đệ tử tốt hơn. Nghĩ đến phương pháp dùng ngân châm châm vào mạch máu cổ quái của lão sư hôm qua, đó chính là phương pháp tìm kiếm thể chất đặc thù này.” Bất quá, nghĩ đến sự thống khổ trong bụng hôm qua, trong lòng lại ẩn ẩn sinh ra cảm giác nhút nhát.

Huy chương đồng sư giống như nhìn thấu ý tưởng của hắn, nói với hắn: “Thể chất đặc thù này chính là ẩn hình thể chất, nếu không dùng thủ pháp bổn môn thì không cách nào kích phát. Tuy rằng khi kích phát khó tránh khỏi khiến người ta đau đớn, nhưng đó cũng là điều kiện tiền đề để đảm bảo tu luyện tâm pháp bổn môn. Vi sư ở trong quân cũng đã năm, sáu năm, mấy chục vạn đại quân này cũng đã tìm được thất thất bát bát, hao phí bấy lâu nay mới tìm được hai người. Một là năm ngoái tìm được, người còn lại chính là ngươi.”

Lý Ngôn nghe vậy ngẩn người, thầm nghĩ: “Hai người? Trong sơn cốc này không phải chỉ có ta và lão sư sao? Đồng thời cũng không thấy hôm qua Trần An, Lý Dẫn nhắc tới a. Trừ phòng ngủ của lão sư và phòng tu luyện bên cạnh, hai gian phòng còn lại mình đều đã vào, chính mình còn đang ở một trong hai gian đó.” Nghĩ đến đây, trong đầu giống như lại có chút ấn tượng, tế suy nghĩ kỹ lại, đột nhiên nhớ tới hôm qua mình ở ngoài lều giáo trường miên man suy nghĩ, lão sư và Hồng Nguyên soái đang nói chuyện, Hồng Nguyên soái hình như nói cái gì mà “Lần trước thu người gì đó”.

Huy chương đồng sư khi nói đến chỗ này, nhìn thấy Lý Ngôn phát lăng, trong lòng không khỏi ngạc nhiên nói: “Hôm qua Hồng Lâm Anh cũng có nhắc đến việc này, sao hắn vẫn là bộ dáng ngơ ngác như vậy?” Nhưng hơi suy nghĩ một chút, liền hiểu rõ nguyên do, nhưng hắn lại không biết Lý Ngôn hôm qua căn bản không nghe rõ lời Hồng Nguyên soái nói.

“Ngươi đang thắc mắc vì sao không thấy người còn lại mà vi sư nói đúng không? Việc này thật ra cũng nên nói với ngươi.” Nói đến đây, hắn chậm rãi hít vào một hơi tiếp tục nói: “Người nọ tính ra hẳn là sư huynh của ngươi, là đầu năm ngoái vi sư tìm được, sau đó bái nhập bổn môn. Ngươi còn nhớ rõ hôm qua sau khi thí nghiệm thể chất của ngươi, vi sư từng hỏi ngươi đã đọc sách chưa không?”

Lý Ngôn gật đầu xưng là, cái này hắn tự nhiên nhớ rõ.

“Sư huynh kia của ngươi lại chưa từng đọc sách. Nhập môn sau, ta cho rằng dưới sự chỉ đạo của ta là có thể tu hành, nhưng vi sư lại nhất thời nóng vội, xem nhẹ sự bá đạo của tâm pháp bổn môn. Sau khi sư huynh của ngươi tu hành hơn một tháng, trong một lần vi sư vào thành nghị sự với đại soái, hắn tự tiện vận hành phương pháp tu luyện kế tiếp, lại vì tìm hiểu không đủ, dẫn tới khí huyết nghịch hành. Đợi đến khi vi sư trở về, hắn đã, ai...”

Huy chương đồng sư nói đến đây đã lộ vẻ áy náy và tiếc hận: “Cái này cũng trách ta quá nóng vội. Độc trong cơ thể vi sư vẫn luôn không thể giải trừ, thân thể ngày càng kém, đối với việc truyền thừa môn phái không khỏi lòng nóng như lửa đốt. Tâm pháp bổn môn ngoài yêu cầu sư tôn chỉ đạo ra, còn cần tự mình trục tự trục hành (từng chữ từng câu) tìm hiểu huyền bí trong đó, kết hợp với tình huống cơ thể mình, chậm rãi dẫn dắt nội khí hành tẩu, tuần tự tiệm tiến mới có thể. Nhưng lần này vi sư lại quá mức tự tin, cho rằng dưới sự dạy dỗ của mình là có thể bảo đảm vô ưu, cuối cùng lại gây ra sai lầm không thể vãn hồi.” Nói đến đây, trong ánh mắt đã ngấn lệ ẩn ẩn chớp động.

Lý Ngôn nghe được những điều này, trong lòng cả kinh nói: “Nguyên lai người tìm được trước kia đã bỏ mình. Hôm qua Hồng Nguyên soái hình như nói cái gì mà tư chất tương đối, như vậy xem ra là nói tư chất của ta so với sư huynh chết sớm kia như thế nào? Này lại là vô pháp so sánh với người đã chết, nếu sư huynh kia tư chất tốt hơn ta mà còn kết cục như thế, vậy ta chẳng phải càng bất kham hơn.” Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh trên lưng hắn đã vã ra.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía lão sư, miệng ngập ngừng muốn nói mình sợ rằng cũng không thể tu luyện, nhưng nhìn thấy lệ quang và một tia chờ đợi trong mắt lão sư, lập tức lại khó xử. Đây chính là việc muốn mạng, trong lòng không khỏi nấn ná không chừng. Sau một lúc lâu, trong lòng hắn thầm hạ quyết tâm: “Nếu lùi bước như vậy, khả năng cao sẽ bị lão sư đưa về thôn, vậy thì đối mặt với cha mẹ thế nào đây? Dù có tốt hơn một chút thì cũng phải trở lại quân đội làm một tiểu binh, nhưng cũng không tránh khỏi chém giết trên chiến trường, đến lúc đó sống hay chết, chính mình vẫn không thể quyết định. Hai kết quả này đều không phải là điều mình muốn. Không bằng liều mạng! Huống chi mình đã từng đọc sách, ngày sau khi nghiên cứu tìm hiểu, nếu không thể lĩnh ngộ, tuyệt đối không tùy tiện tiếp tục tu luyện là được. Lại nói, một thân bản lĩnh thông thiên của lão sư sở dĩ có thể vô địch như trong truyền thuyết, chẳng phải là nhờ chỗ bá đạo của võ công bổn môn sao? Thiên hạ không có thứ gì không làm mà hưởng cả.” Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn nhìn về phía lão sư đã chậm rãi trở nên kiên định.

Huy chương đồng sư nhìn ánh mắt hắn, đã hiểu ý tưởng của hắn, cũng an ủi cười một tiếng, lại nói tiếp: “Từ sau sự kiện đó, thật ra vi sư đã không ôm quá nhiều kỳ vọng. Tìm người thích hợp, nghĩ đến thời gian đã không đủ, thực sự quá mức mờ ảo. Ai ngờ trời xanh có mắt, thế mà trước khi ta buồn bực mà chết, lại là liễu ám hoa minh (thấy được ánh sáng cuối đường).”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...