Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Đại Tần 136 năm!”
Thẩm Trường Thanh nhìn ánh thần lập lòe dưới ánh đèn.
Lạc Đàm cư sĩ là ai, hắn chưa từng nghe qua, nhưng thời gian ghi trên lạc khoản lại chứng minh đây là một món cổ vật có niên đại không ngắn.
Hiện tại là năm Đại Tần 382.
Hai thời điểm.
Cách nhau khoảng hơn 200 năm lịch sử.
Một bức tranh chữ tồn tại hơn 200 năm, giá trị cũng không nhỏ.
Tuy rằng đối với người thường mà nói, thư thiếp niên đại xa xăm chẳng có tác dụng gì, nhưng luôn có những người theo đuổi nó.
Đương nhiên.
Mọi tiền đề đều nằm ở việc Lạc Đàm cư sĩ này có phải là một nhân tài có danh tiếng hay không.
Nói thật.
Thẩm Trường Thanh rất lạ lẫm với danh hiệu này.
Bất quá hắn cũng tự biết mình.
Hắn tuy biết chữ nhưng chỉ dừng lại ở mức biết mặt chữ mà thôi, căn bản không phải người đọc sách, đối với chuyện văn đàn Đại Tần thì càng không hiểu biết gì.
Nhìn hai mắt thư thiếp.
Thẩm Trường Thanh lại đi tới trước một bức họa khác.
Trong họa là cảnh dãy núi, trông như thật, rất bắt mắt.
Khi nhìn xuống dòng lạc khoản.
Thông tin trên đó lại thu hút sự chú ý của hắn.
Đại Tần 136 năm, Lạc Đàm cư sĩ.
“Lại là năm Đại Tần 136!” Thẩm Trường Thanh hơi nhướng mày, lại là một món đồ có niên đại.
Rất nhanh.
Hắn xem hết toàn bộ thư thiếp tranh chữ treo trong đại đường.
Không ngoại lệ.
Thời gian trên lạc khoản đều là năm Đại Tần 136.
Nếu một hai món là trùng hợp, thì cả phòng tranh chữ đều là từ hơn 100 năm trước, chuyện này rất không bình thường.
Sắc mặt Thẩm Trường Thanh không khỏi ngưng trọng, chợt hắn đi tới trước bàn.
Ở đó có một bức thư thiếp chưa viết xong, mực còn chưa khô, hiển nhiên là mới viết không lâu.
Mà bên cạnh thư thiếp đó, cũng có một bức khác.
Nhưng khác biệt là, bức này đã viết xong, chỉ là mực vẫn còn hơi ướt nên đặt sang một bên.
Ánh mắt hắn khi nhìn vào thư thiếp, trực tiếp dừng ở dòng cuối cùng.
Đại Tần 136 năm, Lạc Đàm cư sĩ.
Nhìn thấy dòng chữ đó, Thẩm Trường Thanh cảm thấy hơi thở của mình như chậm lại vài nhịp.
Đúng lúc này.
Một giọng nói bình thản vang lên trong đại đường yên tĩnh.
“Thẩm huynh đang xem gì thế?”
Giọng nói đột ngột khiến Thẩm Trường Thanh rùng mình, nổi cả da gà.
Nhưng hắn không vội vàng phản ứng, mà cưỡng chế nội tâm xao động, quay người nhìn về phía phát ra âm thanh.
Vừa hay thấy Mạc Tử Tấn đang bưng một cái chén đứng cách đó không xa.
“Tại hạ nhất thời ngứa nghề, nên muốn tới thưởng thức thư thiếp của Mạc huynh một chút.”
“Thì ra là thế.”
Mạc Tử Tấn không nghi ngờ, đặt chén lên một góc bàn.
“Thẩm huynh cũng có nghiên cứu về thư thiếp sao?”
“Tại hạ chỉ là một giới võ phu, không quá tinh thông về thư họa, chỉ là hơi tò mò thôi.” Thẩm Trường Thanh gượng cười, lắc đầu.
Đồng thời, trong lòng hắn dâng lên nghi hoặc cực lớn.
Đại đường nơi nào cũng lộ ra vẻ khác thường, nhưng nhìn Mạc Tử Tấn trước mắt, hắn lại không cảm thấy dị dạng gì.
Nếu là yêu tà.
Đứng gần như thế mà không hề lộ ra chút hơi thở âm tà nào là không thể.
Tình huống hiện tại chỉ có hai khả năng.
Thứ nhất.
Mạc Tử Tấn trước mắt là người bình thường.
Thứ hai, đối phương thực sự là yêu tà, nhưng đẳng cấp cao hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
Chỉ có như vậy mới có thể đứng trước mặt mà hắn không cảm nhận được hơi thở âm tà.
So sánh hai bên.
Thẩm Trường Thanh nghiêng về khả năng thứ nhất hơn.
Không vì gì khác.
Hắn đã là võ giả cảnh giới Bẩm Sinh Ngoại Cương, Oán cấp quái dị đứng trước mặt hắn không thể nào che giấu hoàn toàn hơi thở âm tà.
Ngay cả Sát cấp quái dị, Thẩm Trường Thanh cũng cho rằng khả năng không lớn.
Hơn nữa.
Các phủ đều có Trấn Thủ Sứ tồn tại, nếu thực sự có yêu tà cường đại như vậy xuất hiện trong cảnh nội Đại Tần, sao Trấn Ma Tư lại không có động tĩnh gì.
Dù sao Trấn Ma Tư cũng là cơ quan hộ vệ Đại Tần.
Nếu có yêu tà cường đại trà trộn mà không biết, Trấn Ma Tư lấy tư cách gì bảo vệ Đại Tần.
Khi đó.
Đại Tần có lẽ đã bị yêu tà chiếm hơn nửa địa vực rồi.
Thẩm Trường Thanh không tin có yêu tà cường đại đến mức đó mà trà trộn vào được mà không kinh động Trấn Ma Tư.
Dù trong lòng không tin.
Nhưng hắn cũng nảy sinh chút cảnh giác với Mạc Tử Tấn.
“Thẩm huynh nói đùa.”
Mạc Tử Tấn lắc đầu cười không để ý.
Sau đó hắn chỉ vào cái chén trên bàn, nói tiếp.
“Hàn xá đơn sơ, hiện tại không có gì ăn, tiểu sinh nấu chút đồ ấm bụng, hy vọng Thẩm huynh không chê.”
“Mạc huynh khách khí.”
Thẩm Trường Thanh nhìn vật đen ngòm trong chén, khóe miệng khẽ giật.
Đừng nói là hắn đã phát hiện Mạc Tử Tấn không bình thường, dù không phát hiện, hắn cũng sẽ không tùy tiện ăn đồ người khác đưa.
Lần trước Trương Long độc điểm tâm, là nhờ chân khí hắn hùng hồn nên mới không trúng chiêu.
Hiện tại sân này nơi nào cũng quỷ dị, nếu uống thứ trong chén, không chừng sẽ rơi vào tay đối phương.
Dời mắt khỏi cái chén, Thẩm Trường Thanh cố ý kéo giãn khoảng cách với Mạc Tử Tấn, ngồi lại chỗ cũ.
“Nói mới nhớ, tại hạ có chút tò mò, không biết Mạc huynh bắt đầu muốn thi đỗ công danh từ khi nào?”
“Nếu Thẩm huynh tò mò, tiểu sinh cũng không giấu giếm.”
Đối với việc Thẩm Trường Thanh từ chối hảo ý, Mạc Tử Tấn không quá để ý, hắn cũng trở về chỗ ngồi.
Nhìn ngọn đèn dầu lay động, ánh mắt hắn như đang hồi tưởng.
“Thẩm huynh hẳn là biết, mấy năm trước vùng Quảng Nguyên phủ có ôn dịch bùng phát, chết không ít người, rất nhiều lang trung y sư đều nhiễm bệnh mà chết, từ đó ta mới hiểu, hóa ra y giả cũng không phải vạn năng.
Học y chung quy không có đường ra, muốn làm rạng danh môn mi lại càng là hy vọng xa vời.
Cho nên tiểu sinh mới hạ quyết tâm, muốn thi đỗ công danh, ngày nào đó nếu có tên trên bảng, vậy là mãn nguyện rồi.”
Quảng Nguyên phủ, ôn dịch!
Thẩm Trường Thanh nhíu mày.
Trong ký ức của hắn không nhớ rõ Quảng Nguyên phủ từng có ôn dịch.
Phải biết.
Một trận ôn dịch chết hàng trăm vạn người tuyệt đối là đại sự kinh thiên.
Dù kiếp trước không phải người Quảng Nguyên phủ, cũng chắc chắn sẽ nghe được phong thanh.
Thế mà lục lại ký ức, lại không có bất kỳ chữ nào về ôn dịch.
Chỉ là...
Nhìn thần sắc nghiêm túc của Mạc Tử Tấn, Thẩm Trường Thanh cảm thấy đối phương không giống đang nói dối.
Khoan đã!
Một tia sáng lóe lên trong đầu, một ký ức bị chôn vùi đột nhiên trồi lên.
“Năm Đại Tần 132, Quảng Nguyên phủ có yêu tà làm hại, hàng loạt thành trì bị phá, tử thương vô số, thi thể chồng chất thành núi, cuối cùng dẫn đến ôn dịch, khiến hàng chục triệu người lưu lạc khắp nơi.
Cắm một câu, 【 app 】 thiệt tình không tồi, đáng giá trang cái, rốt cuộc thư nguyên nhiều, thư tịch toàn, đổi mới mau!
Theo thống kê, bách tính chết vì ôn dịch ít nhất cũng hơn trăm vạn!”
Đó là khi Thẩm Trường Thanh ở Trấn Ma Tư, vô tình lật xem được.
Tầng thứ nhất của Tàng Thư Các không có gì nhiều, chỉ có võ học và ghi chép về yêu tà là nhiều nhất.
Năm Đại Tần 132!
Ôn dịch!
Chết hơn trăm vạn người!
Kết hợp với những tin tức vừa thấy, Thẩm Trường Thanh rút ra một kết luận khiến hắn rợn tóc gáy.
Nhìn Mạc Tử Tấn trước mắt, từ vẻ ngoài mà xem, nhiều nhất cũng chỉ tầm hai ba mươi tuổi.
Lòng bàn tay hắn không tự chủ đổ mồ hôi.
Nhưng trên mặt Thẩm Trường Thanh vẫn giữ bình tĩnh.
“Ôn dịch Mạc huynh nói, ta cũng có chút ấn tượng, vậy ra Mạc huynh là người sống sót sau ôn dịch nên mới định cư ở đây?”
“Không sai.”
Mạc Tử Tấn lộ vẻ bi thương.
“Trận ôn dịch đó, cả thành người đều chết hết, cha mẹ tiểu sinh cũng táng thân trong đó, may mà tiểu sinh vận khí tốt, không bị lây nhiễm nên mới đến đây định cư.”
“Thì ra là thế.”
Thẩm Trường Thanh gật đầu phụ họa, trong lòng đã cảnh giác đến cực hạn.
Nhìn sắc trời.
Mạc Tử Tấn thu liễm cảm xúc, cười nói: “Trời đã tối, nếu Thẩm huynh không muốn ăn chút gì cho no bụng, vậy nghỉ ngơi sớm đi.”
Nói xong.
Hắn đứng dậy.
“Sân bên phải có một gian sương phòng, ngày thường tuy không có ai ở nhưng tiểu sinh vẫn thường xuyên quét dọn, Thẩm huynh tạm thời ở đó đi.”
Đi đến ngoài đại đường, Mạc Tử Tấn chỉ về phía bên phải.
Thẩm Trường Thanh nhìn theo hướng đó, đó là một hành lang không dài, dưới sắc trời tối tăm trông càng thêm u ám.
Nhờ khả năng nhìn đêm, hắn có thể thấy cánh cửa phòng khép hờ.
Mạc Tử Tấn nói: “Ta ở phòng bên trái, Thẩm huynh nếu có việc gì thì cứ tùy thời tới tìm ta.”
“Đa tạ.”
Thẩm Trường Thanh chắp tay.
Mạc Tử Tấn cười nói: “Thẩm huynh khách khí.”
Nói xong, hắn trở lại đại đường, bưng hai ngọn đèn dầu, đưa một cái cho Thẩm Trường Thanh.
“Trời tối, Thẩm huynh cẩn thận một chút.”
Chờ Thẩm Trường Thanh nhận đèn, hắn mới đi về phía hành lang bên trái.
Đẩy cửa ra.
Mạc Tử Tấn vào phòng, sau đó quay người mỉm cười với Thẩm Trường Thanh rồi đóng cửa lại.
Căn phòng vốn tối tăm được đèn dầu thắp sáng, ánh sáng hắt ra qua khung cửa sổ.
Thẩm Trường Thanh đứng đó, nghiêng đầu nhìn cánh cửa khép hờ bên phải, lại nhìn ngọn đèn trong tay, nhất thời do dự.
Lúc hắn mới tới, trời chưa tối hẳn.
Nhưng sau trận mưa, lại tán gẫu một hồi, trong vô tri vô giác đã vào đêm.
Ở lại hay không, đây là một vấn đề.
“Mạc Tử Tấn kia rõ ràng có vấn đề, nếu ở lại đây ngủ, không chừng sẽ có biến hóa, nếu vậy, chi bằng rời đi trước đã!”
Sắc mặt Thẩm Trường Thanh kiên định, nội tâm đã đưa ra quyết định.
Ở lại đây, tính nguy hiểm không hề nhỏ.
Đặc biệt là nơi này chỗ nào cũng quỷ dị, dù hắn có gan lớn đến đâu, cũng không dám chắc chắn 100% có thể ứng phó.
Nghĩ đến đây, Thẩm Trường Thanh lập tức đi ra ngoài sân.
Đúng lúc này.
Phía sau hắn truyền đến giọng nói bình thản mà sâu kín.
PS: Nhìn thấy có người hỏi về việc thêm chương, ở đây nói một chút (tân tấn minh chủ thêm một chương, bạch ngân thêm năm chương, hoàng kim thêm 30 chương), tạm thời cứ như vậy đã, tránh hứa quá nhiều không hoàn thành thì ngại lắm!
Bạn thấy sao?