Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Cơn mưa tầm tã tháng Bảy cào ràn rạt lên mái tôn mỏng lét, biến căn trọ mười lăm mét vuông thành một chiếc lồng ngột ngạt.
Hoang lảo đảo bước vào phòng, tháo chiếc mũ bảo hiểm ướt sũng nước và ném bộ áo mưa nylon sặc mùi ẩm mốc vào góc cửa. Cậu gục xuống chiếc giường xếp kêu cọt kẹt, toàn thân rã rời sau mười bốn tiếng đồng hồ đánh vật ngoài đường.
Móc chiếc điện thoại vỡ kính từ trong túi áo, Hoang mệt mỏi nhìn vào ứng dụng giao hàng. Con số thu nhập hiện lên vỏn vẹn hai trăm ngàn đồng. Năm 2026, kinh tế suy thoái chạm đáy. Đội ngũ shipper đông như kiến cỏ, các thuật toán AI của ứng dụng thì nhẫn tâm ép giá từng cuốc xe để tối ưu hóa lợi nhuận cho tập đoàn. Chạy thục mạng giữa trời mưa bão cả ngày trời, số tiền kiếm được thậm chí không đủ trả nửa ngày tiền giường bệnh.
Hoang ngước lên nhìn chiếc bàn nhựa gãy chân ở góc phòng. Trên đó là tờ giấy báo nợ đỏ chót và tập bệnh án mang tên "Lan" in dòng chữ Suy thận giai đoạn cuối.
Nhìn những tờ giấy nhàu nát ấy, trong đầu Hoang lại trào lên một cỗ chua xót.
Ba mươi tuổi, đáng lẽ cậu đang ngồi trong phòng máy lạnh, quản lý cơ ngơi của gia đình. Hoang vốn không sinh ra ở vạch xuất phát thấp kém. Hơn mười năm trước, gia đình cậu từng là một hộ kinh doanh có tiếng, sở hữu chuỗi cửa hàng vật liệu xây dựng lớn, ở nhà lầu, đi xe hơi.
Nhưng rồi cái năm định mệnh ấy ập đến. Bố mẹ cậu, vì quá tin tưởng vào lời đường mật của một người "chú" kết nghĩa, đã dốc toàn bộ tài sản, cắm cả sổ đỏ vào một dự án bất động sản ma. Khi quả bóng lừa đảo vỡ lở, kẻ lừa đảo cuỗm tiền trốn ra nước ngoài, để lại một đống nợ khổng lồ trên đầu gia đình Hoang.
Từ một cậu ấm ăn sung mặc sướng, Hoang tận mắt chứng kiến cảnh giang hồ đến tạt sơn, siết nợ. Bố mẹ phải bán tháo mọi thứ, từ căn nhà mặt tiền đến từng chiếc xe, cuối cùng sinh bệnh mà qua đời trong sự uất ức. Cậu thanh niên mười mấy tuổi năm đó buộc phải ném sách vở, lao ra đời làm đủ thứ nghề hạ bạc để nuôi em gái. Nhưng cái nghèo dường như có tính di truyền, nó bám riết lấy anh em cậu cho đến tận bây giờ.
"Giá như ngày đó... giá như mình có thể cản bố mẹ lại..." Hoang lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Nước mắt của người đàn ông ba mươi tuổi bị cuộc đời bào mòn đã khô khốc từ lâu, giờ chỉ còn lại sự căm phẫn và tiếc nuối tột độ.
Cậu thò tay vào túi áo khoác, lấy ra một viên đá xám xịt, sần sùi – thứ "bí bảo giải hạn" rẻ tiền mà cậu mua lại từ tiệm đồ cổ của Lão Quản lúc chiều để tự an ủi bản thân sau một ngày quá đen đủi.
Trong cơn phẫn uất bủa vây, Hoang siết chặt khối đá trong tay. Cậu siết mạnh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi hằn. Cạnh sắc của viên đá vô tình cứa sâu vào lòng bàn tay.
Tí tách.
Một giọt máu đỏ sẫm trượt theo những khe nứt cổ kính, bị hút cạn vào trong lõi đá.
Đột nhiên, cả căn phòng tối tăm bỗng rung lên khe khẽ. Từ kẽ tay Hoang, một thứ ánh sáng màu tro tàn kỳ dị bắt đầu rỉ ra...
Ánh sáng tro tàn rỉ ra từ kẽ tay Hoang ban đầu chỉ mờ nhạt như tàn thuốc, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó bùng lên dữ dội, nuốt chửng lấy cả căn phòng trọ nhỏ bé.
Điều kỳ lạ là ánh sáng ấy không hề chói mắt, mà mang theo một sự tĩnh lặng đến rợn người.
Cảm giác đầu tiên của Hoang là sự im ắng. Tiếng mưa rào đập trên mái tôn bỗng nhiên bặt bặt bặt... rồi tắt ngấm. Mọi tạp âm của thành phố ngoài kia như bị ai đó đột ngột rút phích cắm.
Cậu bàng hoàng mở bừng mắt. Nhìn qua khe cửa sổ kính vỡ, Hoang sững sờ đến quên cả thở. Những hạt mưa khổng lồ đang trút xuống từ bầu trời đêm... bỗng khựng lại. Chúng lơ lửng giữa không trung, phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt như hàng triệu viên pha lê bị đóng băng trong không gian.
Thời gian... đã dừng lại?
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một cỗ áp lực kinh hoàng từ trên trời cao giáng xuống. Hoang có cảm giác như một "con mắt" vô hình, lạnh lẽo, vô cảm của một đấng toàn năng đang từ ngoài không gian nhìn chằm chằm vào mình. Cỗ áp lực đó ép cậu nghẹt thở, linh hồn như muốn vỡ vụn thành từng mảnh. Nó phán xét. Nó muốn xóa sổ biến số dị thường này.
Cậu cũng không biết tất cả những chuyện gì vừa xảy ra nó là cái gì theo phản xạ tự nhiên cậu nhanh chóng lấy 2 tay ôm đầu lắc đầu. Đúng lúc ý thức Hoang sắp tan biến, viên đá trong tay cậu truyền đến một luồng hơi nóng rực. Phập! Một lực kéo vô hình giật mạnh linh hồn Hoang, ném cậu vào một vòng xoáy không gian xám ngắt. Con mắt trên trời cao dường như phẫn nộ, nhưng đã muộn.
BUZZ!!!
Cả màn hình rung bần bật đi kèm với một tiếng kêu đinh tai nhức óc.
Hoang giật mình, cả người nảy lên như bị điện giật. Cậu hít một ngụm khí lớn, phổi căng tràn thứ không khí đặc quánh mùi khói thuốc lá, mùi mì tôm bò dở dang và mùi mồ hôi của hàng chục con người nhét chung trong một căn phòng.
Sự tĩnh lặng rùng rợn biến mất. Thay vào đó là mớ âm thanh hỗn tạp, ồn ào đến nhức óc. Tiếng lạch cạch đập bàn phím, tiếng chửi thề, tiếng nhạc Audition chát chúa vang lên từ chiếc loa rè góc phòng.
"Đứng máy à Hoang? AFK thế này nát rank tao mất! Đánh nhanh chiều nay tao còn phải đi xoay tiền đóng họ cho lão Long Hắc kìa!"
Một bàn tay béo múp đập bộp lên vai cậu.
Hoang ngơ ngác quay sang. Đập vào mắt cậu là một gương mặt phúng phính, thanh xuân, đang nhai nhóp nhép xúc xích. Đó là Hải "Béo" - thằng bạn chí cốt thời cấp ba, người đã đi tù thay cho cậu vào năm 2015 trong một vụ xô xát với đám giang hồ siết nợ. Nhìn Hải lúc này vẫn còn nguyên vẹn, khỏe mạnh, không phải là gã đàn ông tàn tạ, cụt một tay như trong ký ức cuối cùng.
Hoang sững sờ. Cậu cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình. Không còn những vết sẹo do bốc vác, không còn những chai sạn của những ngày vặn ga chạy shipper dưới mưa. Đó là đôi bàn tay lành lặn, trắng trẻo của một cậu ấm mười tám tuổi chưa trải sự đời.
Cậu run rẩy liếc nhìn chiếc màn hình LCD vuông vức trước mặt. Trên đó, khung chat Yahoo Messenger với cái nick name đầy hoài niệm đang nhấp nháy. Và ở góc phải dưới cùng của hệ điều hành Windows 7 quen thuộc, những con số hiển thị rõ ràng:
15:30 PM - 15/07/2012.
Hoang nhắm nghiền mắt lại, rồi mở ra. Không phải là mơ. Mùi khói thuốc xộc vào mũi khiến cậu sặc sụa ho, nhưng xen lẫn trong tiếng ho là một nụ cười cuồng dại.
Ông trời vậy mà thực sự cho cậu một cơ hội làm lại! Kẻ lừa đảo năm xưa, khoản nợ khổng lồ chuẩn bị giáng xuống, bệnh tật của Lan, cánh tay của Hải Béo... Tất cả vẫn chưa xảy ra!
Đột nhiên, ngực trái của cậu nóng rực. Hình xăm mờ nhạt của viên đá xám xịt lóe lên dưới lớp áo phông rồi lặn sâu vào da thịt.
Cơn nóng rực từ ngực trái không biến mất mà chạy dọc theo huyết quản, xộc thẳng lên đại não.
Đôi mắt Hoang bỗng nhiên co rút mạnh. Nếu có ai đứng đối diện cậu lúc này, họ sẽ thấy con ngươi đen láy của thiếu niên mười tám tuổi chợt lóe lên một vòng sáng màu tro tàn tuyệt đẹp, xoáy sâu như một dải ngân hà thu nhỏ.
Thế giới ồn ào trước mắt cậu bỗng biến đổi kỳ dị.
Mọi vật thể, mọi con người trong quán net đột nhiên phân tách ra những "bóng mờ" bán trong suốt. Những chiếc bóng này không đứng yên mà hành động nhanh hơn hiện thực một nhịp. Hoang có thể nhìn thấy bóng mờ của gã thanh niên bàn bên cạnh đang đập chuột chửi thề, và đúng hai giây sau, gã đó ở thực tại mới bắt đầu đập chuột và chửi y hệt như vậy.
Ngay bên cạnh cậu, Hoang nhìn thấy "bóng mờ" của Hải Béo đang vung vẩy cánh tay múp míp vì thua combat, quờ trúng ly mì tôm bò đang bốc khói nghi ngút. Nước dùng mỡ màng hắt thẳng lên bàn phím và loang lổ khắp mặt bàn.
Đó không phải là ảo giác. Đó là hình ảnh của tương lai sắp xảy ra!
Phản xạ từ vô số lần sinh tử bươn chải ở kiếp trước trỗi dậy. Khóe môi Hoang khẽ nhếch lên. Cậu thản nhiên vươn tay, nhẹ nhàng nhấc ly mì tôm lùi sang trái mười centimet.
Đúng một giây sau...
"Đệt mợ cái team này!"
Hải Béo gào lên tức tưởi, cánh tay phải vung mạnh sang ngang theo thói quen bực dọc. Vút! Cánh tay múp míp xẹt qua khoảng không nơi ly mì tôm vừa nằm đó đúng một phần mười giây trước.
Hải Béo khựng lại, mồ hôi hột toát ra. Cậu ta nhìn vị trí trống trơn trên bàn, rồi lại nhìn ly mì an toàn nằm gọn gàng góc trái, ngơ ngác nuốt nước bọt:
"Vãi... mày vừa cứu mạng tao đấy Hoang! Bát mì này mà đổ ra cái bàn phím cơ của bà chủ, bả lột da tao mất! Sao tự nhiên nay mày lanh tay thế?"
Hoang định mở miệng trêu chọc thằng bạn chí cốt, nhưng một cơn đau nhói như hàng chục cây kim đâm xuyên qua dây thần kinh thị giác bất ngờ dội thẳng vào hai hốc mắt.
Vòng sáng màu tro tàn trong đồng tử vụt tắt. Thế giới bóng mờ tương lai vỡ vụn như kính mẻ, trả lại một quán net ngột ngạt và ồn ào thực tại. Hoang nhắm chặt mắt, xoa xoa thái dương, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Cậu hơi thở dốc, cảm giác cơ thể vừa bị rút đi một lượng thể lực đáng kể.
...Vòng sáng màu tro tàn trong đồng tử vụt tắt. Thế giới bóng mờ tương lai vỡ vụn như kính mẻ, trả lại một quán net ngột ngạt và ồn ào thực tại.
Đầu hắn đau như búa bổ. Hoang gục mặt xuống bàn, hai bàn tay ôm chặt lấy thái dương, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm cả trán. Cậu thở dốc, cảm giác cơ thể vừa bị rút cạn một lượng thể lực khổng lồ chỉ trong hai giây ngắn ngủi.
Bạn thấy sao?