Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Chương 2: Chương 2: Cú Lừa Của Ký Ức Hay Sự Thật Năm 2012?

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Cái đầu của cậu vẫn  còn đau, quá nhiều thứ bỗng nhiên xuất hiện, điều đầu tiên nghĩ  đến đó  là  cần phải tiêu hóa mớ "kiến thức" và những điều vừa xảy ra. 

"Tao... tao hơi mệt. Tao về trước đây."

Hoang nói vội, giọng khàn đi vì cổ họng khô khốc. Mặc kệ Hải Béo đang ú ớ gọi giật lại với ly mì tôm còn đang bốc khói, cậu lảo đảo đứng lên. Cảm giác trống rỗng trong dạ dày cộng với cơn đau nhức lan tỏa từ hốc mắt khiến bước chân cậu lảo đảo.

Cậu thò tay vào túi quần bò, lôi ra một tờ hai mươi ngàn đồng polymer nhàu nhĩ ném lên quầy thu ngân của bà chủ quán net.

"Ơ cái thằng này, mới nạp mười nghìn chơi chưa được nửa tiếng đã về à? Còn thừa tiền trong tài khoản đấy!" Tiếng bà chủ quán lanh lảnh vang lên phía sau, nhưng Hoang không ngoái lại. Cậu đẩy mạnh cánh cửa kính mờ đục cáu bẩn, bước vội ra ngoài.

Cái nắng ba giờ chiều gay gắt của tháng Bảy tạt thẳng vào mặt, mang theo hơi nóng hầm hập phả lên từ mặt đường nhựa. Hoang phải đưa tay lên nheo mắt lại.

Tiếng còi xe máy inh ỏi ngoài ngã tư kéo cậu về với thực tại. Cậu đứng đực ra giữa vỉa hè, lồng ngực phập phồng, đôi mắt mở to quét qua từng góc phố.

Đường phố này... thực sự là của mười bốn năm trước.

Không có những tấm biển quảng cáo đèn LED khổng lồ rực rỡ, không có bóng dáng của những tài xế công nghệ mặc áo xanh áo đỏ chạy đan xen như mắc cửi. Chạy rợp đường lúc này chủ yếu là Wave Alpha, Sirius, thi thoảng có vài chiếc Honda SH form cũ lướt qua mang theo ánh nhìn ngưỡng mộ của người đi đường.

Bên kia đường, một sạp báo giấy vẫn còn treo đầy những tờ An Ninh Thế Giới, Hoa Học Trò. Ngồi ở quán trà đá vỉa hè dưới gốc bàng là mấy anh thanh niên đang say sưa bấm phím lạch cạch trên chiếc Nokia N72 và Blackberry, miệng rôm rả bàn luận về giá vàng đang rập rình tăng giảm và vụ cá cược bóng đá giải Euro vừa mới kết thúc không lâu.

Mọi thứ chân thực đến từng hạt bụi, từng mùi khói xăng, từng tiếng rao "Ai bánh mì nóng giòn không..." văng vẳng nơi đầu hẻm.

"Không thể nào... Trọng sinh ư? Xuyên không giống hệt trong mấy bộ truyện tiên hiệp trên mạng sao?" Hoang lẩm bẩm, tự véo thật mạnh vào bắp tay mình.

Đau điếng. Vết đỏ lựng in hằn trên làn da trắng trẻo của tuổi mười tám.

Nhưng lý trí của một người đàn ông ba mươi tuổi từng trải qua vô số bầm dập xã hội, từng nếm đủ mọi đắng cay của sự phản bội, không cho phép cậu dễ dàng tin vào những điều hoang đường như thế. Biết đâu cậu đang nằm cấp cứu trong phòng ICU bệnh viện vì kiệt sức, và tất cả những thứ này chỉ là ảo giác do não bộ tự biên dịch ra trước khi chết? Hoặc giả, vụ ly mì tôm vừa rồi chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên của phản xạ vô điều kiện?

Mang theo một bụng nghi hoặc đầy hỗn loạn, Hoang cắm đầu chạy thục mạng về nhà.

Khoảng cách từ quán net về nhà chỉ hơn một cây số, nhưng với Hoang lúc này, nó dài như cả một thế kỷ. Cậu chạy qua ngã tư quen thuộc, rẽ vào con phố sầm uất bậc nhất quận. Và rồi, bước chân cậu khựng lại.

Cách đó năm mươi mét, một bảng hiệu lớn nền xanh chữ vàng kiêu hãnh vươn ra mặt đường: Cửa Hàng Vật Liệu Xây Dựng Hoàng Phát.

Đó là cơ ngơi của gia đình cậu. Căn nhà ba tầng mặt tiền rộng rãi, phía trước xếp đầy những bao xi măng, cuộn thép, gạch men. Vài người thợ bốc vác đang cởi trần, nhễ nhại mồ hôi chuyển hàng lên chiếc xe tải nhỏ. Tiếng máy cắt gạch rít lên chói tai, nhưng lọt vào tai Hoang lúc này lại giống như một bản nhạc tuyệt đẹp từ thiên đường.

Hoang bước từng bước chậm chạp tiến lại gần. Hai chân cậu nặng như đeo chì.

Trong cửa hàng, một người phụ nữ trạc tuổi bốn mươi, mặc chiếc áo sơ mi hoa giản dị đang lúi húi ghi chép sổ sách bên quầy tính tiền. Mái tóc bà vẫn còn đen nhánh, búi gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt bà có nét tần tảo, nhưng vẫn toát lên sự đôn hậu và rạng rỡ của một người phụ nữ đang có một gia đình êm ấm, làm ăn phát đạt.

"Mẹ..."

Hoang mấp máy môi, thanh âm kẹt lại nơi cuống họng. Khóe mắt cậu cay xè, tầm nhìn lập tức nhòa đi.

Cậu nhớ lại hình ảnh cuối cùng của bà ở kiếp trước: Một người đàn bà gầy rộc, tiều tụy, tóc bạc trắng chỉ sau một đêm vì vỡ nợ, nằm thoi thóp trên giường bệnh viện tuyến huyện với đôi mắt đầy sự ân hận và uất ức. Bà đã ra đi trong sự nghèo khó tột cùng, bỏ lại hai anh em cậu bơ vơ giữa giông bão cuộc đời.

Nhìn thấy bà bằng xương bằng thịt, khỏe mạnh và bình yên đứng đó, lớp vỏ bọc lạnh lùng, già dặn của linh hồn ba mươi tuổi trong Hoang suýt chút nữa sụp đổ hoàn toàn. Cậu muốn lao vào ôm chầm lấy mẹ, muốn khóc thật to như một đứa trẻ.

"Ơ cái thằng này, đi chơi net về rồi đấy à? Đứng ngây ra đấy làm gì, vào bê hộ mẹ mấy thùng sơn nhỏ vào trong nhà đi, lát trời mưa bây giờ!"

Người phụ nữ ngẩng lên, thấy Hoang đang đứng tần ngần trước cửa thì cất tiếng mắng yêu. Lời mắng mỏ quen thuộc đến mức làm trái tim Hoang thắt lại. Cậu cúi gầm mặt, vội vã chùi khóe mắt vào tay áo, hắng giọng đáp:

"Vâng... con bê ngay đây."

Hoang cắm cúi bê ba thùng sơn rảo bước đi nhanh qua mặt mẹ, tiến thẳng vào trong nhà rồi chạy tót lên phòng ngủ trên tầng hai. Cậu sợ nếu đứng thêm một giây nào nữa, cậu sẽ gục xuống mà khóc mất.

Vào đến phòng, Hoang vội vã khóa trái cửa lại. Cậu trượt lưng theo cánh cửa gỗ, ngồi phịch xuống sàn nhà lát gạch hoa mát lạnh. Mùi băng phiến từ tủ quần áo, tấm poster của nhóm nhạc BigBang dán trên tường, chiếc máy tính bàn xài màn hình lồi to tướng... tất cả đều là quá khứ.

Cậu ngồi bó gối rất lâu, nhắm mắt lại để ép nhịp tim mình đập chậm xuống.

"Được rồi. Không cần biết đây là ảo giác trước khi chết hay là sự thật. Nếu thực sự có kỳ tích, và cái cảm giác dị thường ở quán net lúc nãy là có thật... thì mình phải kiểm chứng lại."

Hoang tự nhủ, ánh mắt dần lấy lại sự lạnh lẽo và quyết đoán của một kẻ bươn chải. Cậu đứng phắt dậy, bước tới trước bàn học. Cầm chiếc cốc thủy tinh đựng nước lọc lên, Hoang hít một hơi thật sâu.

Cậu nhớ lại cảm giác lúc nãy: Dòng nước nóng chạy dọc từ ngực trái, cái nhói đau nơi đại não. Cậu trừng mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực nhìn chằm chằm vào chiếc cốc, trong đầu liên tục gào thét ra lệnh gọi cái vòng sáng màu tro tàn trong đồng tử xuất hiện, cố gắng nhìn thấy "bóng mờ tương lai" của chiếc cốc.

Một giây... Hai giây... Năm giây trôi qua.

Cạch.

Cậu bóp mạnh, cố ý để chiếc cốc trượt khỏi tay. Chiếc cốc rơi thẳng xuống mặt bàn gỗ, lăn lông lốc rồi rớt xuống thảm.

Chẳng có huyễn ảnh nào xuất hiện. Chẳng có sự làm chậm thời gian nào. Bức tranh không gian vẫn bình thường đến mức tẻ nhạt.

Khốn nạn hơn, việc cố gắng rặn sức tập trung quá mức chỉ khiến hai hốc mắt Hoang nhức nhối như bị búa tạ gõ vào. Một cơn chóng mặt dữ dội ập đến, máu mũi cậu rịn ra, chảy thành một dòng đỏ tươi xuống môi. Cậu phải chống cùi chỏ xuống bàn thở dốc để khỏi ngã khuỵu.

"Khỉ thật... Chẳng có mẹ gì cả."

Hoang cười khổ, quệt vết máu trên môi. Rõ ràng là cậu chưa thể kiểm soát được thứ sức mạnh bí ẩn kia. Có thể lúc nãy ở quán net, do linh hồn vừa xuyên không, năng lượng thời không còn sót lại mới vô tình kích hoạt được. Còn bây giờ, thân thể phàm nhân mười tám tuổi này căn bản không đủ sức để gọi ra nó lần thứ hai.

Việc dựa dẫm vào một thứ "bàn tay vàng" lúc nổ lúc xịt là hành động ngu ngốc nhất của một kẻ muốn sinh tồn.

Hoang nhìn bóng mình trong chiếc gương treo tường. Gương mặt thiếu niên non choẹt, nhưng ánh mắt lại sâu hoắm và sắc lẹm.

Cậu kéo chiếc ghế xoay, ngồi xuống bàn và mở cuốn lịch để bàn ra. Ngày 15 tháng 7 năm 2012.

Cậu vơ lấy cây bút, lật mặt sau của một tờ giấy nháp, nhanh chóng vạch ra những mốc thời gian. Nếu trí nhớ của cậu không nhầm, chỉ khoảng hai tuần nữa thôi, vào đầu tháng Tám, ông "chú" kết nghĩa tên Hùng – đối tác làm ăn lâu năm của bố cậu – sẽ mang đến một dự án bất động sản "nội bộ" ở ngoại ô thành phố. Bằng cái lưỡi không xương và vỏ bọc hào nhoáng, ông ta sẽ lừa bố mẹ cậu cắm sổ đỏ, gom hết tiền mặt, thậm chí vay nặng lãi của bọn giang hồ để ném vào dự án ma đó.

Ba tháng sau, ông ta ôm tiền trốn ra nước ngoài. Bố cậu lên cơn nhồi máu cơ tim qua đời, chuỗi ngày địa ngục chính thức bắt đầu.

Nếu đã không thể dùng dị năng lúc này, thì cậu đành phải dùng thứ vũ khí sắc bén nhất mà mình đang có để đập nát cái tương lai tăm tối đó.

Đó chính là: Ba mươi năm ký ức tương lai của một kẻ đã bị dồn đến đường cùng.

Hoang gõ nhẹ đầu bút xuống mặt bàn. Một kế hoạch điên rồ nhưng đầy tính toán bắt đầu hình thành trong đại não. Ông Hùng, món nợ, và cả những cơ hội kiếm tiền điên rồ của năm 2012... Cậu sẽ lấy lại tất cả, bằng mọi giá.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Tứ Hợp Viện Chi Trở Lại Một Đời

Thể loại: Điềm Đạm, Đô Thị, Đô Thị Sinh Hoạt, Hệ Thống Người hiện đại Trần Nhất Châu, hồn xuyên 1958 năm, vào chức nhà máy cán thép, vào ở tứ hợp viện, nắm giữ hệ thống cùng Thượng đế thị giác hắn, gặp làm sao đối xử chúng cầm ……
0.0 611 Chương
Lịch Sử · Đang thịnh hành

Loạn Thế Năm Mất Mùa: Mỗi Ngày Một Quẻ, Lương Thực Thịt Thà Đầy Kho!

Thợ săn – Làm ruộng – Tích trữ lương thực – Từ từ xưng vương – Tạo phản tranh bá – Mỹ nhân mười nước Thời loạn lạc, nhân mạng như cỏ rác, kẻ đói khát chỉ biết chờ đợi cái chết cận kề. Nhưng nếu ngươi có thể nhìn thấu vận mệnh, liệu ngươi […]
5.0 762 Chương
Hậu Cung · Đang thịnh hành

Tuyệt Thế Vũ Hồn

Thể loại: Tiên Hiệp Tuyệt Thế Vũ Hồn ( Tuyệt Thế Võ Hồn ) Long Mạch đại lục, vạn tộc mọc như rừng, tông môn vô số, võ giả vi tôn. Cường giả Hủy Thiên Diệt Địa, người yếu bò lổm ngổm như Kiến. Thiếu niên Trần Phong, Đan Điền như sắt, không cách nào […]
0.0 3467 Chương
Hay · Đang thịnh hành

Cường Hóa Dòng Dõi: Cẩu Thành Chư Thiên Mạnh Nhất Lão Tổ

Thể loại: Đông Phương Huyền Huyễn, Hệ Thống, Huyền Huyễn Xuyên qua đến tu tiên thế giới, một lòng truy cầu trường sinh Hứa Trường Sinh không có tiếng tăm gì làm 18 năm phàm nhân, tại hắn đối với tiên đồ tuyệt vọng lúc, ngoài ý muốn đã thức tỉnh kim thủ chỉ. Lại […]
0.0 1103 Chương
Ảnh bìa của Cao Võ: Cũng Bình Tĩnh Một Chút, Khác Vẫn Gọi Ta Tai Ách Cấp
Trọn bộ
Đô Thị · Đang thịnh hành

Cao Võ: Cũng Bình Tĩnh Một Chút, Khác Vẫn Gọi Ta Tai Ách Cấp

Thể loại: Cao Võ Thế Giới, Đô Thị, Hệ Thống, Nhiệt Huyết Cao võ thế giới. Mạnh thì mạnh, yếu thì vong. Lâm Thiên nhỏ yếu thì bị lấn, loạn thế là kiến càng. May mắn thức tỉnh võ kỹ đặc hiệu hệ thống. “Mời mua sắm cấp A đặc hiệu Vạn Lôi Dẫn, dẫn […]
0.0 1160 Chương
Ảnh bìa của Thần Quỷ Thế Giới: Ta Dựa Vào Treo Máy Cẩu Trường Sinh!
Trọn bộ
Cơ Trí · Đang thịnh hành

Thần Quỷ Thế Giới: Ta Dựa Vào Treo Máy Cẩu Trường Sinh!

Thể loại: Cơ Trí, Đông Phương Huyền Huyễn, Góc Nhìn Nam, Hệ Thống, Huyền Huyễn Mai kia xuyên việt, Ngụy Hàn thức tỉnh trường sinh bất tử hệ thống! Ở cái này nguy hiểm trùng điệp thần quỷ thế giới bên trong, hắn quyết định cẩu đến thiên hoang địa lão! “Chém chém giết giết […]
5.0 705 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...