Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Biết tại sao ta lại giữ một mình ngươi ở lại không?” Người nói chuyện là một trung niên mặt dài, nhưng dáng người lại rất cường tráng.
“Chủ nhân, ta……” Vương chưởng quầy há miệng thở dốc, cuối cùng cúi đầu nói, “Là chuyện lô sắt ở Linh Khâu.”
Phạm Vĩnh Đấu ngồi trên ghế, tay ôm lò sưởi, nói: “Ngươi cũng là lão nhân đi theo ta mười mấy năm, làm chưởng quầy cũng gần mười năm rồi nhỉ.”
Vương chưởng quầy cúi đầu đáp: “Từ năm hai mươi lăm tuổi đã theo chủ nhân, đến nay gần mười bảy năm. Chín năm trước chủ nhân sắp xếp ta đi Tuyên Phủ làm chưởng quầy, giao cửa hàng ở Tuyên Phủ cho ta quản lý.”
“Nhớ khi đó chúng ta đều còn tính là trẻ tuổi.” Phạm Vĩnh Đấu nói, “Có người nói ngươi dùng bạc của cửa hàng mua Mân thiết, lại lấy giá Tấn thiết bán đi, cấu kết với người ngoài để kiếm lợi riêng, có chuyện này không?”
“Oan uổng quá, chủ nhân, oan uổng quá!” Vương chưởng quầy “thình thịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.
Phạm Vĩnh Đấu ôm lò sưởi, thản nhiên nói: “Người khác nói ta không tin, hôm nay giữ ngươi lại, ta chỉ muốn nghe chính miệng ngươi nói.”
“Không có, tuyệt đối không có việc này.” Vương chưởng quầy vội vàng thanh minh, “Chủ nhân, cửa hàng bán là Tấn thiết, căn bản không phải Mân thiết gì cả, hơn nữa mỗi khoản chi tiêu đều có sổ sách để tra, chủ nhân không tin có thể cho người tra sổ.”
Phạm Vĩnh Đấu nhíu mày, hướng bên ngoài gọi: “Người đâu, mang đồ vào.”
Cửa phòng bị đẩy ra, hai tên hạ nhân khiêng một khối thỏi sắt đi vào giữa phòng, đặt trước mặt Vương chưởng quầy.
“Nhìn xem, ngươi nói Tấn thiết là thứ này sao?” Ánh mắt Phạm Vĩnh Đấu lướt qua khối thỏi sắt trên mặt đất.
Vương chưởng quầy cúi người, nghiêm túc dùng tay sờ, lại dùng ngón tay gõ nhẹ hai cái, loay hoay một hồi lâu mới nói: “Không sai, là Tấn thiết.”
“Mang khối kia lên luôn đi.” Phạm Vĩnh Đấu lại phân phó hai tên hạ nhân.
Hai hạ nhân xoay người ra khỏi phòng, rất nhanh lại khiêng tới một khối thỏi sắt khác, đặt song song với khối thỏi sắt lúc trước.
Phạm Vĩnh Đấu giơ tay chỉ: “Ngươi nhìn lại khối này xem.”
Vương chưởng quầy cẩn thận đánh giá khối thỏi sắt vừa mới được khiêng vào phòng.
“Thế nào?” Phạm Vĩnh Đấu hỏi.
“Bề ngoài nhìn qua không khác biệt lắm, nói cả hai đều là Mân thiết cũng không vấn đề gì.” Vương chưởng quầy thành thật trả lời.
Phạm Vĩnh Đấu nói: “Hai khối thỏi sắt này, một khối là Tấn thiết lấy từ trong cửa hàng của ngươi, khối còn lại là ta cho người ra ngoài mua Mân thiết về.”
“Chủ nhân……” Vương chưởng quầy quỳ bên cạnh hai khối thỏi sắt nói, “Không phải ta cố ý muốn giấu giếm chủ nhân, vốn định chờ sự tình ổn định một chút mới báo cáo với ngài.”
“Ồ? Chuyện là thế nào?” Lòng bàn tay Phạm Vĩnh Đấu xoa xoa thành ngoài lò sưởi.
Vương chưởng quầy nói: “Chủ nhân có điều không biết, ở Đông Sơn thuộc Linh Khâu mới xuất hiện thêm một xưởng sắt. Trước kia chúng ta đều lấy sắt từ Từ gia, lần này ta đi Linh Khâu, phát hiện tinh sắt của xưởng đó chất lượng có thể sánh ngang Mân thiết, nhưng giá lại chỉ bằng Tấn thiết. Cho nên lần này từ Linh Khâu trở về, số sắt mang theo một phần đến từ xưởng sắt Từ gia, phần còn lại đến từ một xưởng sắt khác ở Đông Sơn.”
Phạm Vĩnh Đấu không nói gì, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên thành lò sưởi.
Vương chưởng quầy tiếp tục: “Đông chủ đứng sau xưởng sắt này là thổ phỉ trại Đầu Hổ. Tuy sản xuất ra sắt tốt, nhưng đám người này dù sao cũng là thổ phỉ, không được quan phủ dung thứ. Ta lo xưởng sắt của bọn họ không trụ được lâu, sớm muộn gì cũng bị quan phủ tiêu diệt, nên mới chưa báo với chủ nhân.”
“Một lũ thổ phỉ mà lại mở xưởng sắt, còn biết luyện sắt.” Phạm Vĩnh Đấu nói, “Đã điều tra rõ lai lịch chưa?”
“Cụ thể thì không rõ lắm, nhưng bên phía Từ gia nói bọn họ dùng thứ gọi là than cốc để luyện sắt, sản lượng cao chất lượng tốt, có thể so với Mân thiết. Đúng rồi,” Vương chưởng quầy như chợt nhớ ra điều gì, “Lần trước cùng Thất gia đi Linh Khâu áp tải hàng, chính là bị đám thổ phỉ này chặn lại. Đám thổ phỉ này không nể mặt lệnh kỳ Từ gia, ép Thất gia phải giao bạc bình an mới cho đoàn xe Phạm gia chúng ta đi qua.”
“Đứng lên đi.” Lúc này Phạm Vĩnh Đấu mới cho phép Vương chưởng quầy đứng dậy.
Vương chưởng quầy đang quỳ trên đất thầm thở phào nhẹ nhõm, vịn vào khối thỏi sắt bên cạnh mà đứng lên.
Phạm Vĩnh Đấu nói: “Phạm gia chúng ta đi Linh Khâu, chỉ mua sắt của Từ gia, tuyệt đối không được mua của nhà khác, hiểu chưa?”
“Chủ nhân, sắt của Từ gia chất lượng kém hơn không ít.” Vương chưởng quầy lộ vẻ kinh ngạc, không hiểu tại sao có sắt tốt không mua lại đi mua sắt kém chất lượng.
“Ở Thái Nguyên có một vị Án Sát Phó Sử họ Từ, là người của Từ gia ở Linh Khâu. Chúng ta không cần thiết vì chút bạc lẻ mà đắc tội vị Từ đại nhân này.” Phạm Vĩnh Đấu nói, “Sắt của Phạm Ký chúng ta chỉ có một phần nhỏ bán ở các cửa hàng, đại bộ phận đều đưa ra quan ngoại bán cho Bắc Lỗ. Mân thiết cũng được, Tấn thiết cũng xong, thực ra không quan trọng lắm.”
Phạm Vĩnh Đấu đặt lò sưởi xuống, bưng tách trà bên cạnh lên nhấp một ngụm, tiếp tục nói: “Ngược lại là đám thổ phỉ ngươi vừa nhắc tới, đã đắc tội Từ gia, trong tay lại nắm giữ một nghề hái ra tiền như vậy, chẳng khác nào đứa trẻ ôm thỏi vàng đi giữa phố xá sầm uất. Từ gia sao có thể bỏ qua cho chúng? Chúng ta chỉ cần an tâm chờ đợi, chờ Từ gia đoạt được kỹ thuật luyện sắt mới, họ vẫn sẽ bán sắt cho chúng ta, hà tất phải nóng lòng nhất thời.”
Nghe xong, Vương chưởng quầy như được thể hồ quán đỉnh, nhận ra mình suýt nữa đã đúc thành đại sai, chuốc thêm kẻ địch cho Phạm gia.
“Chủ nhân, ta sai rồi.” Vương chưởng quầy giọng run run, lại quỳ rạp xuống đất.
“Đứng lên đi.” Phạm Vĩnh Đấu phẩy tay ra hiệu, nói, “Được rồi, về Tuyên Phủ đi, trông coi cửa hàng cho tốt. Chuyện ở Linh Khâu ngươi đừng nhúng tay vào nữa, ta sẽ sắp xếp người khác tiếp quản.”
“Tuân lệnh.” Vương chưởng quầy chậm rãi đứng dậy, xoay người lui ra ngoài.
Chờ hắn đi rồi, Phạm Vĩnh Thành từ sau bình phong bước ra, nói: “Tại sao huynh còn để hắn về Tuyên Phủ? Tuy chuyện ở Linh Khâu hắn không giấu giếm, nhưng hắn vẫn cấu kết với người ngoài, mua sắt của cửa hàng với giá thấp rồi phù phép thành Mân thiết bán ra để trục lợi cơ mà.”
Phạm Vĩnh Đấu ôm lại lò sưởi, nói: “Hắn cũng theo ta mười mấy năm, không thể để người ta nghĩ Phạm Vĩnh Đấu này là kẻ bạc bẽo. Cứ để hắn giữ cửa hàng Tuyên Phủ đã, đầu xuân năm sau sắp xếp cho hắn xuất quan đưa hàng cho Bắc Lỗ, chết trong tay đám Bắc Lỗ dù sao cũng tốt hơn chết trong tay ta.”
Phạm Vĩnh Thành đi tới ghế bên cạnh ngồi xuống.
Hạ nhân dâng lên một chén trà nóng.
Phạm Vĩnh Đấu lại nói: “Hiện giờ đệ cũng coi như có công danh Tú tài, cứ ở nhà an tâm đọc sách, ba năm sau thi Hương cố gắng lấy cái danh Cử nhân về đây. Việc trong nhà không cần đệ nhọc lòng, tất cả đã có ta lo liệu.”
“Cử nhân thì đệ không dám mơ, được Tú tài đã là chẳng dễ dàng gì.” Phạm Vĩnh Thành nâng chén trà uống một ngụm, lại nói, “Đại ca, huynh thật sự không động tâm sao? Lấy giá Tấn thiết bán Mân thiết, lợi nhuận này không hề nhỏ đâu.”
Phạm Vĩnh Đấu nghiêm nghị nói: “Phạm gia chúng ta sở dĩ có thể làm ăn lớn như thế, là vì khắp nơi đều có quan lại nể mặt. Chỉ vì chút lợi lộc nhỏ mà đắc tội một vị Án Sát Phó Sử thì thật không đáng.”
“Đệ không tin.” Phạm Vĩnh Thành lắc đầu nói, “Đây chẳng phải lợi lộc nhỏ. Đưa sắt đến chỗ Bắc Lỗ, lợi nhuận ít nhất cũng gấp bốn năm lần. Xem ra Đại ca và đệ đều không nói lời thật lòng với nhau rồi.”
Nghe lời này, Phạm Vĩnh Đấu ho khan một tiếng, sắc mặt thoáng chút ngượng ngùng, nói: “Được rồi, ta đã sắp xếp người đi Linh Khâu, chẳng qua không dùng danh nghĩa của Phạm gia mà thôi.”
Phạm Vĩnh Thành cười lớn: “Ha ha, thế này mới đúng là Đại ca mà đệ biết, có mối làm ăn ra tiền thì tuyệt đối không bao giờ bỏ lỡ.”
Bạn thấy sao?