Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Vị này chính là……” Ánh mắt Trần Quốc Khánh nhìn về phía Hàn Tam đang đứng cạnh Hoàng Hòe.
Hoàng Hòe trong lòng nhảy dựng, vội vàng giải thích: “Hắn là thợ mỏ trong thiết tràng của chúng ta, ta bảo hắn đi cùng ra ngoài một chuyến.”
Trần Quốc Khánh gật đầu, cười nói: “Hoàng chưởng lò cứ đi đi, ta cũng không muốn quấy rầy.”
Tuy rằng đang cười, nhưng trong mắt Hoàng Hòe và Hàn Tam lại hiện lên một loại cảm giác âm trắc trắc.
“Vậy không làm phiền Trần đầu mục, tại hạ còn có việc, xin đi xuống núi trước.”
Hoàng Hòe trong lòng có quỷ, không muốn đối mặt với hạng đầu mục như Trần Quốc Khánh của Đầu Hổ Trại, vội kéo Hàn Tam bước nhanh rời đi.
Đứng tại thiết tràng, Trần Quốc Khánh quay đầu nhìn theo bóng lưng Hoàng Hòe bọn họ đi xa, y nói với người bên cạnh: “Đi tra xem lai lịch tên thợ mỏ bên cạnh Hoàng Hòe là thế nào.”
“Tuân lệnh.” Người bên cạnh đáp một tiếng, xoay người rời đi.
Phía bên kia, Hàn Tam đang đi về phía chân núi, khó hiểu nhìn về phía Hoàng Hòe, hỏi: “Chưởng lò, chúng ta đi thiết tràng của Hứa gia, sao lại thật sự xuống núi?”
Hoàng Hòe đi phía trước không hề quay đầu lại, nói: “Đi thẳng tới thiết tràng Hứa gia dễ bị người phát hiện, xuống núi đi một vòng, từ nơi khác vòng qua đó.”
Vừa rồi lúc nhìn thấy Trần Quốc Khánh, hắn cảm thấy bản thân biểu hiện quá hoảng loạn, sợ Trần Quốc Khánh nhìn ra điều gì, cho nên không thể không cẩn thận một chút, dù cho hắn vẫn chưa làm chuyện gì có lỗi với thiết tràng.
Dưới núi có vài con đường dẫn tới khu lều trại, thiết tràng của Trần Đại Phúc vốn không có mạch khoáng nào quá tốt, vị trí lại hẻo lánh, có khu lều trại thông thẳng tới thiết tràng Hứa gia, không cần phải đi qua thiết tràng Trần Đại Phúc.
Hàn Tam đi phía sau nói: “Vị Trần đầu mục gặp ở cửa thiết tràng kia lai lịch thế nào? Chưởng lò hình như rất sợ hắn.”
“Lai lịch rất lớn.” Hoàng Hòe đáp một câu.
Tuy rằng hắn không biết Trần Quốc Khánh có địa vị gì ở Đầu Hổ Trại, nhưng hắn biết, Đầu Hổ Trại có một chi đội ngũ thần bí, chuyên làm những việc không thể lộ ra ánh sáng. Xúc Xắc Lục chính là chết trong tay những người này, mà Trần Quốc Khánh này lại là một đầu mục trong đội ngũ đó.
Đối với người này, hắn không muốn tiếp xúc quá nhiều.
Nếu chuyện hắn qua lại với ba vị đông chủ thiết tràng bị Trần Quốc Khánh biết được, hắn nghi ngờ bản thân có khả năng trở thành kẻ tiếp theo như Xúc Xắc Lục, thi thể bị ném vào lò luyện, đến cả xương cốt cũng chẳng còn lại gì.
Lai lịch rất lớn là lớn đến mức nào…… Hàn Tam thầm nghĩ muốn hỏi thêm một câu, nhưng cảm thấy Hoàng Hòe - vị chưởng lò thiết tràng này - đang rất sợ đối phương, nên rất sáng suốt không hỏi tiếp.
Xuyên qua khu lều trại của thiết tràng Hứa gia, Hoàng Hòe đi từ một con đường nhỏ khác ra, hướng về phía trên núi đi thêm một đoạn, mới tới được thiết tràng Hứa gia.
Trước cửa thiết tràng Hứa gia, Hứa quản sự đã chờ ở đó.
Vừa thấy Hoàng Hòe, hắn lập tức tươi cười đón lấy, cười nói: “Hoàng Hòe lão đệ, ngươi làm lão ca ta đợi lâu quá, tới, mau theo ta vào trong, mấy vị đông chủ đều đang đợi ngươi.”
Đi vào thiết tràng Hứa gia, Hoàng Hòe biết mình không còn đường lui, cất bước cùng Hứa quản sự đi vào bên trong.
Hàn Tam muốn đi theo vào, lại bị tay đấm canh giữ ở cửa thiết tràng ngăn lại.
“Ta đi cùng Hoàng chưởng lò.” Hàn Tam nói một câu, định tiếp tục đi vào.
Tên tay đấm canh cửa thiết tràng đẩy mạnh Hàn Tam ra ngoài, quát mắng: “Cút ngay, còn dám xông vào, lão tử kết liễu ngươi ngay bây giờ.”
Nói đoạn, hắn rút đao bên hông ra một đoạn, lộ ra lưỡi đao sáng loáng.
Hàn Tam lập tức không còn gan để xông vào nữa.
Lùi lại hai bước, hắn đứng ngoài thiết tràng Hứa gia, hướng vào trong hô lớn: “Hứa quản sự, ta là Hàn Tam đây, Hoàng chưởng lò là do ta đưa tới, ta, ta……”
Âm thanh rất lớn, Hoàng Hòe chưa đi xa nghe vậy liền dừng lại, nhíu mày hỏi Hứa quản sự bên cạnh: “Có ý gì? Sao Hàn Tam lại bị ngăn ở bên ngoài?”
Hứa quản sự cười nói: “Hắn chỉ cầm bạc, đưa Hoàng lão đệ tới đây thôi, đừng lo lắng, ta sẽ đuổi hắn đi ngay.”
Nói xong, hắn để Hoàng Hòe ở lại, một mình quay trở lại cửa thiết tràng.
Nhìn thấy Hứa quản sự, Hàn Tam vẻ mặt hèn mọn bồi cười nói: “Hứa quản sự, người ta đã đưa tới, ngài xem có phải là……”
Vừa nói, tay phải Hàn Tam chà xát ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa với nhau.
Hứa quản sự lạnh lùng nói: “Chẳng phải đã cho ngươi năm lượng bạc rồi sao?”
Hàn Tam liếc nhìn Hoàng Hòe ở phía xa, mới nhỏ giọng nói: “Ngài lão hẳn phải rõ, Hoàng chưởng lò quan trọng với thiết tràng như thế nào, muốn rời khỏi thiết tràng khó khăn ra sao. Tiểu nhân đã phải tốn bao công sức mới thuyết phục được Hoàng chưởng lò đồng ý theo tiểu nhân tới thiết tràng Hứa gia. Ai ngờ ở cửa thiết tràng lại đụng phải Trần đầu mục của Đầu Hổ Trại, hắn ngăn cản Hoàng chưởng lò lại, thẩm vấn một phen. Tiểu nhân phải tốn chín trâu hai hổ mới khiến Trần đầu mục kia thả Hoàng chưởng lò ra, nếu không thì Hoàng chưởng lò căn bản không thể tới được thiết tràng Hứa gia.”
Một phen lời nói thật giả lẫn lộn, nghe được Hứa quản sự nhíu chặt mày.
Hứa quản sự cau mày hỏi: “Ngươi nói Trần đầu mục là ai? Ta không nhớ thiết tràng các ngươi có nhân vật như vậy.”
“Trần đầu mục kia là nhân vật lớn của Đầu Hổ Trại đó.” Hàn Tam giơ ngón cái lên, nói: “Đại đội trưởng hộ vệ thiết tràng chúng ta là Giả Lục ngài biết chứ? Ngay cả hắn cũng sợ Trần đầu mục này, ngài nói xem địa vị của Trần đầu mục này cao đến thế nào, nếu không có hắn cho phép, Hoàng chưởng lò căn bản không ra khỏi thiết tràng được.”
Vừa nói vừa khoa tay múa chân, Hàn Tam thổi phồng Trần Quốc Khánh lợi hại đến mức nào.
Hứa quản sự làm quản sự thiết tràng Hứa gia nhiều năm như vậy, lời nói của Hàn Tam có bao nhiêu phần trăm là thật hắn tự nhiên nghe ra được. Hắn biết lời Hàn Tam không thể tin hoàn toàn, nhưng vị Trần đầu mục trong miệng hắn, chắc hẳn đúng là một đầu mục của Đầu Hổ Trại.
Hàn Tam lấy lòng nói: “Hứa quản sự, ngài xem tiểu nhân phí bao công sức mới giúp ngài đưa được Hoàng chưởng lò ra, ngài có thể thưởng thêm chút không?”
Thiết tràng còn mấy vị đông chủ đang chờ Hoàng Hòe, Hứa quản sự không muốn lãng phí thời gian với Hàn Tam ở đây, bèn móc túi tiền ra, lấy một thỏi bạc vụn ba lượng ném xuống đất.
Nhìn thấy bạc, Hàn Tam chẳng quản nó rơi dưới đất bẩn thỉu, vội quỳ rạp xuống nhặt lên.
Hứa quản sự nói: “Cầm bạc đi đi, nếu để ta nghe được chuyện hôm nay, cẩn thận cái mạng chó của ngươi.”
“Hứa quản sự yên tâm, cái miệng của tiểu nhân đảm bảo còn kín hơn cả khâu lại.” Cầm được bạc, Hàn Tam cười nịnh nọt.
“Cầm bạc rồi thì cút đi.” Hứa quản sự phất tay.
“Tiểu nhân cút ngay, sau này có việc gì Hứa quản sự cứ việc tìm tiểu nhân.” Cất bạc vào người, Hàn Tam hừ một điệu nhỏ rồi rời khỏi thiết tràng Hứa gia.
Hứa quản sự nói với hai tên tay đấm canh cửa: “Nếu hắn còn dám xông vào, trực tiếp đánh gãy chân ném ra ngoài.”
“Tuân lệnh.”
Đi trở lại bên cạnh Hoàng Hòe, Hứa quản sự tươi cười nói: “Để Hoàng lão đệ chê cười rồi, tên Hàn Tam này đúng là một kẻ lười biếng.”
Hoàng Hòe gật đầu.
Hàn Tam là loại người gì hắn quá rõ, đối với hành vi của Hàn Tam hắn cũng không thấy lạ.
Thiết tràng Hứa gia cũng có nhà cửa, nhưng so với thiết tràng của Đầu Hổ Trại thì chênh lệch quá lớn.
Nhà cửa ở thiết tràng Đầu Hổ Trại đều là nhà ngói khang trang, mặt đất lát đá phiến, kiên cố chắc chắn, ở cũng thoải mái. Còn thiết tràng Hứa gia chỉ là một dãy nhà thấp, tuy mặt đất cũng lát đá phiến, nhưng tường đều là gạch mộc đất đỏ, thấp hơn cả nhà bình thường, vào nhà còn phải cúi người.
Bạn thấy sao?